Người đàn bà cuồng dâm: Tình dục sẽ cứu rỗi thế giới?

http://oyster.ignimgs.com/wordpress/stg.ign.com/2013/10/NYMPHOMANIAC-Character-Poster.jpg

Ngay từ khi còn chưa ra mắt, báo chí và truyền thông trong nước đã đặt rất nhiều sự quan tâm và cập nhật liên tục tình hình quay dựng về bộ phim mới nhất của đạo diễn Lars von Trier: Nymphomaniac. Cách dịch từ Nymphomaniac sang Người đàn bà cuồng dâm gần như là cách dịch duy nhất, chính xác và đầy đủ nghĩa. Nói mỉa mai, vì người Việt Nam thường google về sex nhất thế giới nên dĩ nhiên là chúng ta khó lòng có thể bỏ qua sự tò mò về bộ phim này.

Tuy nhiên, khi Nymphomaniac ra mắt và có được những bản tải phim chất lượng cao trên mạng, lần lượt từ vol I sang vol II, sự chú ý của người xem và các nhà phê bình ở VN bắt đầu giảm dần, giảm dần, bởi rốt cuộc tác phẩm điện ảnh đấy đã… không như người ta mong đợi. Bị đánh lừa bởi cái tên sặc mùi… cuồng dâm, khán giả khi khởi sự xem bộ phim này ắt hẳn là rất mong đợi những cuộc giao hoan liên hợp và bất tận, những góc quay trần trụi và dày đặc về đời sống tình dục của một người đàn bà, đậm mùi dâm đãng và sự phóng túng. Xét ở một khía cạnh nào đó, Nymphomaniac đáp ứng được gần 50% những yêu cầu ấy, nhưng so với nhiều bộ phim từng đánh mạnh về đề tài tình dục trước đây như Shortbus, Ken Park, The Dreamers hay Salò thì Nymphomaniac không có bứt phá gì là bao. Điểm đặc biệt gây thu hút và tạo sự chú ý nhiều nhất trong những bộ phim của Lars von Trier là ông sử dụng “real sex”, tức những cảnh tình dục trong phim hầu hết đều là làm tình thực sự. Tuy nhiên, ở thời đại này thì nó cũng không còn là điều gì quá lạ lùng nữa.

Vậy cái gì ở Người đàn bà cuồng dâm Nymphomaniac sẽ gây gợi nhớ nhiều nhất sau khi người ta xem phim xong? Đó chính là cách vận hành nội dung bộ phim theo tư tưởng của một triết gia và một nhà văn của Lars von Trier. Phim của ông thực thụ là một bộ phim với rất nhiều thủ thuật điện ảnh kinh điển và có sức nặng, nhưng xét về tổng thể thì nó giống với một quyển tiểu thuyết hơn. Cách dẫn dắt câu chuyện theo lối “kể lại” đã mang cho bộ phim một sắc màu tự sự đầy khơi gợi, đậm chất hồi tưởng, vừa là một sự tự hào vừa là một cơn nhục nhã nhức nhối.

Chính cách làm phim “khó chịu” này của Lars von Trier đã gây ra không ít thách thức với người xem. Dù được chia làm hai phần hẳn hoi nhưng xét về cơ bản nó chỉ là một. Với độ dài hơn 4 tiếng, người xem không chỉ cần phải chuẩn bị thời gian mà còn phải chuẩn bị tâm lý để đối mặt với những dằn xéo cảm xúc, đồng thời những điều mà các nhân vật chính diễn giải trong phim cũng khiến người xem phải có nền tảng cơ bản về kiến thức và IQ trên trung bình mới có thể hiểu được. Điều này lý giải rất xác đáng về việc tại sao ít người VN nhắc đến Nymphomaniac khi nó đã được “lên sóng”, bởi hiếm ai có đủ can đảm và kiên nhẫn để vượt qua được 45 phút đầu của phim, chứ đừng nói là 4 tiếng, mặc dù ở tác phẩm lần này Lars von Trier đã tiết chế khá nhiều thủ thuật gây khó hiểu, không như các phim trước của ông.

http://cdn.filmschoolrejects.com/images/Prelude-to-a-Wholesome-Evening.jpg

Nymphomaniac được chia thành tám chương trong hai phần:

Phần I:

Chương 1: The Compleat Angler

Chương 2: Jerôme

Chương 3: Mrs. H

Chương 4: Delirium

Chương 5: The Little Organ School

Phần II

Chương 6: The Eastern and the Western Church (The Silent Duck)

Chương 7: The Mirror

Chương 8: The Gun

Người đàn bà cuồng dâm mở đầu bằng một cảnh quay u tối trên một con phố vào một ngày trời ẩm ướt. Tiếng nhạc vang lên là một bản rock metal của nhóm nhạc người Đức Rammstein có tên Führe mich, trong tiếng Anh là Guide Me, có nghĩa là “Dẫn đường cho tôi”. Tiếng gào Nymphomaniac, Nymphomaniac khàn đục và đau đớn đã mở màn cho một bộ phim về đề tài tính dục đầy đau đớn và cũng không kém phần đẫm nước mắt. Đó là khi một người đàn ông luống tuổi Seligma nhìn thấy người phụ nữ trung niên Joe nằm ngất trên mặt đường. Mang Joe về nhà nghỉ ngơi, Seligma đã khơi gợi được cô trò chuyện về cuộc đời mình, từ đó giải thích lý do vì sao có chuyện xảy ra của ngày hôm nay.

Càng đi sâu, câu chuyện của Joe càng trở nên phức tạp và nhiều cảm xúc. Ban đầu chỉ là những suy nghĩ lý tính đơn thuần, liên tục đổ lỗi cho bản thân và dằn vặt vì những tội ác mình đã gây ra trong quá trình sống một cuộc đời cuồng dâm. Nhưng càng về sau, khi trời càng về khuya, Joe càng lún sâu vào một bể chứa những cảm xúc hỗn độn và trái chiều. Câu chuyện của họ đi từ việc so sánh chuyện sex với đàn ông là câu cá sang xem nó như là một lý tưởng tôn giáo đầy thánh hóa trong cuộc đời của Joe. Những cú rẽ ngoắt và đột ngột về nội dung và kết cấu trong phim rất dễ khiến khán giả choáng váng, bởi nó sống động và chân thật đến nỗi người xem có cảm giác như chính mình là Seligma chứ không phải là lão già kia nữa. Lời kể u buồn và trĩu nặng của Joe rất bình thản, giản đơn nhưng đầy sức hút, trong mỗi câu chuyện của cô đều có một sức mạnh đáng nể, cuốn lấy người ta, không cho họ rời bước.

Joe gần như là một mẫu người cuồng dâm rất điển hình: thích khám phá cơ thể mình từ bé, học hỏi về tình dục trong sách khi còn thiếu niên, tự giác tìm đến sex lần đầu chứ kiên quyết không đợi số phận đặt vào tay. Joe có trải nghiệm tình dục lần đầu khá kỳ cục: anh chàng sửa xe máy mà cô tìm đến để nhờ phá trinh đã chỉ thúc vào người cô ba cái, rồi sau đó lật ngược cô xuống và anal sex thêm năm cái nữa. Ba và năm, hai con số fibonacci đó là hai con số mà Joe gọi là sự nhục nhã và đớn hèn. Cô đã mất trinh một cách chủ động và kỳ quặc như vậy, nên gần như toàn bộ quãng đời về sau của Joe, xét về khía cạnh tình dục, không hề dễ dàng gì.

Lần theo lời kể của Joe, khán giả sẽ có được những trải nghiệm khá độc đáo về tình dục mà trước giờ hiếm ai có đủ can đảm và sức mạnh để mang lên màn ảnh: Chuyến đi tàu bất ngờ và cuộc đua xem ai làm tình với đàn ông nhiều hơn của Joe và B, với phần thưởng là một gói kẹo sô-cô-la. “Thế nhỡ chuyện ấy rất kinh khủng thì sao?, Joe đã hỏi B như vậy lúc mới bắt đầu, khi vẫn còn nghi ngại. “Thì cậu chỉ cần nghĩ đến gói sô-cô-la“, B bảo thế, rồi họ lao vào một cuộc chơi tan nát và không thương tiếc. Chính trong lần đó, Joe đã làm một chuyện mà sau này khiến cô phải cảm thấy day dứt và hối hận. Nó cũng là thời điểm đánh dấu cho việc nhận thức được rằng việc cuồng dâm của mình đôi khi vô tình lại tạo ra những hậu quả tàn ác lên cuộc đời người khác.

Gần như trọn bộ phần đầu của Nymphomaniac chỉ xoáy sâu vào cuộc sống của Joe khi còn trẻ, do nữ diễn viên người Pháp Stacy Martin thủ diễn. Lars von Trier đã chủ ý chọn một cô gái có gương mặt thơ thẩn, bay bổng, đôi khi hơi thất thần để vào vai này. Thân hình của Stacy Martin cũng rất mỏng manh với khuôn ngực nhỏ (có thể gọi là lép) nên dễ tạo ra cảm giác đặc biệt hơn so với kiểu tình dục mà người ta hay tưởng tượng trên các kiểu phim đen. Joe khi còn trẻ có đời sống tình dục rất thất thường, khi đông vui, lúc quạnh vắng. Có những khoảng thời gian Joe không làm tình với ai, như lúc đang bắt đầu để ý và muốn kết nối với Jêrome, người tình cũ, nhưng cũng có khi cô làm tình với 7, 8 người một ngày, cho thỏa cơn ghiền, cho bõ đời, để rồi tạo ra những trường hợp hiểu lầm bi kịch như cô đã kể trong chương về Mrs. H.

http://d1oi7t5trwfj5d.cloudfront.net/08/93/c1136d794280ab05b48a46fb08e8/nymphomaniac-trailer.jpg

Dù phải mất một khoảng thời gian rào đầu khá dài dòng nhưng xét ra thì phần I của Nymphomaniac vẫn dễ xem hơn phần II. Nếu phần đầu tập trung khai thác sự đa dạng trong các mối quan hệ và niềm vui lẫn nỗi buồn của Joe trong quá trình sưu tập hình ảnh, tiêu bản của các thể loại dương vật thì phần 2 chỉ tập trung xoáy sâu vào những chuyện gai góc và đau đớn. Phần đầu mang trong mình sự sống động, chân thực còn phần 2 thiên về tính biểu tượng, đôi khi là sự thể nghiệm trong điện ảnh. Xem phim, người ta có cảm giác như toàn bộ cuộc đời đầu của Joe mới là thật, còn khúc sau chỉ là tưởng tượng. Cách mở ra một thế giới về bạo dâm s&m mà trong đó, Joe đã gần như hy sinh tất cả tương lai của mình vì nó, khiến người ta cảm thấy khó chấp nhận và thiếu sự đồng cảm. Lars von Trier đã vẽ nên một môi trường bạo dâm hoàn toàn không giống và không liên can gì đến cuộc đời thực, nó như nằm ở một thế giới khác nào đó song song với cuộc đời này. Hoặc ông đã kiến tạo ra một phương thức mới, một kiểu hoạt động của bạo dâm mới mà khi vừa nhìn qua, người ta sẽ tưởng rằng Joe đang sải bước đến bệnh viện, chứ không phải đang dẫn mình vào địa ngục của trần gian.

Bạo dâm và cuồng dâm nghe qua rất giống nhau, nhưng thực tế là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt. Cách xử lý của Lars von Trier trong bộ phim này đã xem bạo dâm như một thể thức cấp cao của cuồng dâm. Tức là khi Joe đã quá chán chường khi nhìn ngắm các thể loại dương vật trên trái đất này và ngán ngẩm với 36 thế karmasutra hay nhiều hơn nữa là 36 thế bổ sung, thì cô tìm đến với đòn roi, máu và những tiếng thét. Dù vậy, Lars von Trier lại khiến cho nhân vật của mình tức tưởi khi cố gắng tách cụm từ bạo dâm thành hai phần riêng biệt không liên quan, hoặc là bạo hoặc là dâm, hiếm khi là cả hai, Để rốt cuộc khi đến gần cuối, Joe phải hét lên một cách thảng thốt “I want your dick!“, “I want your dick” trong những giọt nước mắt thèm khát và đau đớn. Nói chung, Lars von Trier vẫn như xưa, nổi tiếng là một đạo diễn thích dằn vặt và hành hạ các diễn viên cũng như nhân vật của mình.

Còn rất nhiều điều để nói về Người đàn bà cuồng dâm, một bộ phim dài hơn bốn tiếng mà có lẽ bạn phải xem đến 2, 3 lần mới có thể lãnh ngộ hết được hệ tư tưởng trong đó. Lars von Trier không chỉ xuất sắc về mặt hình ảnh, dẫn dắt câu chuyện mà còn có đầy sức mạnh trong việc triết hóa một bộ phim dễ khiến người người lầm tưởng như Nymphomaniac. Tác phẩm điển ảnh này đã vượt qua mọi thứ rào cản khác về chuẩn mực cũng như suy nghĩ của người xem, Lars von Trier đã biến tấu và cải tạo cách làm phim mạnh mẽ đến nỗi khi xem xong, người ta không còn cảm giác nó là một bộ phim, mà nó là một kiểu trình tấu sân khấu giữa đời thực hàng ngày, là cái góc nhìn “thiên lý nhãn” mà chúng ta vô tình có được và bắt sóng hình ảnh về cuộc đời của môt ai đó ở tận sâu xa và cuối cùng thế giới. Chúng ta nhìn thấy, chiêm ngưỡng, phán xét, rồi lặng im quay trở lại với cuộc sống ồn ào. Còn những kẻ như Joe, tiếp tục hoặc tức tưởi hoặc hạnh phúc tận hưởng nốt quãng đời còn lại, tiếp tục sứ mệnh của mình mà như cô đã nói ngay khi còn tuổi trẻ, lúc lập ra hội “bài trừ tình yêu” với các cô bạn của mình, rằng TÌNH DỤC mới là thứ cứu rỗi thế giới.

Lưỡi – Tình yêu của kẻ bám đuôi hay là Vẻ đẹp của cái ác?

Hôm nọ có cô em gái vào hỏi anh ơi Lưỡi có hay không, sau một lát ngẫm nghĩ, mình mới nhận thấy rằng thật ra Lưỡi không phải là hay, mà là quá hay. Có thể nói đây là quyển sách khiến mình thích thú nhất trong suốt khoảng thời gian vài tháng trở lại đây.

http://farm3.staticflickr.com/2806/11540914574_be9572a658_o.jpg

Lưỡi xoay quanh câu chuyện về Ji Won, một cô đầu bếp chuyên về món Tây. Dù nấu nướng rất giỏi, Ji Won vẫn không sao giữ chân được người mình yêu thương nhất. Một ngày nọ, khi từ bên ngoài về, Ji Won bắt gặp Seok Ju đang làm tình cùng một cô gái khác. Mọi thứ nhanh chóng đổ vỡ, Seok Ju bỏ đi, để lại Ji Won cùng chú chó cưng từng là của anh. Sự rời khỏi của Seok Ju vô cùng lạnh lùng, gọn lẹ, chính xác, như một nhát dao chặt thẳng xuống tấm thớt, không hề chùn tay.

Chuyện chỉ có vậy. Xuyên suốt từ đầu đến cuối quyển Lưỡi là những lời tự sự, có khi dịu dàng, có lúc bốc đồng, đôi khi nổi loạn, của Ji Won. Một mình cô phải đấu tranh tư tưởng với sự cô độc, chống lại nỗi nhức nhối vì bị bỏ rơi đang bào mòn mình từng ngày. Từ vị thế của một nàng đầu bếp hạnh phúc, Ji Won biến mình thành một kẻ theo đuôi, suốt ngày tìm gặp Seok Ju để cầu mong anh ban cho mình một ân huệ, cùng thưởng thức một bữa ăn, cùng dắt chó đi dạo, cùng ngắm hoa rơi…

Nhưng Seok Ju vẫn luôn lạnh lùng. Bút pháp ấn tượng của nữ nhà văn Jo Kyung Ran đã mô tả Seok Ju là một con người phản bội nhưng lại vô cùng thẳng thắn, và đôi khi, trung thực đến mức khó chịu. Seok Ju không phải là hình mẫu nam nhân hay bị giằng xé giữa tình cũ – tình mới, không phải là kiểu người nghĩ rằng cứ qua đêm thêm một lần nữa, cũng chẳng mất mát ai. Seok Ju thay lòng, nhưng anh chung tình với người yêu mới, luôn ra sức đắp vun tình yêu đó, không lung lay, không mềm yếu.

Chính những tính cách đó ở Seok Ju đã biến Ji Won trở thành kẻ thứ ba, chứ không phải là bóng hồng mới bên cạnh anh. Lúc này, khi nhìn khách quan về phía Ji Won, đôi lúc người ta lại thấy cô nàng phiền phức đến khó tin. Ji Won quá nặng lòng với những thứ đã tan vỡ, luôn cố trì níu nó trong tuyệt vọng, rồi chính thứ tuyệt vọng đó đã sản sinh ra những ý nghĩ ngông cuồng, và cuối cùng, hóa thân thành cái ác.

Xét đến cùng sự việc, Lưỡi là một quyển sách tôn vinh sự trả thù. Nó thúc đẩy người ta hoài bão ngược về quá khứ, cố gắng níu kéo nhưng điều hư ảo, và rồi mất tự chủ ở bản thân mình. Nhưng suy về tình, ở trong tâm thế của Ji Won, ai sẽ có thể làm khác được? Bằng thủ pháp nấu nướng tinh tế, khéo léo và độc đáo, Ji Won đã đi một nước cờ ở cuối sách mà có lẽ, chỉ có những ai đam mê hương vị mới có thể thấu hiểu được. Còn để đồng cảm? Dễ thôi, chỉ cần đã từng thất tình là được.

Lưỡi không phải là một quyển sách dễ đọc. Nó không phải là dạng sách mà bạn có thể mở ra ngay tại quầy, lướt thử vài dòng để cân nhắc xem nên có mua hay không. Nó cũng không phải là quyển sách có thể đọc ngang xương mà vẫn có thể thấy thú vị. Lưỡi dường như rất khô khốc, đoản hậu, cộc lốc và kỳ cục nếu bạn không lần giở từng trang từ đầu đến cuối. Nó mang một vẻ đẹp tiềm ẩn, và một thứ hương vị phải ngậm thật lâu trong miệng mới thẩm thấu được.

Lưỡi cũng là quyển sách có phần hơi phô trương, trong cách tả về mùi vị. Nhưng sự phô trương đó xứng đáng được tung hê và chấp nhận.  Jo Kyung Ran sở hữu cách viết vô cùng tỉnh táo nhưng cũng không kém phần kỳ bí, những ngôn từ độc đáo và những miêu tả sống động của cô khiến người xem rất khó lòng quên được Lưỡi, dù là khi mới đọc xong hay rất rất lâu sau này nữa. Jo Kyung Ran cũng rất nhà nghề trong cách bố cục truyện, tuyến tính nhưng đảo trật tự, giản dị nhưng hay chuyển cảnh để tạo ra sự phức tạp. Thế giới quan mà nữ tác giả mở ra trong sách tràn ngập điều thú vị để có thể học hỏi.

Đọc xong Lưỡi, và nghĩ về cái kết của nó, mình vẫn thường thắc mắc rằng không biết liệu có bao nhiêu người đồng tình với Ji Won, vỗ đùi tâm đắc với cái ác mà cô tạo tác. Và có bao nhiêu người căm ghét hay hoảng sợ trước Ji Won, một người không bao giờ chấp nhận sự thật rằng tinh yêu có thể tan vỡ?

Mạnh hơn sợ hãi – Marc Levy

Photo: Có hai thứ tự thấy cần phải làm trong khoảng thời gian này là đọc nhiều sách hơn và luyện lại mớ tiếng Anh hổ lốn của mình. Cái thứ nhất là do số lượng sách chưa đọc ở nhà có vẻ như đã tăng vọt quá mức cho phép so với số sách đã đọc, cái thứ hai là do thỉnh thoảng đụng chuyện cần viết gì đó bằng tiếng Anh thì cứ gọi là phải vò tung đầu, hại não lắm :P</p>
<p>Sau hai cuốn tiểu thuyết mờ nhạt nối tiếp nhau (nếu mình nhớ không lầm) là Hành trình kỳ lạ của ngài Dalloway và Nếu như được làm lại, Marc Levy có vẻ như đã lấy lại được phong độ với Mạnh hơn sợ hãi. Phong cách thì vẫn như cũ, hội thoại vẫn hài hước (đậm chất Pháp) như xưa, nội dung vẫn có chút lên gân và quan trọng hóa trong quan điểm (nói chung đây là điểm mạnh của Marc), kết cấu chặt chẽ, ly kỳ, hồi hộp. Đứng ở cương vị độc giả thông thường, mình thấy Mạnh hơn sợ hãi có thể được xem là một tác phẩm tiêu biểu để giới thiệu về kiểu văn chương diễm lệ mà có phần kỳ ảo của Marc Levy. Còn với mình thì nó đã quá quen thuộc, Marc có lẽ đã đi hết giới hạn của bản thân trong văn chương, khó mà tìm được cái gì đó mới mẻ hơn (mặc dù trong tác phẩm này, ông đã mạnh dạn loại bỏ hai nhân vật bao giờ cũng có trong tác phẩm mình là bác sĩ và kiến trúc sư).</p>
<p>Tự dặn lòng có lẽ nên tạm ngưng đọc Marc một thời gian nhưng hễ có sách mới của bác thì phải tót đi mua ngay, đọc hay không tính sau. Sức viết dồi dào và cách kể chuyện nhẹ bẫng, giọng văn tỉnh rụi mà đầy cảm xúc, cái kiểu đó của Marc, mình học hoài mà chưa lĩnh hội được.

Có hai thứ tự thấy cần phải làm trong khoảng thời gian này là đọc nhiều sách hơn và luyện lại mớ tiếng Anh hổ lốn của mình. Cái thứ nhất là do số lượng sách chưa đọc ở nhà có vẻ như đã tăng vọt quá mức cho phép so với số sách đã đọc, cái thứ hai là do thỉnh thoảng đụng chuyện cần viết gì đó bằng tiếng Anh thì cứ gọi là phải vò tung đầu, hại não lắm :P

Sau hai cuốn tiểu thuyết mờ nhạt nối tiếp nhau (nếu mình nhớ không lầm) là Hành trình kỳ lạ của ngài Dalloway và Nếu như được làm lại, Marc Levy có vẻ như đã lấy lại được phong độ với Mạnh hơn sợ hãi. Phong cách thì vẫn như cũ, hội thoại vẫn hài hước (đậm chất Pháp) như xưa, nội dung vẫn có chút lên gân và quan trọng hóa trong quan điểm (nói chung đây là điểm mạnh của Marc), kết cấu chặt chẽ, ly kỳ, hồi hộp. Đứng ở cương vị độc giả thông thường, mình thấy Mạnh hơn sợ hãi có thể được xem là một tác phẩm tiêu biểu để giới thiệu về kiểu văn chương diễm lệ mà có phần kỳ ảo của Marc Levy. Còn với mình thì nó đã quá quen thuộc, Marc có lẽ đã đi hết giới hạn của bản thân trong văn chương, khó mà tìm được cái gì đó mới mẻ hơn (mặc dù trong tác phẩm này, ông đã mạnh dạn loại bỏ hai nhân vật bao giờ cũng có trong tác phẩm mình là bác sĩ và kiến trúc sư).

Tự dặn lòng có lẽ nên tạm ngưng đọc Marc một thời gian nhưng hễ có sách mới của bác thì phải tót đi mua ngay, đọc hay không tính sau. Sức viết dồi dào và cách kể chuyện nhẹ bẫng, giọng văn tỉnh rụi mà đầy cảm xúc, cái kiểu đó của Marc, mình học hoài mà chưa lĩnh hội được.

Salò, or the 120 Days of Sodom: Đáy sâu của sex

Xuất hiện cách đây gần 40 năm (1975), Salò, or the 120 Days of Sodom là một tác phẩm điện ảnh của Ý, được chuyển thể từ quyển tiểu thuyết (gần như) cùng tên của nhà văn người Pháp Marquis de Sade. Hơn 1/3 thế kỷ đã trôi qua, Salò đến nay vẫn thường được nhắc đến như là bộ phim gây tranh cãi mạnh mẽ nhất trong lịch sử thế giới. Đồng thời, nó cũng là một tác phẩm điện ảnh kinh hoàng, trần trụi, trực diện và độc đáo nhất về tình dục mà bạn có thể tìm ra. Nhưng điều kỳ lạ nhất ở bộ phim này chính là cách tiếp cận “quái chiêu” của nó với khía cạnh tình dục, không tôn vinh cũng không hẳn là hạ bệ, Salò chỉ phơi bày một sự thật xác quyết và rùng rợn về những góc khuất đang ẩn sâu và len lỏi trên khắp thế giới. Ngoài những khái niệm trên, Salò vẫn còn thường được gọi là “the most disturbing movie ever made”, nghĩa là bộ phim bộ phim gây khó chịu nhất từng được sản xuất ra.

Dĩ nhiên, mọi sự so sánh nhất chỉ là tương đối. Salò có thể làm dấy lên một sự kinh tởm trong mắt người này, nhưng lại là một thế giới quan đầy háo hức đối với người khác. Khía cạnh tình dục trong Salò được khai thác triệt để và mạnh mẽ, như một “sợi chỉ đỏ xuyên suốt” làm trọng tâm để quấn lấy người xem vào cái vòng xoáy vô hình. Tuy nhiên, Salò sẽ không phải là bộ phim “hạ bệ” những bộ phim thú vị về sex khác mà bạn từng xem qua (Shortbus, Dreamers, Ken Park, hay Shame chẳng hạn?) mà lại là một sự đối nghịch. Nếu cho rằng những bộ phim khác đã đưa tinh dục lên mức đỉnh cao, thì Salò lại một mình một cõi ở đáy sâu, và địa ngục.

Cấu trúc của Salò được chia thành 4 phần (lấy cảm hứng từ Inferno của Dante): Trước cửa địa ngục, Vòng quay điên loạn, Vòng quay của phân, Vòng quay của máu. Nội dung chủ đạo của phim kể về một nhóm nguyên thủ quốc gia của cộng hòa Salò đã tuyển chọn một nhóm gần 20 thanh thiếu niên về làm nô lệ tình dục cho mình. Với sự tiếp tay của những người phụ nữ trung niên từng nhiều năm làm điếm, lần lượt từng trò chơi, từng sự khoái cảm cuồng nộ, từng sự ô nhục, máu và nước mắt được phơi bày.

Cái độc đáo trong cách làm phim của đạo diễn Pier Paolo Pasolini là ở chỗ, xuyên suốt trong Salò gần như không có một cảnh quay nào gây kích thích quá đáng. Salò trần trụi, phơi bày hầu như đến tận chân tơ kẽ tóc của con người, trực diện về bộ phận sinh dục, trực diện về từng hành động nhưng không mô tả sự khoái cảm, không xuất tinh, không cương cứng. Mọi thứ về sex trong phim đều được quan chiếu một cách rất thản nhiên, đôi khi hời hợt đến đau lòng. Salò kỳ lạ đã khiến cho nhiều khán giả phải ôm mặt thảng thốt, bởi tại sao lại có một sự “ân sủng” điên rồ mà ráo hoảnh đến vậy trên đời!

Đến đây thì phải lạc đề chút ít. Trong những đêm nằm cô đơn một mình ở góc phòng tối, tôi vẫn hay tưởng tượng về những điều kỳ lạ đang âm thầm diễn ra đâu đó trên khắp thế giới. Khi mình nằm đây, thì một số người khác phải đứng. Khi mình hạnh phúc, một số người khổ đau. Khi mình đang dẫn dắt một cuộc sống bình lặng, thì một số người lại phải đối mặt với chiến tranh, mất mát. Khi mình nghĩ làm tình chỉ đơn giản là hôn môi, vuốt ngực, lột đồ, kết hợp, rung, lắc, khoái cảm rồi thôi, thì một số người lại nghĩ khác. Khi bạn đang ngủ say, vẫn còn đâu đó trên thế giới những người đang phủ phục dưới chân ông chủ của họ, nguyện làm nô lệ, cũng có kẻ bị cưỡng ép, lại cũng có kẻ đang thống trị… Mọi thứ hỗn nguyên trên thế giới này đều có thể và sẽ xảy ra.

 

Cũng như những chuyện trong Salò vậy, bộ phim ngay từ đầu đã đặt ra một vấn đề nhức nhối, khi các nguyên thủ quốc gia phổ biến nội quy cho các thanh thiếu niên nô lệ của họ: “Bọn bay ở đây là đã vượt qua khỏi mọi kiểm soát của pháp luật, vượt qua mọi hiểu biết của thế giới. Không ai biết đến sự tồn tại của chúng mày, chỉ có tụi tao”. Chính vì vậy, khi xem Salò, nhiều người sẽ rất đau lòng khi phát hiện họ đã nhìn thấy được một phần thực sự của thế giới, rằng tất cả những gì bạn biết về tình dục từ bấy lâu nay chỉ là một hạt muối bỏ biển.

Ngần ấy năm đã trôi qua, tôi đã từng đi, chứng kiến, chiêm ngưỡng, nhìn thấy và kinh qua cả những chuyện tồi tệ và kinh khủng hơn nhiều những gì diễn ra trong Salò, nhưng bộ phim này vẫn luôn để lại một nỗi ám ảnh nhức nhối trong tâm trí. Không phải bởi nội dung và cái nhìn trực diện của nó về tình dục, mà là vì cách bày binh, bố trận như một ma đồ của vị đạo diễn nổi tiếng người Ý kia. Salò, or the 120 Days of Sodom giống như một tiếng thét vọng về từ địa ngục, một cánh chim rách nát đang bay giữa trời bão, một thiên sứ lạc đàn trong bầy ma quỷ, một con quỷ thăng tiên giữa bầy ngạo mạn thiên thần. Và có là gì đi nữa, Salò có lẽ sẽ vẫn luôn là bộ phim mà bạn không thể nào quên!

P/S: Tôi rất thích những gì original, nguyên bản và khác biệt. Đó là thứ đầu tiên khiến tôi xem trọng bộ phim này. Lý do thứ hai là cách khai thác tận cùng cốt lõi của vấn đề. Không phải đạo diễn nào cũng biết quán triệt tư tưởng này. Đây là hai thứ cơ bản nhất khiến một bộ phim trở nên thú vị và tràn đầy cảm xúc, vậy mà nhiều người vẫn không làm được.

P/S: Pier Paolo Pasolini là một người đồng tính và được xem là một đạo diễn lớn trong nền điện ảnh của Ý. Trớ trêu thay, ông mất đúng 20 ngày trước khi Salò, or the 120 Days of Sodom được công chiếu. Ông chết vì bị ám sát bởi cái nhìn cực đoan của mình trong nhiều thứ (kể cả chính trị). Bộ phim (dĩ nhiên) từ đó đã gây ra một làn sóng tranh cãi bất tận và đồng thời cũng bị cấm chiếu tại rất nhiều quốc gia (kể cả VN).

 P/S3: Phía dưới này có một số hình 21+, cân nhắc trước khi kéo xuống!

Don Jon (2013) hay là nghệ thuật làm tình của Joseph Gordon-Levitt

http://static.rogerebert.com/uploads/movie/movie_poster/don-jon-2013/large_kodW8TYAj2UqgocZDgdRF5P8W9I.jpg

Năm mới, xem và review một phim về sex cho nó máu. Mình đã để ý tới phim Don Jon (2013) từ khá lâu khi một lần tình cờ thấy được tấm poster của Joseph Gordon-Levitt với quả đầu under cut và nụ cười không hở miệng rất đặc trưng. Thế mà tới bữa nay mới xem được vì không phải lúc nào cũng có thời gian để xem phim “tự chọn”. phim tự chọn với mình nghĩ là leo lên mạng ngồi, vào một trang phim trực tuyế ưa thích và pick ra một phim để coi, tùy theo cảm hứng lúc đó mà coi phim gì. Coi phim dạng này xong thì cái thú vị đầu tiên và trước hết là có thể viết review ngay và post thẳng lên blog chứ không có gửi đi đâu hết, hehe, có gửi người ta cũng không nhận đăng vì phim đâu có chiếu rạp Việt Nam đâu ^^

Don Jon là bộ phim đánh dấu lần đầu tiên viết kịch bản và làm đạo diễn cho một bộ phim điện ảnh của Joseph Gordon-Levitt, người từng ghi dấu ấn mạnh mẽ trong lòng khán giả trong bộ phim 500 days of summer. Nếu trong 500 days of summer, Joseph đóng một vai khá… đụt thì trong Don Jon, nhân vật của anh còn đụt hơn thế ^^. Mở đầu, khán giả sẽ dễ bị lừa tình bởi cái vẻ ngoài bảnh bao, cbody săn chắc và kiểu cách cưa gái nhanh như xẹt điện cùng cái biệt danh Don Jon của anh chàng, thế nhưng, nhân vật chính của chúng ta lại có một vấn đề hết sức kỳ quặc với những cô gái mà anh ta từng quan hệ.

Continue reading