Lảm nhảm về Salt, Step Up 3D, Inception và The Expendables
Lảm nhảm về Salt, Step Up 3D, Inception và The Expendables
Thực ra định ko viết, nhưng ko viết mà thỉnh thoảng trong đầu lại phọt ra 1 vài câu về nó, không tập trung vô cái khác được. Thôi cứ viết cho lành.

1. Inception. Phim này bà kon coi về khen/chê quá trời nè. Tui đi coi với Hado, nhóc em này lâu rồi mới gặp. Không biết hên hay xui mà trước khi coi Inception thì tui vừa xem lại Shutter Island, xong ra thấy y chang luôn. Chú Leo cũng cái style đó, màu phim cũng cái style đó, rồi kịch bản, diễn xuất cũng cái style đó, hỏng khác gì hết. Có điều nó… loạn hơn và nó hoành tráng hơn chút, vậy thôi. Cá nhân tui thấy phim này hay, cực hay, nhưng tui không ưa nó. Cũng như cái kiểu tui phải chấp nhận là văn Murakami là đỉnh của đỉnh nhưng tui vẫn không khoái chút nào, nói túm lại là không có cảm tình. Nhất là khi,phim nói về Giấc mơ, một trong những lĩnh vực mà tui còn mù mờ nhất nhưng khao khát được tìm hiểu nhất. Tưởng coi xong phim này ngộ ra được gì đó hay hay, nhưng thực tế là hỏng có gì hết.
Trong phim các bạn ý toàn lải nhải kể cho nhau nghe cái này cái nọ, giải thích cái này cái nọ, những đoạn nói đúng về giấc mơ thì toàn lụm trong sách ra, còn mấy đoạn nói sai thì dĩ nhiên là sai tè le tét lét, mần răng mà đúng được? Thôi thì bởi vì nó là phim khoa học viễn tưởng, nên thôi tui không lạm bàn về cốt truyện hay sự logic của nó nữa. Nhưng tui thấy phim còn thiếu nhân văn ở chỗ “động cơ” để “gieo rắc” tiềm thức của các chú “trích đoạt viên” vào não của chú trai trẻ kia là một động cơ thiếu trong sáng (chơi xấu đối thủ), nói túm lại đó là một hành động thiếu nhân đạo và vô lương tâm, vậy mà lại thành công mới ghia chứ ^^ tui không thích cái kiểu dựng phim như dzị chút nào.

Trên đời này làm gì có người cha nào không muốn đứa con trai độc nhất của mình thừa hưởng gia sản và nối nghiệp ông ấy? Trên đời này làm gì có người cha nào “thất vọng” vì đứa con trai duy nhất của mình “cố gắng” học hỏi và muốn trở thành giống mình? Nhảm nhí. Một cái kết khiến cho đứa con “giải tán” sự nghiệp của cha mình là một cái kết bullshit không thể tả ^^ đáng lẽ phải cho đám bè lũ chú Leo chết ngắt và chìm luôn dưới tầng sâu của các giấc mơ vì cái tội tày đình đó mới phải. Nực cười hơn là chú Leo lại làm chuyện ác đó để được về gặp con cái của mình. Nói chung, thấy cốt truyện kiểu đó làm tui rất khó chịu.
Inception được cái nhạc hay. Tui yêu chú Hans Zimmer từ hồi coi The Dark Night tới giờ quay sang phim này chú Hans Zimmer càng ngày càng đỉnh thì phải. Style cũng một style đó mà nhạc nhẽo gì đâu mà nó touching ghê gớm, nghe mà nổi hết da gà da vịt. Thích ơi là thích. Inception là một trong những bộ phim “rất hay” mà tui không muốn coi lại lần thứ hai, không biết là vì dư âm của việc nó khá giống với Shutter Island hay cái ý nghĩ mất nhân tính kia làm tui bớt hào hứng với nó?

2. The Expendables. Phim của các siêu sao hành động. Phim này coi với bạn Moon, ngồi rạp Galaxy mà lần đầu tiên trong cuộc đời ngôi ngay cái máy lạnh nó thổi lạnh muốn rụng trym, may mà trong phim có cháy nổ lửa khói này nọ nhìn cũng đỡ lạnh.
Phim này nghe nói toàn người nổi tiếng đóng hả bay, sao tui hem biết ai hết? Tui biết được có chú Arnold với chú Bruce mà 2 chú này đóng tham quan chơi cho dzui hay sao đó nên xuất hiện có 1,2 phân cảnh rồi phăng. Chú Stallone thì cũng từng nghe qua nhưng tui không biết mặt, nghe đồn cũng đánh đấm dữ lắm hả? Không biết có bằng chú Bruce của tui ko, khoái chú Bruce ghia mà chú Bruce không chịu đánh, há há.

Phim này nói chung là dở và nhảm. Cốt truyện cũng hem có luôn. Coi chỉ để coi đánh nhau, giết nhau, bắn nhau là chủ yếu. Đứa nào đang có sẵn máu điên coi phin xong rất muốn cầm dao thảm sát mấy đứa cùi bắp hay nói nhảm trong rạp đó. Phim này lúc mua vé tui bị cô bán vé warning phim 16+ nghen hé hé làm tưởng có gì xách xỳ chớ ai dè toàn máo là máo không, súng nổ ì đùng, nói chung coi hiệu ứng cũng đã con mắt. Nhất là khúc cho nổ bến tàu nhìn dzui ghia.
Nhạc phim tui ko để ý nên ko biết hay hay dở. Nói chung tui dị ứng với mấy phim chơi tông vàng vàng cũ cũ lắm, nhìn dơ dơ sao đó, không sang trọng lịch lãm gì hết trơn nên nói chung là phim coi cho tốn thời gian chơi vậy thôi chứ hẻm có rút tỉa được gì. Hehe.

3. Step Up 3D. Phim này coi 2 lần nà. 1 lần với bạn Kent, 1 lần với bạn Moon. Coi lần thứ nhất tui bị choáng nên ko moi ra hết điểm yếu của nó được, coi lần thứ 2 thì có cái nhìn tổng quan và thấy rõ một số điểm yếu cũng như điểm mạnh hơn.
Nói chung là phần này có lẽ vẫn không hay bằng 2 phần trước, dù đạo diễn hay biên kịch đã cố làm cho nó khác đi và nhiều kịch tính hơn. Ở hai phần trước gần như chỉ có tuyến nhân vật chính và các vệ tinh xung quanh được ưu tiên phát triển hình ảnh, còn phần này thì các nhân vật chia làm nhiều tuyến hơn, các cá nhân trong nhóm nhảy cũng được promote hình ảnh nhiều hơn, tạo được sự đa dạng và nhiều chiều trong tâm lý và cốt truyện. Tuy vậy, dù đã có cố gắng nhưng vẫn ko cứu vãn được cho một cốt truyện quá dở.

Và âm nhạc, dĩ nhiên là quá hay, các màn nhảy đều đậm chất kỹ thuật và nhiều động tác khó hơn các phần trước rất nhiều. Điềm trừ của phim là các phần nhảy đều quá rặt về đường phố làm người xem bị ngộp và nếu xem lần 2, lần 3 sẽ dễ cảm thấy chán. Ngoài trừ màn dance tango kiểu mới bỏ vào một cách gượng gạo và phần nhảy ngẫu hứng I won’t dance thì còn lại hầu hết là nhảy đường phố, rất dễ và cũng rất khó làm khán giả hài lòng.
Có thể thấy rát rõ trong ý đồ của đạo diễn một sự nỗ lực làm mới cốt truyện bằng cách đưa câu chuyện của Moose – Camille lên song song với chuyện của Luke và Natalie, ngoài ra các nhân vật phụ khác được khắc họa cá tính khá rõ nét, một số còn có tiểu sử đàng hoàng nên khá ân tượng và có thể làm người xem nhớ lâu. Không giống như 2 phần đầu coi xong chỉ nhớ 2 nhân vật chính.
Nhạc phim hay, nhưng một số người cho rằng có lẽ nếu Timbaland nhúng tay vào thì còn hay hơn nữa. Đúng là phải công nhận nhạc phim kỳ này… nhạt hơn 2 phần trước và không có bài nào để lại cho mình ấn tượng sâu sắc hết (ngoại trừ I won’t dance của Frank Sinatra), đây có lẽ cũng là một sai lầm mà có lẽ cũng là một ý đồ chăng (để cha Timbaland làm hoài làm sao người khác có đất sống).
Thoại phim tốt, để ý kỹ sẽ thấy rất rõ là thoại của phim này được trau chuốt rất chỉn chu. Dễ thương, hồn nhiên, hỏm hính. Một vài chỗ hơi lên gân (đoạn mấy dancer nói về dance và đoạn Moose nó về sự học), nhưng chấp nhận được.
Nói chung là phim hay, đáng để xem lại lần thứ… 2, nhưng chỉ lần thứ 2 thôi chứ tui ko thích xem thêm lần thứ 3, tại ngộp quá rồi ^^. Còn Step up 1 và Step Up 2 thì tui có thể coi lại đến lần thứ 1001. Hehe

4. Salt. Phim này cũng coi 2 lần nà. Một lần với bé Kent, một lần với bé AOD. Salt là một bộ phim mình có thể xem đến lần thứ…3, thậm chí 4,5,6…mặc dù so với Step Up 3D và Inception thì Salt cũng chưa chắc hay hơn. Nhưng Salt thú vị. Cốt truyện dù có nhạt nhưng thoại rất đỉnh. Thoại trong Salt đầy tình móc ngoéo và tráo trở, đầy toan tính và lo sợ, đầy bạo lực và hấp dẫn. Tui phải công nhận là tui cũng khoái Angie nhưng dĩ nhiên, nếu Salt dở thì 1 mình Angie không thể chống đỡ nổi.
Phải chê Salt ở một điểm là cốt truyện quá tào lao. Phi logic và thiếu chặt chẽ, quá nhiều kẽ hở và quá nhiều dấu chấm hỏi. Tần số chi tiết phi logic trong Salt cũng dày như trong… Inception, mặc dù Inception là phim khoa học viễn tưởng còn Salt là phim hành động. Salt biến Angie thành một nữ anh hùng… làm quá trong thời đại mới và một cái kết lửng lơ đặt lại nhiều thắc mắc. Nói chung là tui coi Salt không đến nỗi không hiểu nhưng ko thích cốt truyện của nó mấy.

Chỉ thích diễn xuất của nhân vật nè. Từ chú Ted Winter cho tới chú Peabody rồi đến chú Orlov và chú tổng thống mỹ đều rất nhập tâm, diễn xuất nội tâm đạt một cách đầy kinh ngạc. Tui nhận ra điều này sau lần coi Salt lần thứ 2 (vì lúc đó mới có thời gian để ý nét mặt của các nhân vật), nếu nhìn kỹ trong các góc quay ở những giây phút quan trọng đều có thể thấy rõ những diễn xuất nội tâm trong đó, nhất là cô Angie đó, bao nhiêu lời nói bao nhiêu hận thù yêu thương ai oán đều hiện lên trên mặt hết, thiệt là hay ho một cách rùng rợn.
Nhạc phim cũng hay, nhạc phim này do chú James Newton Howard viết nha, chú này cũng có nhúng tay vô nhạc phim của Dark Night đó nha, há há, cũng ngang ngửa chú Hans Zimmer à.
Roỳ, chương trình nói nhảm đã xong :d Coi như là mùa phim hè này tui đã coi được 3/5 phim mình chờ (Step Up 3D, Salt & Killers) còn 2 phim nữa chưa coi là Charile St. Cloud và Eat Pray Love đang đợi chiếu. Eat Pray Love có nguy cơ không được chiếu hay sao đó mà các rạp đồng loạt gỡ lịch chiếu xún hết rồi. Phim này đợi vậy thôi chứ cũng không mong là nó hay gì lắm nha vì cốt truyện nó hơi chán chán sẵn rồi, truyện này bị mắc cái lời thề “nói sự thật, nói sự thật” đó nên có nhiều đoạn chán vãi lúa, nhưng nhìn tổng thể thì rất hay và rất có ý nghĩa. Trong phim thì chắc là chỉ focus vào Yêu là nhiều thôi chứ Ăn với Cầu nguyện chỉ là món phụ, hy vọng là nó ko đến nỗi nhạt. Còn Charlie St. Cloud tui thích cũng 1 phần là vì bạn Zac xinh zai đó mà, phần còn lại là vị bộ phim nói về tình anh em, một khía cạnh mà rất ít phim nào khai thác ^^ mà coi cái trailer của phim này thấy 2 anh em đó giống 2 anh tui ghia nha, thân nhau lắm đó, hí hí.










. Không phải thích cái kiểu coi cho vui để cười té ghế, cũng không phải thích cái kiểu nhạc hay, ca sĩ đẹp, mà thích ở chỗ cái sự hết mình của các bạn ấy, cái sự “tỏa sáng” dù bằng cách nào đi chăng nữa, và cái sự tự tin, quyền năng của sự tự tin thì luôn luôn lớn, nhất là với tuổi trẻ.
, nhưng với tui thì tui rất khoái, rất thích và khâm phục. Khâm phục không chỉ đơn giản là vì họ biết cách chứng tỏ bản thân mình, show off và thể hiện đầy đủ con người của họ bằng một cách rất riêng, rất đẹp, rất… đam mê,
chứ không phải là những kẻ chỉ biết theo đuổi ước mơ của người khác, hay chỉ làm trò trên mạng để rốt cuộc chẳng thực hiện nổi một ước mơ ngay cả nhỏ bé nhất của mình.
, nên tui khâm phục họ. Tui cũng thích hát, nhưng chưa bao giờ tui dám đi thi. Tui cũng thích nhảy múa, nhưng chưa bao giờ tui dám theo đuổi. Tui cũng thích làm nghệ thuật, thích chơi ngông, thích lên sóng truyền hình, nhưng chưa bao giờ tui đủ can đảm để làm điều đó. Tiêu chí của những cuộc thi như vầy là “from zero to hero”
, nếu họ thi và họ rớt, thì họ đã không còn là zero nữa, ít ra họ đã là con số 1, số 2 gì đó, vì ít ra họ đã được quyền thể hiện bản thân mình trước công chúng, dù thất bại hay thành công
. Còn tui và những ai không dám theo đuổi ước mơ của mình một cách can đảm, thì mãi mãi chỉ là một con số không…
và nó cho bạn thấy trên cuộc đời này có những người trẻ và lúc nào cũng “đam mê” cùng cực, họ stick bản thân mình vào một mục tiêu và không ngại chấp nhận rủi ro để đoạt lấy cơ hội dù chỉ là 0,001% đó
, họ hơn tất cả chúng ta, những người đam mê hời hợt, sống hời hợt, biểu cảm hời hợt…
. Mỗi người một phong cách, mỗi bạn một kiểu, mỗi cá thể có một niềm đam mê khác nhau, không ai giống ai, nghĩa là họ có nhiều con đường, nhưng điểm đến thì chỉ có 1. Thú vị hen? 
. Một số người sinh ra để làm ca sĩ, một số kẻ sinh ra làm khán giả, một số bạn sinh ra để làm nhà phê bình khó tính, thì cũng sẽ có một số người sinh ra để… gây cười. Chẳng có gì là xấu hay tốt một cách tuyệt đối cả, bản thân chúng ta coi show và thấy vui thì cười, đó hẳn cũng là một niềm vui mà họ đã mang đến được cho khán giả. Vậy sao bảo họ điên, họ tỉnh đấy chứ, chỉ có điều đam mê của họ quá mạnh, cái nỗi sợ bị… cười không chặn nổi niềm đam mê ca hát.
Vậy là họ tham gia. Tui thấy tốt đó chứ. Thế nên chương trình này mà có làm tới 100 năm nữa thì vẫn còn có những bạn như thế, không phải vì họ không biết sẽ bị cười, nhưng đơn giản là họ thích thế. 


, dạo này tui nhạy cảm, mong manh và dễ vỡ… thí sợ.
Lần đầu tiên tui nghe B What You Wanna B là nghe trên audition, khoái dễ sợ, mà chắc ai nghe bài này cũng khoái thôi vì nó cool quá chừng mà. Vậy mà tui tưởng Darin là con nhỏ hát đầu tiên trong bài hát đó bay, ai dè hổng phải, nó là con nhỏ hát… bè thôi, còn giọng nam mới là Darin. Dễ chừng… 4,5 năm rùi tui mới phát hiện ra sự thật này (chiều hôm nay), và hồi đó còn tưởng bài nì là nhạc Hàn chứ không phải nhạc Anh, nên cứ vô tư nghe mà hem thèm tìm hiểu chi hết 







Ra ngân hàng thì nhân viên mặt lạnh mày lùng, tui đi 3 chi nhánh rùi chỗ nào cũng vậy hết, có một chỗ có mấy chị kia rất xinh nhưng rất xấu nết, ngồi nhắn tin với tám điện thoại ko hà
, nhiều lúc tui chờ râu mọc dài tới rún không thấy ai hỏi han chi hết, mà ngân hàng nó vắng hoe chớ có đông chi cam. Sau vài lần như rứa thì tui cạch không thèm ra ngân hàng của các bạn Tech nữa, mặc dù phải công nhận một điều là thẻ của các bạn Tech xài ổn định, ATM dễ nhận diện, bố trí các khu vực rút tiền trong thành phố hợp lý, máy chạy cũng tốt, nên nói chung là chơi với các bạn này thì tui chỉ chơi bên ngoài thui, không lấn sâu bên trong, không chỉ mất công rước bực vào thân.

, dù không gây bực cho họ. Thực ra đây cũng chỉ là ý kiến cá nhân của tui thôi vì mỗi chỗ tui chỉ mới tới chừng 2,3 lần ở 2,3 chi nhánh nên không thể nào đánh giá chính xác cả một hệ thống được, nhưng chúng ta nên nhớ là công ty nào cũng có văn hoá của công ty đó, đến 1 lần mà gặp vậy thì ko nói chứ đến 2,3 lần ở 2,3 chỗ khác nhau mà không có tiến triển gì thì quả là rất đáng để đặt câu hỏi.

), tui tới ACB để lấy lại mật khẩu (lần thứ 2) vì đã quên (lần thứ 2), đồng thời cũng để gửi tiền vào tài khoản năm ba chục ngàn mua hàng online chơi. Nói chung là lòng tui rất khấp khởi vì 2 lần trước đó đến ACB đều được phục vụ rất tốt, phải nói là phục vụ tận răng luôn. Điện thoại tới thì bạn điện thoại viên nói chuyện nhỏ nhẹ nhẹ nhàng, giọng êm như ru, tới ngân hàng thì từ anh gửi xe cho tới chú bảo vệ lẫn các chị thu ngân, dịch vụ khách hàng đều làm rất tốt. Một dạ thưa anh, hai dạ thưa anh, ba cũng dạ thưa anh làm gai ốc tui nó nổi rần rần trong người.
Sáng nay vẫn như mọi ngày khi đang bước phăm phăm về phía quán nước ông già, còn cách chừng trăm mét đã thấy ông già cười móm mém, đứng dậy và làm cà phê cho mình, vừa tới nơi thì ly cà phê đã xong, nhiều đường (như mọi khi), đá nhuyễn và cột lại chỉn chu, ông già còn cẩn thận banh 2 cái quai bọc ra cho mình thọt ngón tay dzô cầm cho dễ nữa chứ. Nhiêu đó là đủ thấy người ta trân trọng các khách hàng cỡ nào rồi, còn hơn khối em xinh tươi trong cách quán cà phê sang trọng, nhìn khách hàng như nhìn thú lạ lắm tiền chỉ muốn vòi vĩnh mà thoy…
