Lưỡi – Tình yêu của kẻ bám đuôi hay là Vẻ đẹp của cái ác?

Hôm nọ có cô em gái vào hỏi anh ơi Lưỡi có hay không, sau một lát ngẫm nghĩ, mình mới nhận thấy rằng thật ra Lưỡi không phải là hay, mà là quá hay. Có thể nói đây là quyển sách khiến mình thích thú nhất trong suốt khoảng thời gian vài tháng trở lại đây.

http://farm3.staticflickr.com/2806/11540914574_be9572a658_o.jpg

Lưỡi xoay quanh câu chuyện về Ji Won, một cô đầu bếp chuyên về món Tây. Dù nấu nướng rất giỏi, Ji Won vẫn không sao giữ chân được người mình yêu thương nhất. Một ngày nọ, khi từ bên ngoài về, Ji Won bắt gặp Seok Ju đang làm tình cùng một cô gái khác. Mọi thứ nhanh chóng đổ vỡ, Seok Ju bỏ đi, để lại Ji Won cùng chú chó cưng từng là của anh. Sự rời khỏi của Seok Ju vô cùng lạnh lùng, gọn lẹ, chính xác, như một nhát dao chặt thẳng xuống tấm thớt, không hề chùn tay.

Chuyện chỉ có vậy. Xuyên suốt từ đầu đến cuối quyển Lưỡi là những lời tự sự, có khi dịu dàng, có lúc bốc đồng, đôi khi nổi loạn, của Ji Won. Một mình cô phải đấu tranh tư tưởng với sự cô độc, chống lại nỗi nhức nhối vì bị bỏ rơi đang bào mòn mình từng ngày. Từ vị thế của một nàng đầu bếp hạnh phúc, Ji Won biến mình thành một kẻ theo đuôi, suốt ngày tìm gặp Seok Ju để cầu mong anh ban cho mình một ân huệ, cùng thưởng thức một bữa ăn, cùng dắt chó đi dạo, cùng ngắm hoa rơi…

Nhưng Seok Ju vẫn luôn lạnh lùng. Bút pháp ấn tượng của nữ nhà văn Jo Kyung Ran đã mô tả Seok Ju là một con người phản bội nhưng lại vô cùng thẳng thắn, và đôi khi, trung thực đến mức khó chịu. Seok Ju không phải là hình mẫu nam nhân hay bị giằng xé giữa tình cũ – tình mới, không phải là kiểu người nghĩ rằng cứ qua đêm thêm một lần nữa, cũng chẳng mất mát ai. Seok Ju thay lòng, nhưng anh chung tình với người yêu mới, luôn ra sức đắp vun tình yêu đó, không lung lay, không mềm yếu.

Chính những tính cách đó ở Seok Ju đã biến Ji Won trở thành kẻ thứ ba, chứ không phải là bóng hồng mới bên cạnh anh. Lúc này, khi nhìn khách quan về phía Ji Won, đôi lúc người ta lại thấy cô nàng phiền phức đến khó tin. Ji Won quá nặng lòng với những thứ đã tan vỡ, luôn cố trì níu nó trong tuyệt vọng, rồi chính thứ tuyệt vọng đó đã sản sinh ra những ý nghĩ ngông cuồng, và cuối cùng, hóa thân thành cái ác.

Xét đến cùng sự việc, Lưỡi là một quyển sách tôn vinh sự trả thù. Nó thúc đẩy người ta hoài bão ngược về quá khứ, cố gắng níu kéo nhưng điều hư ảo, và rồi mất tự chủ ở bản thân mình. Nhưng suy về tình, ở trong tâm thế của Ji Won, ai sẽ có thể làm khác được? Bằng thủ pháp nấu nướng tinh tế, khéo léo và độc đáo, Ji Won đã đi một nước cờ ở cuối sách mà có lẽ, chỉ có những ai đam mê hương vị mới có thể thấu hiểu được. Còn để đồng cảm? Dễ thôi, chỉ cần đã từng thất tình là được.

Lưỡi không phải là một quyển sách dễ đọc. Nó không phải là dạng sách mà bạn có thể mở ra ngay tại quầy, lướt thử vài dòng để cân nhắc xem nên có mua hay không. Nó cũng không phải là quyển sách có thể đọc ngang xương mà vẫn có thể thấy thú vị. Lưỡi dường như rất khô khốc, đoản hậu, cộc lốc và kỳ cục nếu bạn không lần giở từng trang từ đầu đến cuối. Nó mang một vẻ đẹp tiềm ẩn, và một thứ hương vị phải ngậm thật lâu trong miệng mới thẩm thấu được.

Lưỡi cũng là quyển sách có phần hơi phô trương, trong cách tả về mùi vị. Nhưng sự phô trương đó xứng đáng được tung hê và chấp nhận.  Jo Kyung Ran sở hữu cách viết vô cùng tỉnh táo nhưng cũng không kém phần kỳ bí, những ngôn từ độc đáo và những miêu tả sống động của cô khiến người xem rất khó lòng quên được Lưỡi, dù là khi mới đọc xong hay rất rất lâu sau này nữa. Jo Kyung Ran cũng rất nhà nghề trong cách bố cục truyện, tuyến tính nhưng đảo trật tự, giản dị nhưng hay chuyển cảnh để tạo ra sự phức tạp. Thế giới quan mà nữ tác giả mở ra trong sách tràn ngập điều thú vị để có thể học hỏi.

Đọc xong Lưỡi, và nghĩ về cái kết của nó, mình vẫn thường thắc mắc rằng không biết liệu có bao nhiêu người đồng tình với Ji Won, vỗ đùi tâm đắc với cái ác mà cô tạo tác. Và có bao nhiêu người căm ghét hay hoảng sợ trước Ji Won, một người không bao giờ chấp nhận sự thật rằng tinh yêu có thể tan vỡ?

Mạnh hơn sợ hãi – Marc Levy

Photo: Có hai thứ tự thấy cần phải làm trong khoảng thời gian này là đọc nhiều sách hơn và luyện lại mớ tiếng Anh hổ lốn của mình. Cái thứ nhất là do số lượng sách chưa đọc ở nhà có vẻ như đã tăng vọt quá mức cho phép so với số sách đã đọc, cái thứ hai là do thỉnh thoảng đụng chuyện cần viết gì đó bằng tiếng Anh thì cứ gọi là phải vò tung đầu, hại não lắm :P</p>
<p>Sau hai cuốn tiểu thuyết mờ nhạt nối tiếp nhau (nếu mình nhớ không lầm) là Hành trình kỳ lạ của ngài Dalloway và Nếu như được làm lại, Marc Levy có vẻ như đã lấy lại được phong độ với Mạnh hơn sợ hãi. Phong cách thì vẫn như cũ, hội thoại vẫn hài hước (đậm chất Pháp) như xưa, nội dung vẫn có chút lên gân và quan trọng hóa trong quan điểm (nói chung đây là điểm mạnh của Marc), kết cấu chặt chẽ, ly kỳ, hồi hộp. Đứng ở cương vị độc giả thông thường, mình thấy Mạnh hơn sợ hãi có thể được xem là một tác phẩm tiêu biểu để giới thiệu về kiểu văn chương diễm lệ mà có phần kỳ ảo của Marc Levy. Còn với mình thì nó đã quá quen thuộc, Marc có lẽ đã đi hết giới hạn của bản thân trong văn chương, khó mà tìm được cái gì đó mới mẻ hơn (mặc dù trong tác phẩm này, ông đã mạnh dạn loại bỏ hai nhân vật bao giờ cũng có trong tác phẩm mình là bác sĩ và kiến trúc sư).</p>
<p>Tự dặn lòng có lẽ nên tạm ngưng đọc Marc một thời gian nhưng hễ có sách mới của bác thì phải tót đi mua ngay, đọc hay không tính sau. Sức viết dồi dào và cách kể chuyện nhẹ bẫng, giọng văn tỉnh rụi mà đầy cảm xúc, cái kiểu đó của Marc, mình học hoài mà chưa lĩnh hội được.

Có hai thứ tự thấy cần phải làm trong khoảng thời gian này là đọc nhiều sách hơn và luyện lại mớ tiếng Anh hổ lốn của mình. Cái thứ nhất là do số lượng sách chưa đọc ở nhà có vẻ như đã tăng vọt quá mức cho phép so với số sách đã đọc, cái thứ hai là do thỉnh thoảng đụng chuyện cần viết gì đó bằng tiếng Anh thì cứ gọi là phải vò tung đầu, hại não lắm :P

Sau hai cuốn tiểu thuyết mờ nhạt nối tiếp nhau (nếu mình nhớ không lầm) là Hành trình kỳ lạ của ngài Dalloway và Nếu như được làm lại, Marc Levy có vẻ như đã lấy lại được phong độ với Mạnh hơn sợ hãi. Phong cách thì vẫn như cũ, hội thoại vẫn hài hước (đậm chất Pháp) như xưa, nội dung vẫn có chút lên gân và quan trọng hóa trong quan điểm (nói chung đây là điểm mạnh của Marc), kết cấu chặt chẽ, ly kỳ, hồi hộp. Đứng ở cương vị độc giả thông thường, mình thấy Mạnh hơn sợ hãi có thể được xem là một tác phẩm tiêu biểu để giới thiệu về kiểu văn chương diễm lệ mà có phần kỳ ảo của Marc Levy. Còn với mình thì nó đã quá quen thuộc, Marc có lẽ đã đi hết giới hạn của bản thân trong văn chương, khó mà tìm được cái gì đó mới mẻ hơn (mặc dù trong tác phẩm này, ông đã mạnh dạn loại bỏ hai nhân vật bao giờ cũng có trong tác phẩm mình là bác sĩ và kiến trúc sư).

Tự dặn lòng có lẽ nên tạm ngưng đọc Marc một thời gian nhưng hễ có sách mới của bác thì phải tót đi mua ngay, đọc hay không tính sau. Sức viết dồi dào và cách kể chuyện nhẹ bẫng, giọng văn tỉnh rụi mà đầy cảm xúc, cái kiểu đó của Marc, mình học hoài mà chưa lĩnh hội được.

Salò, or the 120 Days of Sodom: Đáy sâu của sex

Xuất hiện cách đây gần 40 năm (1975), Salò, or the 120 Days of Sodom là một tác phẩm điện ảnh của Ý, được chuyển thể từ quyển tiểu thuyết (gần như) cùng tên của nhà văn người Pháp Marquis de Sade. Hơn 1/3 thế kỷ đã trôi qua, Salò đến nay vẫn thường được nhắc đến như là bộ phim gây tranh cãi mạnh mẽ nhất trong lịch sử thế giới. Đồng thời, nó cũng là một tác phẩm điện ảnh kinh hoàng, trần trụi, trực diện và độc đáo nhất về tình dục mà bạn có thể tìm ra. Nhưng điều kỳ lạ nhất ở bộ phim này chính là cách tiếp cận “quái chiêu” của nó với khía cạnh tình dục, không tôn vinh cũng không hẳn là hạ bệ, Salò chỉ phơi bày một sự thật xác quyết và rùng rợn về những góc khuất đang ẩn sâu và len lỏi trên khắp thế giới. Ngoài những khái niệm trên, Salò vẫn còn thường được gọi là “the most disturbing movie ever made”, nghĩa là bộ phim bộ phim gây khó chịu nhất từng được sản xuất ra.

Dĩ nhiên, mọi sự so sánh nhất chỉ là tương đối. Salò có thể làm dấy lên một sự kinh tởm trong mắt người này, nhưng lại là một thế giới quan đầy háo hức đối với người khác. Khía cạnh tình dục trong Salò được khai thác triệt để và mạnh mẽ, như một “sợi chỉ đỏ xuyên suốt” làm trọng tâm để quấn lấy người xem vào cái vòng xoáy vô hình. Tuy nhiên, Salò sẽ không phải là bộ phim “hạ bệ” những bộ phim thú vị về sex khác mà bạn từng xem qua (Shortbus, Dreamers, Ken Park, hay Shame chẳng hạn?) mà lại là một sự đối nghịch. Nếu cho rằng những bộ phim khác đã đưa tinh dục lên mức đỉnh cao, thì Salò lại một mình một cõi ở đáy sâu, và địa ngục.

Cấu trúc của Salò được chia thành 4 phần (lấy cảm hứng từ Inferno của Dante): Trước cửa địa ngục, Vòng quay điên loạn, Vòng quay của phân, Vòng quay của máu. Nội dung chủ đạo của phim kể về một nhóm nguyên thủ quốc gia của cộng hòa Salò đã tuyển chọn một nhóm gần 20 thanh thiếu niên về làm nô lệ tình dục cho mình. Với sự tiếp tay của những người phụ nữ trung niên từng nhiều năm làm điếm, lần lượt từng trò chơi, từng sự khoái cảm cuồng nộ, từng sự ô nhục, máu và nước mắt được phơi bày.

Cái độc đáo trong cách làm phim của đạo diễn Pier Paolo Pasolini là ở chỗ, xuyên suốt trong Salò gần như không có một cảnh quay nào gây kích thích quá đáng. Salò trần trụi, phơi bày hầu như đến tận chân tơ kẽ tóc của con người, trực diện về bộ phận sinh dục, trực diện về từng hành động nhưng không mô tả sự khoái cảm, không xuất tinh, không cương cứng. Mọi thứ về sex trong phim đều được quan chiếu một cách rất thản nhiên, đôi khi hời hợt đến đau lòng. Salò kỳ lạ đã khiến cho nhiều khán giả phải ôm mặt thảng thốt, bởi tại sao lại có một sự “ân sủng” điên rồ mà ráo hoảnh đến vậy trên đời!

Đến đây thì phải lạc đề chút ít. Trong những đêm nằm cô đơn một mình ở góc phòng tối, tôi vẫn hay tưởng tượng về những điều kỳ lạ đang âm thầm diễn ra đâu đó trên khắp thế giới. Khi mình nằm đây, thì một số người khác phải đứng. Khi mình hạnh phúc, một số người khổ đau. Khi mình đang dẫn dắt một cuộc sống bình lặng, thì một số người lại phải đối mặt với chiến tranh, mất mát. Khi mình nghĩ làm tình chỉ đơn giản là hôn môi, vuốt ngực, lột đồ, kết hợp, rung, lắc, khoái cảm rồi thôi, thì một số người lại nghĩ khác. Khi bạn đang ngủ say, vẫn còn đâu đó trên thế giới những người đang phủ phục dưới chân ông chủ của họ, nguyện làm nô lệ, cũng có kẻ bị cưỡng ép, lại cũng có kẻ đang thống trị… Mọi thứ hỗn nguyên trên thế giới này đều có thể và sẽ xảy ra.

 

Cũng như những chuyện trong Salò vậy, bộ phim ngay từ đầu đã đặt ra một vấn đề nhức nhối, khi các nguyên thủ quốc gia phổ biến nội quy cho các thanh thiếu niên nô lệ của họ: “Bọn bay ở đây là đã vượt qua khỏi mọi kiểm soát của pháp luật, vượt qua mọi hiểu biết của thế giới. Không ai biết đến sự tồn tại của chúng mày, chỉ có tụi tao”. Chính vì vậy, khi xem Salò, nhiều người sẽ rất đau lòng khi phát hiện họ đã nhìn thấy được một phần thực sự của thế giới, rằng tất cả những gì bạn biết về tình dục từ bấy lâu nay chỉ là một hạt muối bỏ biển.

Ngần ấy năm đã trôi qua, tôi đã từng đi, chứng kiến, chiêm ngưỡng, nhìn thấy và kinh qua cả những chuyện tồi tệ và kinh khủng hơn nhiều những gì diễn ra trong Salò, nhưng bộ phim này vẫn luôn để lại một nỗi ám ảnh nhức nhối trong tâm trí. Không phải bởi nội dung và cái nhìn trực diện của nó về tình dục, mà là vì cách bày binh, bố trận như một ma đồ của vị đạo diễn nổi tiếng người Ý kia. Salò, or the 120 Days of Sodom giống như một tiếng thét vọng về từ địa ngục, một cánh chim rách nát đang bay giữa trời bão, một thiên sứ lạc đàn trong bầy ma quỷ, một con quỷ thăng tiên giữa bầy ngạo mạn thiên thần. Và có là gì đi nữa, Salò có lẽ sẽ vẫn luôn là bộ phim mà bạn không thể nào quên!

P/S: Tôi rất thích những gì original, nguyên bản và khác biệt. Đó là thứ đầu tiên khiến tôi xem trọng bộ phim này. Lý do thứ hai là cách khai thác tận cùng cốt lõi của vấn đề. Không phải đạo diễn nào cũng biết quán triệt tư tưởng này. Đây là hai thứ cơ bản nhất khiến một bộ phim trở nên thú vị và tràn đầy cảm xúc, vậy mà nhiều người vẫn không làm được.

P/S: Pier Paolo Pasolini là một người đồng tính và được xem là một đạo diễn lớn trong nền điện ảnh của Ý. Trớ trêu thay, ông mất đúng 20 ngày trước khi Salò, or the 120 Days of Sodom được công chiếu. Ông chết vì bị ám sát bởi cái nhìn cực đoan của mình trong nhiều thứ (kể cả chính trị). Bộ phim (dĩ nhiên) từ đó đã gây ra một làn sóng tranh cãi bất tận và đồng thời cũng bị cấm chiếu tại rất nhiều quốc gia (kể cả VN).

 P/S3: Phía dưới này có một số hình 21+, cân nhắc trước khi kéo xuống!

Don Jon (2013) hay là nghệ thuật làm tình của Joseph Gordon-Levitt

http://static.rogerebert.com/uploads/movie/movie_poster/don-jon-2013/large_kodW8TYAj2UqgocZDgdRF5P8W9I.jpg

Năm mới, xem và review một phim về sex cho nó máu. Mình đã để ý tới phim Don Jon (2013) từ khá lâu khi một lần tình cờ thấy được tấm poster của Joseph Gordon-Levitt với quả đầu under cut và nụ cười không hở miệng rất đặc trưng. Thế mà tới bữa nay mới xem được vì không phải lúc nào cũng có thời gian để xem phim “tự chọn”. phim tự chọn với mình nghĩ là leo lên mạng ngồi, vào một trang phim trực tuyế ưa thích và pick ra một phim để coi, tùy theo cảm hứng lúc đó mà coi phim gì. Coi phim dạng này xong thì cái thú vị đầu tiên và trước hết là có thể viết review ngay và post thẳng lên blog chứ không có gửi đi đâu hết, hehe, có gửi người ta cũng không nhận đăng vì phim đâu có chiếu rạp Việt Nam đâu ^^

Don Jon là bộ phim đánh dấu lần đầu tiên viết kịch bản và làm đạo diễn cho một bộ phim điện ảnh của Joseph Gordon-Levitt, người từng ghi dấu ấn mạnh mẽ trong lòng khán giả trong bộ phim 500 days of summer. Nếu trong 500 days of summer, Joseph đóng một vai khá… đụt thì trong Don Jon, nhân vật của anh còn đụt hơn thế ^^. Mở đầu, khán giả sẽ dễ bị lừa tình bởi cái vẻ ngoài bảnh bao, cbody săn chắc và kiểu cách cưa gái nhanh như xẹt điện cùng cái biệt danh Don Jon của anh chàng, thế nhưng, nhân vật chính của chúng ta lại có một vấn đề hết sức kỳ quặc với những cô gái mà anh ta từng quan hệ.

Continue reading

Căn phòng mùi khói thuốc

Tôi không hút thuốc. Nhưng rất thích mùi khói thuốc.

Vì sao thích? Đó là một câu chuyện dài. Thôi nói luôn, thực ra không dài lắm, chỉ đơn giản là vì ba tôi hút thuốc, hơn 20 năm rồi. Lúc nào hình bóng ba cũng gắn bó với gói thuốc. Đến nỗi, một ngày nọ, khi đang cùng một người tình cũ dạo chơi trong công viên, anh móc từ trong túi áo ra một cái gì đó (kẹo chewing gum chẳng hạn), nhưng tôi lại giật thót mình vì cứ tưởng mình đang đi cạnh ba. Cái hành động móc gói thuốc trong túi áo, kèm theo cái hộp quẹt, rút một điếu bỏ vào miệng, rồi châm lửa, nó thân thương lắm.

Hồi bé, tôi cũng tập hút thuốc. Hồi còn bé tý, năm lớp 6. (Mẹ tôi đọc tới đoạn này chắc sẽ giật hết cả mình). Tôi quan niệm phàm đã là thú vui ở đời, tôi sẽ phải thử hết. Trước sau gì cũng thử, chủ yếu là sớm hay muộn. Tôi thấy thuốc cay, rít vào nghe hay hay. Ba tôi hay bảo hút thuốc cho ấm người. Ngày xưa ba nghiện thuốc lá là vì những ngày đi chiến dịch lạnh quá, phải hút thuốc cho đỡ rét.

Tôi cũng rít thuốc được một thời gian, những tháng ngày kỳ cục, tập sống theo cách của một thằng lấc khấc 13 tuổi. Nhưng rồi tôi bỏ, thấy không nghiện được, thuốc chẳng có gì hay, không thấy ấm, cũng giống như tôi không sao cảm được cái vị ngon của bia và rượu, uống vào chả thấy vui, cũng chẳng thấy sung, chỉ thấy mệt. Tuy nhiên, bỏ thuốc thì bỏ, không hút thì không, nhưng tôi vẫn thích mùi thuốc lá. Thích lắm, thích đến nỗi có một niềm vui biến thái là thỉnh thoảng tôi hay tìm đến những quán cà phê đông người, nhiều đàn ông ngồi, chỉ để lâu lâu hưởng ké tý khói thuốc. Thứ khói mong manh, độc địa nhưng tràn đầy nỗi khác khoải. Như một thứ thánh dược.

Cũng vì vậy mà, tôi thích nhìn đàn ông hút thuốc. Nhưng mà hút ít thôi, chứ hút lắm, mỗi ngày rít 10, 20 điếu, tôi cũng không ưa. Trong bộ phim Công nương Diana mà tôi vừa xem hôm qua, có một đoạn Diana đã hỏi Hasnas, người tình của mình, thế này: “Vì sao đàn ông lại thích hút thuốc sau khi làm tình?”. Hasnas đã trả lời một câu đơn giản mà tôi nghĩ tất cả những thằng đàn ông có chút tinh tường và lãng mạn đều có thể nghĩ ra: là vì sau thú vui tuyệt nhất trần đời, họ muốn hưởng thụ luôn cả thú vui tuyệt nhị thế gian.

Hình ảnh đàn ông cầm điếu thuốc có một hấp lực mạnh mẽ. Tôi không phủ nhận điều đó. Chắc cũng nhiều bạn gái nghĩ vậy. Nên mỗi năm vẫn có hàng trăm, hàng nghìn thằng choai choai ở tuổi mới lớn tập tành rít thuốc. Nói chung, hút thuốc thì xấu đủ thứ, nhưng xấu nhất vẫn là việc nó tạo ra một cơn ảo tưởng giả, nó khiến những thằng nhóc bụi đời lấc cấc tưởng mình đã trở thành quý ông, nó khiến những kẻ chơi bời nửa mùa tưởng mình là giang hồ thứ thiệt. Hút thuốc là một cách vẽ ra ảo tưởng. Nói chung, đàn ông hút thuốc nhìn thì hay, nhưng chẳng có mấy thằng thực sự hay. Trừ một vài đứa, do nó hay sẵn, nên thực ra có hút hay không thì nó vẫn hay.

Những ngày này, ba tôi đang bệnh. Cứ đều đặn một hoặc hai tuần một lần, ba lên Sg ngủ với tôi một đêm, để sáng hôm sau vào bệnh viện vào thuốc. Những buổi tối ba lên, ít khi nào tôi về nhà sớm được, luôn bận rộn với vòng xoáy của cái này, cái kia. Nhưng đến khi tôi về, điều đầu tiên tôi cảm nhận được khi mở cửa phòng mình, đó chính là mùi khói thuốc. Mùi khói thuốc thân thương lắm, quen thuộc lắm, nó tràn ngập căn phòng như một sự minh chứng đơn giản và rõ ràng rằng, ba đang ở đây, trong ngôi nhà của tôi, một người đàn ông “đàn ông” hơn cả mọi đàn ông trên thế gian này, trong mắt tôi.

Dẫu biết, hút thuốc không tốt cho sức khỏe của ba, nhất là ở giai đoạn hiện tại. Nhưng tôi không sao cầm lòng được, không sao ngăn lại nổi cái cảm giác muốn nghe được mùi khói thuốc mỗi khi mở cửa bước vào phòng mình. Cũng giống như, ngày bé, mỗi khi muốn mua quà tặng ba, thứ đầu tiên tôi nghĩ đến luôn luôn là một chiếc hộp quẹt. Một chiếc hộp quẹt độc đáo, sang trọng và có phần hơi phô trương, cho giống ý ba. Mỗi lần lỡ mua tặng, tôi đều mang nặng một cảm giác tội lỗi rằng mình đang cổ vũ ba hút thuốc. Nhưng lý trí của tôi rất yếu ớt, bao giờ cũng thua trái tim.

Tôi không có nhiều người yêu từng thích hút thuốc, tỉ lệ chắc chỉ khoảng 10%. Thực ra, tôi cũng không mưu cầu có một anh chàng nghiện thuốc bên mình. Nghĩ tới thì hay, nhưng người đàn ông thích hút thuốc lại thường thích suy tư (chả hiểu thế quái nào lại thế). Còn tôi bây giờ thì không thích những ai luôn mang trong người quá nhiều tâm sự. Chỉ một mình tôi sống nội tâm là đã quá nặng gánh rồi.