Đừng nhảy qua miệng hố

Chuyến đi đầu năm về phía đảo chỉ có ba người.

Đây hình như không phải lần đầu tiên cả nhà đi chơi mà vắng bóng ba. Ba mất cũng lâu rồi, giỗ đầu cũng qua. Nhưng thỉnh thoảng nghĩ lại mình vẫn thấy như mới chỉ hôm qua. Căn bản là vì thời gian trôi nhanh quá, ngẩng mặt đã thấy vài năm trôi tuột qua, để lại cũng nhiều thứ, trong đó có cả khoảng trống.

2015-01-02 09.24.25

Mà thôi, chuyện vắng ba trong một chuyến đi chơi không phải là thứ mình muốn nghĩ ngợi lúc này mà là chuyến mối quan hệ đang ngày càng gai góc giữa mẹ và em. Thằng nhóc, u20, đang trong độ tuổi bới móc và tìm hiểu cuộc sống của đời mình. Mẹ, u60, vẫn còn tươi tỉnh, trẻ trung và mạnh khỏe, nhưng dĩ nhiên là không thể lúc nào cũng cuồng vội, ồn ào, náo nhiệt được. Kẹp giữa là mình, u30, may quá chưa tới thời kỳ midlife crisis, không thì có vẻ khá bi kịch

Căn bản là dòm mẹ với thằng em cứ chỏi nhau chan chát bỗng khiến mình nghĩ về nhiều thứ. Thực tế thì thằng em không gai góc bằng mình ngày xưa. Nhớ năm 18 tuổi, suốt quãng thời gian ít nhất là 6 tháng trước khi lên đường đến sg, mình và mẹ cứ cãi nhau suốt. Cãi rất to, kiểu con muốn sống cuộc đời của con và mẹ muốn con sống cuộc đời của mẹ. Chẳng ai nhịn ai. Mình và mẹ vốn khá giống tính nhau, tương đồng về sở thích, nhưng chắc trong mình có đâu đó một cọng dây bị chạm mạch, khiến cho mọi thứ lệch pha đến nỗi cả thế giới dường như bị xô nghiêng đi. Nhiều lúc nhìn lại, suốt một quãng thời gian qua, đôi lúc mình thấy tội cho mẹ vì có đứa con như mình, đã không được bình thường như người ta, lại thích chơi trội. Túm lại là rất khó nắm bắt, hay cãi, làm chuyện tào lao, dường như không sống được cho gia đình ngày nào. Vân vân…

Cho nên, giờ nhìn mẹ với thằng em cứ thi thoảng cãi nhau, mình thấy ngài ngại nên cũng không xen vào được. Xét cho cùng, ai coi nhiều phin Hollywood thì cũng hiểu, lũ trẻ 15, 16, 17, 18 là thể loại con nít bất trị nhất. Chúng là những hình mẫu vốn trở thành kinh điển trong văn học: Bắt trẻ đồng xanh, Như không hề có, Ngựa chứng đầu xanh… Chúng là thể loại thanh thiếu niên mà chúng ta vẫn thường hay thấy trong màn ảnh rộng: khoái đội mũ trùm, đeo tai nghe in-ear, rúc mình trong phòng, cãi nhau không lại thì nhét tai nghe vào rồi ngoe nguẩy bỏ đi, lúc nào cũng nhoay nhoáy bảo: “Bố mẹ để cho con yên được không”.

Kể cả năm 18 mình có là một đứa trẻ ngoan, mình cũng khó lòng có thể bảo gì với thằng em khi mẹ nhờ vả: “Thỉnh thoàng con khuyên nó dùm mẹ cái đi”. Lời khuyên là thứ vô hình tựa như sương của tuổi 17, và nó sẽ tiếp tục stay invisible cho đến khi những vấp ngã bắt đầu ùa đến, ở độ tuổi khoảng 24, 25, may ra thì sớm hơn vài năm. Khi bắt đầu được bước vào đời bằng đôi chân của mình, những đứa trẻ đã-từng-17 rồi sẽ hiểu tất cả những chiếc gai nhím mình từng xù lên trong quá khứ đều chỉ là giả tạo, vô ích, buồn cười và phi nghĩa.

Và, xét ở thế ngược lại, những bó buộc, kìm hãm, khuyên răn, nỗ lực đến tuyệt vọng của các bậc phụ huynh khi có con ở độ tuổi này, cũng gần như là phi nghĩa. Nhưng dĩ nhiên, dù sao nó vẫn là điều cần thiết, những lời mắng ấy, những cằn nhằn ấy, nó giống như là một vòng cương tỏa đầy tính răn đe bao bọc lấy tuổi trẻ, để con chim không thể xổ lồng mà bay, và chết dưới mũi tên của những tay thợ săn khi vẫn còn ngờ nghệch chẳng hiểu gì về cuộc đời.

Căn bản thì em mình vẫn là một chàng trai ngoan. Ít ra thì mình vẫn vui vì điều đó. Nó chỉ khó chịu khi phải bắt đầu đương đầu với quá nhiều biến chuyển của đời sống, và nó chỉ chọn lọc hấp thu lấy những gì khiến mình cảm thấy thư thái, dễ chịu nhất. Mọi đứa trẻ ở độ tuổi này, dù trong đời thực, văn học hay Hollywood đều như thế. Thật khó để nuốt trôi cái quan niệm rằng thuốc đắng thì dã tật, giờ chịu cực sau này sẽ sướng… vân vân và vân vân. YOLO mà, sao phải sống khổ cực và làm những thứ mình không thích, ăn như thứ mình ghét, coi những thứ mình khinh thường làm gì? Để làm gì, câu trả lời đó không phải cứ buông từ miệng của một người đi trước là có thể giải quyết được. Không. Chúng phải tự tìm lấy.

Chỉ vài tháng nữa là em mình phải thi đại học. Mình ủng hộ nó tìm kiếm một cuộc sống riêng, ra ngoài ở trọ và bắt đầu thoát ly khỏi những vòng cương tỏa. Dĩ nhiên rồi, năm 18 tuổi thì đó là thứ khao khát nhất của đời mình mà, sao mình lại có thể ngăn cản nó trong giây phút này được. Từ lúc đó đến giờ, đã 10 năm, dẫu 10 năm trôi qua thì vẫn chẳng có gì thay đổi, tuổi trẻ vẫn muốn sống theo cách của mình, và đó là cách duy nhất để lớn khôn. Mình ủng hộ nó tự thu xếp mọi chuyện, mình ủng nộ nó sống bầy hầy, mình ủng hộ nó sống trong những căn nhà tập thể 10, 11 người, mình ủng hộ nó chong đèn trước vi tính chơi game, chat sex, suốt đêm suốt sáng, mình ủng hộ nó đi bar, long nhong ngoài đường đến lúc bình minh mới trở về nhà, mình ủng hộ nó làm tất cả mọi thứ để có thể lớn khôn và trưởng thành hơn. Sau tất cả chuyện đó, một trong số chúng ta sẽ hiểu được rằng đâu là giá trị quý nhất mà mình cần theo đuổi. Và rồi, thật đáng buồn nếu có một số không nhận ra, tiếp tục chìm đắm trong 5 năm, 10 năm, 20 năm vào những thứ khiến mình khuây khỏa trong khoảng thời gian đầu tiên của tuổi trẻ đó. Âu cũng là số phận của mỗi người.

Tuổi trẻ và những nổi loạn là một cái hố bất cứ chúng ta ai cũng phải nhìn thấy và vượt qua. Một số người chọn cách đi đường vòng hoặc nhảy vượt lên nó để tránh khỏi những tai ương lẫn hạnh phúc mà nó mang lại. Số còn lại chọn cách đi xuống hố, rồi tìm cách trèo lên. Có người thoát ra được, và cũng có người vĩnh viễn không thể rời khỏi đáy hố, tiếp tục chìm sâu xuống vũng lầy mà chúng ta mắc phải. Nhưng có hề gì, liệu những hiểm nguy của cái hố có phải là thứ khiến chúng ta phải chùn bước, không với tay tới những gì tuyệt vời và rúng động mà nó có thể mang lại hay không? Nếu được cho một lời khuyên, mình vẫn khuyên rằng hãy đi thẳng xuống miệng hố, vùng vẫy trong đó, và rồi tìm cách thoát lên. Bởi những kẻ được đào luyện bởi cái hố đó, sẽ thành công hơn nhiều những người tìm cách nhảy qua

Lung linh Sài Gòn và tham vọng của Ngọc Sương

Nói tham vọng nghe hơi ghê, nhưng cũng không phải là không đúng.

http://dantri4.vcmedia.vn/j2ss7Ldngmz50AuxF7FR95yiZNlVN/Image/2014/12/2/gs1-c9af4.jpg

Mình vốn là “fan cứng” của các thể loại show diễn cabaret, nên khi nghe nói Lung linh Sài Gòn vừa được thương hiệu nhà hàng Ngọc Sương ra mắt với ý định trở thành một điểm đến quen thuộc ở TP. HCM cho các du khách quốc tế, thì không tránh khỏi nghĩ ngay đến những chương trình tương tự như Tiffany hay Alcazar show của Thái Lan.

Dĩ nhiên, việc so sánh một show diễn lâu đời của một đất nước vốn nổi tiếng là màu mè và lắm trò với một chương trình ca múa nhạc tạp kỹ vừa ra mắt ở VN có thể sẽ hơi khập khiễng, nhưng cái giá 500.000 đồng/ người (kèm nước) mà Ngọc Sương đưa ra sẽ khiến bất cứ ai bỏ tiền ra mua cũng có quyền đòi hỏi một show diễn thật chất, thật “ăn, thật đã mắt, sương tai và không khỏi trầm trồ khi ra về. Nhưng hiển nhiên là, mọi thứ sẽ không hề suôn sẻ đến vậy.

Cấu trúc chương trình của Lung linh Sài Gòn không thể gọi là dở, nó đúng theo hình mẫu chung của những gì mà một show diễn cabaret cần có: ca hát, nhảy múa, trình diễn thời trang, hóa trang… v.v… Chỉ có điều, Ngọc Sương dường như vẫn còn hơi thiếu (phải nói là quá thiếu) kinh nghiệm trong việc tổ chức một chương trình giải trí, cộng với việc không có được sân khấu của riêng mình (mà phải đi thuê), từ đó dẫn đến việc lọng cọng trong quá nhiều khâu, không xử lý tốt được những chi tiết nhỏ nên dễ gây mất cảm tình với khán giả.

http://images.thegioivanhoa.com.vn/medias/2014/12/IMG_6675-e1419393222454.jpg

Những điểm “được” của Lung linh Sài Gòn.

+ Không gian ổn: Lung linh Sài Gòn được tổ chức hàng tuần tại Queen Hall, một địa điểm khá quen thuộc. Nói chung chỗ này vừa đủ ấm cúng để gợi cảm giác thân mật, vừa đủ to cho những show diễn hoành tráng, rất hợp. Do muốn tổ chức chương trình biểu diễn kết hợp với việc ăn uống (Ngọc Sương mà) nên LLSG có ghế ngồi dạng bàn ăn (mặc định là 1 bàn 4 ngồi). Bên dưới khán dài tối tối, bàn ăn vuông và ghế nệm thoải mái, trên mỗi bàn có 1 chiếc đèn nhè nhẹ, nói chung không gian trông có vẻ rất lảng mạn và lý thú, thích hợp cho các cặp tình nhân và gia đình.

+ Chương trình đa dạng: LLSG có nội dung với cấu trúc 2 phần. Phần đầu là những màn trình diễn đậm màu quê hương với áo tứ thân, áo dài và những bản tình ca xứ Huế, những bản nhạc quê hương, show diễn thời trang đồ dân tộc. Phần hai là những tiết mục mang hơi hướm phương Tây, trong đó có nhạc kịch và chuỗi hóa trang liên hoàn cùng với màn biểu diễn carnival lông chim lông ngỗng chốt show, một hình ảnh rất thường thấy trong các chương trình cabaret.

+ Đồ ăn ngon: Phần này chắc khỏi review vì đồ ăn của Ngọc Sương thì khá ổn, hơi đắt nhưng cũng ko gọi là đắt quá so với mặt bằng giá hiện nay. Thức uống hơi kém đa dạng nhưng cũng không đến nỗi.

+ Location: ổn. Dù ở Q. 4 nhưng cũng ngay sát Q. 1, dễ đi, không có vấn đề gì.

http://nguoidothi.vn/timthumb.php?src=http://nguoidothi.vn/media/files/trungdung/t12-2014-2/3/_MG_8840%20(1).jpg&a=c&w=720

Những điểm chưa được:

+ Chương trình thiếu mạch lạc: Ngọc Sương cần tìm một đạo diễn chắc tay hơn nữa để điều phối LLSG cho thật tốt, nếu có ý định muốn duy trì show diễn lâu dài. Một chương trình có chuyên nghiệp hay không thường phụ thuộc vào quá trình “chuyển cảnh”. Phần chuyển càng smooth chứng tỏ mọi thứ càng suôn sẻ, còn chuyển giữa tiết mục này với tiết mục kia mà lóng ngóng quá là… hư. LLSG mới diễn có mấy buổi, có thể tha thứ được khi mọi thứ còn va vấp, nhưng đã có va vấp chứng tỏ chương trình không có đạo diễn chuyên nghiệp (hoặc chuyên nghiệp nhưng làm việc cẩu thả). Không gian đêm diễn thỉnh thoảng bị trống thời gian rất nhiều, hậu đài đẩy đồ đạc trên sân khấu tới lui rất tự nhiên như không, không cần giấu diếm, diễn viên chờ diễn đứng lấp ló trong cánh gà tùm lum tà la, nói chung tạo cảm giác rất… cây nhà lá vườn.

+ Ánh sáng quá… nản: Ánh sáng là một trong những khuyết điểm rất thường mắc phải khi những người không chuyên đi làm show ở một địa điểm lạ. Vừa không chuyên vừa không quen cấu trúc sân khấu, địa hình nên đèn của LLSG đánh sáng tùm lum tà la. Đèn xanh đèn đỏ đèn nâu chiếu tá lả, đèn follow chạy cà giựt cà giựt, mặt ca sĩ diễn viên phần lớn đều tối hù hù, chỉnh thỉnh thoảng có một vài tiết mục được đầu tư tốt, còn lại thì đèn đánh tán loạn, coi rất khó chịu.

+ Bố cục sân khấu sơ sài: Điểm yếu của Ngọc Sương trong mặt này là không có được một sân khấu/ nhà hát của riêng mình mà phải đi thuê, chính vì vậy mà các trang thiết bị, đạo cụ, thiết kế sân khấu sau đêm diễn phải tháo về, rồi đến giờ diễn tuần sau phải đem đến gắn vào tiếp. Có lẽ vì vậy mà phần này được đầu tư rất kém. Show diễn gần như không có phông màn gì cả ngoài một màn hình led chiếu hình lung tung ở phía sau, gọi lung tung là vì mình thấy cả việc chọn hình/video/ hiệu ứng để chiếu cũng rất lam nham. Hai bên sân khấu có hai cây cột và hai bậc cầu thang đi lên, và hết. Mọi thứ hầu như đều là màu trắng, không có gì đầu tư. Đó là chưa kể sân khấu dơ ơi là dơ, bụi ơi là bụi, mình ngồi sân khâu từ đầu đến cuối nhìn bụi trên sàn diễn mà xốn hết cả hai con mắt, chẳng biết làm sao.

+ Đồ diễn: Phần carnival cuối thiết kế đồ ghê quá. Nên bỏ tiền đầu tư gấp đôi, hoặc gấp ba. Mục này ăn khách ở chỗ càng hoành tráng càng tốt, trong khi đồ của LLSG vừa thiếu rực rỡ lại nhìn rất lỏng lẻo, model mặc đi ra mà cứ phải vịn vịn vì sợ rớt.

Nói về những thứ chưa được thì còn rất nhiều, nhưng không muốn bị mang tiếng dập chương trình, nên thôi, hehe. Thực ra mình vẫn ủng hộ NS tiếp tục phát triển LLSG để trở thành một show cabaret không-thể-không-xem của các du khách quốc tế khi đến Việt Nam, nhưng xem ra điều này vẫn còn hơi xa. Hôm nọ mình đi xem Noel mà chương trình vẫn hơi vắng, có lẽ NS vẫn còn phải “gồng” và thay đổi rất nhiều để show diển trở nên đắt khách hơn.

Một số gợi ý của mình để LLSG có thể khá khẩm hơn

+ Nên tìm một đạo diễn thật tốt và chuyên nghiệp để dựng lại chương trình, chạy rehearsal thật nhiều để không bị lọng cọng. Vài tháng đổi cấu trúc nội dung một lần.

+ Đào tạo và sở hữu một đội ngũ ca sĩ/ vũ công riêng chứ đừng đi thuê. Hiện giờ (theo mình đoán), hầu hết chỉ là diễn và nhận cát xê. Điều này sẽ khiên NS không được chủ động và thiếu hẳn đi phần training, đào tạo của riêng mình, thiếu cái chất riêng, thứ vốn rất cần thiết cho các chương trình cabret. Show cabaret thực tế không cần người nổi tiếng, chỉ có chịu diễn, có thần và sáng sân khấu.

+ Bố trí lại không gian sao cho gọn gàng hơn, sạch đẹp hơn. Sân khấu hiện tại của Queen Hall quá rộng mà LLSG gần như chỉ dùng 1 phần, các phần khác để trống không đụng đến nhìn rất lem nhem và cẩu thả.

+ Trước mỗi chương trình nên cử một đoàn người đi lau sàn, trời ơi, nghĩ tới là thấy xốn mắt rồi.

+ Tìm người thiết kế và đánh đén lại cho tốt. Show cabaret ăn tiền ở chỗ cái mặt diễn viên, nghệ sĩ phải sáng đó, càng sáng bừng bừng càng tốt.

+ Hạ giá xuống phân nửa (hoặc thấp hơn) để hút khách và buil lượng khách quen trước rồi từ từ tính chuyện tăng giá sau. Hoặc giữ nguyên giá nhưng phải build lại chương trình thật “đỉnh”, sau đó relaunch và họp báo lại một lần để báo chí và influencer thấy được sự công phu của chương trình.

Góp ý thì còn nhiều nhưng chỉ nói vậy thôi, dù sao cũng chỉ là một tiếng nói nhỏ bé hiu hiu.

Lưỡi – Tình yêu của kẻ bám đuôi hay là Vẻ đẹp của cái ác?

Hôm nọ có cô em gái vào hỏi anh ơi Lưỡi có hay không, sau một lát ngẫm nghĩ, mình mới nhận thấy rằng thật ra Lưỡi không phải là hay, mà là quá hay. Có thể nói đây là quyển sách khiến mình thích thú nhất trong suốt khoảng thời gian vài tháng trở lại đây.

http://farm3.staticflickr.com/2806/11540914574_be9572a658_o.jpg

Lưỡi xoay quanh câu chuyện về Ji Won, một cô đầu bếp chuyên về món Tây. Dù nấu nướng rất giỏi, Ji Won vẫn không sao giữ chân được người mình yêu thương nhất. Một ngày nọ, khi từ bên ngoài về, Ji Won bắt gặp Seok Ju đang làm tình cùng một cô gái khác. Mọi thứ nhanh chóng đổ vỡ, Seok Ju bỏ đi, để lại Ji Won cùng chú chó cưng từng là của anh. Sự rời khỏi của Seok Ju vô cùng lạnh lùng, gọn lẹ, chính xác, như một nhát dao chặt thẳng xuống tấm thớt, không hề chùn tay.

Chuyện chỉ có vậy. Xuyên suốt từ đầu đến cuối quyển Lưỡi là những lời tự sự, có khi dịu dàng, có lúc bốc đồng, đôi khi nổi loạn, của Ji Won. Một mình cô phải đấu tranh tư tưởng với sự cô độc, chống lại nỗi nhức nhối vì bị bỏ rơi đang bào mòn mình từng ngày. Từ vị thế của một nàng đầu bếp hạnh phúc, Ji Won biến mình thành một kẻ theo đuôi, suốt ngày tìm gặp Seok Ju để cầu mong anh ban cho mình một ân huệ, cùng thưởng thức một bữa ăn, cùng dắt chó đi dạo, cùng ngắm hoa rơi…

Nhưng Seok Ju vẫn luôn lạnh lùng. Bút pháp ấn tượng của nữ nhà văn Jo Kyung Ran đã mô tả Seok Ju là một con người phản bội nhưng lại vô cùng thẳng thắn, và đôi khi, trung thực đến mức khó chịu. Seok Ju không phải là hình mẫu nam nhân hay bị giằng xé giữa tình cũ – tình mới, không phải là kiểu người nghĩ rằng cứ qua đêm thêm một lần nữa, cũng chẳng mất mát ai. Seok Ju thay lòng, nhưng anh chung tình với người yêu mới, luôn ra sức đắp vun tình yêu đó, không lung lay, không mềm yếu.

Chính những tính cách đó ở Seok Ju đã biến Ji Won trở thành kẻ thứ ba, chứ không phải là bóng hồng mới bên cạnh anh. Lúc này, khi nhìn khách quan về phía Ji Won, đôi lúc người ta lại thấy cô nàng phiền phức đến khó tin. Ji Won quá nặng lòng với những thứ đã tan vỡ, luôn cố trì níu nó trong tuyệt vọng, rồi chính thứ tuyệt vọng đó đã sản sinh ra những ý nghĩ ngông cuồng, và cuối cùng, hóa thân thành cái ác.

Xét đến cùng sự việc, Lưỡi là một quyển sách tôn vinh sự trả thù. Nó thúc đẩy người ta hoài bão ngược về quá khứ, cố gắng níu kéo nhưng điều hư ảo, và rồi mất tự chủ ở bản thân mình. Nhưng suy về tình, ở trong tâm thế của Ji Won, ai sẽ có thể làm khác được? Bằng thủ pháp nấu nướng tinh tế, khéo léo và độc đáo, Ji Won đã đi một nước cờ ở cuối sách mà có lẽ, chỉ có những ai đam mê hương vị mới có thể thấu hiểu được. Còn để đồng cảm? Dễ thôi, chỉ cần đã từng thất tình là được.

Lưỡi không phải là một quyển sách dễ đọc. Nó không phải là dạng sách mà bạn có thể mở ra ngay tại quầy, lướt thử vài dòng để cân nhắc xem nên có mua hay không. Nó cũng không phải là quyển sách có thể đọc ngang xương mà vẫn có thể thấy thú vị. Lưỡi dường như rất khô khốc, đoản hậu, cộc lốc và kỳ cục nếu bạn không lần giở từng trang từ đầu đến cuối. Nó mang một vẻ đẹp tiềm ẩn, và một thứ hương vị phải ngậm thật lâu trong miệng mới thẩm thấu được.

Lưỡi cũng là quyển sách có phần hơi phô trương, trong cách tả về mùi vị. Nhưng sự phô trương đó xứng đáng được tung hê và chấp nhận.  Jo Kyung Ran sở hữu cách viết vô cùng tỉnh táo nhưng cũng không kém phần kỳ bí, những ngôn từ độc đáo và những miêu tả sống động của cô khiến người xem rất khó lòng quên được Lưỡi, dù là khi mới đọc xong hay rất rất lâu sau này nữa. Jo Kyung Ran cũng rất nhà nghề trong cách bố cục truyện, tuyến tính nhưng đảo trật tự, giản dị nhưng hay chuyển cảnh để tạo ra sự phức tạp. Thế giới quan mà nữ tác giả mở ra trong sách tràn ngập điều thú vị để có thể học hỏi.

Đọc xong Lưỡi, và nghĩ về cái kết của nó, mình vẫn thường thắc mắc rằng không biết liệu có bao nhiêu người đồng tình với Ji Won, vỗ đùi tâm đắc với cái ác mà cô tạo tác. Và có bao nhiêu người căm ghét hay hoảng sợ trước Ji Won, một người không bao giờ chấp nhận sự thật rằng tinh yêu có thể tan vỡ?

Mạnh hơn sợ hãi – Marc Levy

Photo: Có hai thứ tự thấy cần phải làm trong khoảng thời gian này là đọc nhiều sách hơn và luyện lại mớ tiếng Anh hổ lốn của mình. Cái thứ nhất là do số lượng sách chưa đọc ở nhà có vẻ như đã tăng vọt quá mức cho phép so với số sách đã đọc, cái thứ hai là do thỉnh thoảng đụng chuyện cần viết gì đó bằng tiếng Anh thì cứ gọi là phải vò tung đầu, hại não lắm :P</p>
<p>Sau hai cuốn tiểu thuyết mờ nhạt nối tiếp nhau (nếu mình nhớ không lầm) là Hành trình kỳ lạ của ngài Dalloway và Nếu như được làm lại, Marc Levy có vẻ như đã lấy lại được phong độ với Mạnh hơn sợ hãi. Phong cách thì vẫn như cũ, hội thoại vẫn hài hước (đậm chất Pháp) như xưa, nội dung vẫn có chút lên gân và quan trọng hóa trong quan điểm (nói chung đây là điểm mạnh của Marc), kết cấu chặt chẽ, ly kỳ, hồi hộp. Đứng ở cương vị độc giả thông thường, mình thấy Mạnh hơn sợ hãi có thể được xem là một tác phẩm tiêu biểu để giới thiệu về kiểu văn chương diễm lệ mà có phần kỳ ảo của Marc Levy. Còn với mình thì nó đã quá quen thuộc, Marc có lẽ đã đi hết giới hạn của bản thân trong văn chương, khó mà tìm được cái gì đó mới mẻ hơn (mặc dù trong tác phẩm này, ông đã mạnh dạn loại bỏ hai nhân vật bao giờ cũng có trong tác phẩm mình là bác sĩ và kiến trúc sư).</p>
<p>Tự dặn lòng có lẽ nên tạm ngưng đọc Marc một thời gian nhưng hễ có sách mới của bác thì phải tót đi mua ngay, đọc hay không tính sau. Sức viết dồi dào và cách kể chuyện nhẹ bẫng, giọng văn tỉnh rụi mà đầy cảm xúc, cái kiểu đó của Marc, mình học hoài mà chưa lĩnh hội được.

Có hai thứ tự thấy cần phải làm trong khoảng thời gian này là đọc nhiều sách hơn và luyện lại mớ tiếng Anh hổ lốn của mình. Cái thứ nhất là do số lượng sách chưa đọc ở nhà có vẻ như đã tăng vọt quá mức cho phép so với số sách đã đọc, cái thứ hai là do thỉnh thoảng đụng chuyện cần viết gì đó bằng tiếng Anh thì cứ gọi là phải vò tung đầu, hại não lắm :P

Sau hai cuốn tiểu thuyết mờ nhạt nối tiếp nhau (nếu mình nhớ không lầm) là Hành trình kỳ lạ của ngài Dalloway và Nếu như được làm lại, Marc Levy có vẻ như đã lấy lại được phong độ với Mạnh hơn sợ hãi. Phong cách thì vẫn như cũ, hội thoại vẫn hài hước (đậm chất Pháp) như xưa, nội dung vẫn có chút lên gân và quan trọng hóa trong quan điểm (nói chung đây là điểm mạnh của Marc), kết cấu chặt chẽ, ly kỳ, hồi hộp. Đứng ở cương vị độc giả thông thường, mình thấy Mạnh hơn sợ hãi có thể được xem là một tác phẩm tiêu biểu để giới thiệu về kiểu văn chương diễm lệ mà có phần kỳ ảo của Marc Levy. Còn với mình thì nó đã quá quen thuộc, Marc có lẽ đã đi hết giới hạn của bản thân trong văn chương, khó mà tìm được cái gì đó mới mẻ hơn (mặc dù trong tác phẩm này, ông đã mạnh dạn loại bỏ hai nhân vật bao giờ cũng có trong tác phẩm mình là bác sĩ và kiến trúc sư).

Tự dặn lòng có lẽ nên tạm ngưng đọc Marc một thời gian nhưng hễ có sách mới của bác thì phải tót đi mua ngay, đọc hay không tính sau. Sức viết dồi dào và cách kể chuyện nhẹ bẫng, giọng văn tỉnh rụi mà đầy cảm xúc, cái kiểu đó của Marc, mình học hoài mà chưa lĩnh hội được.

Salò, or the 120 Days of Sodom: Đáy sâu của sex

Xuất hiện cách đây gần 40 năm (1975), Salò, or the 120 Days of Sodom là một tác phẩm điện ảnh của Ý, được chuyển thể từ quyển tiểu thuyết (gần như) cùng tên của nhà văn người Pháp Marquis de Sade. Hơn 1/3 thế kỷ đã trôi qua, Salò đến nay vẫn thường được nhắc đến như là bộ phim gây tranh cãi mạnh mẽ nhất trong lịch sử thế giới. Đồng thời, nó cũng là một tác phẩm điện ảnh kinh hoàng, trần trụi, trực diện và độc đáo nhất về tình dục mà bạn có thể tìm ra. Nhưng điều kỳ lạ nhất ở bộ phim này chính là cách tiếp cận “quái chiêu” của nó với khía cạnh tình dục, không tôn vinh cũng không hẳn là hạ bệ, Salò chỉ phơi bày một sự thật xác quyết và rùng rợn về những góc khuất đang ẩn sâu và len lỏi trên khắp thế giới. Ngoài những khái niệm trên, Salò vẫn còn thường được gọi là “the most disturbing movie ever made”, nghĩa là bộ phim bộ phim gây khó chịu nhất từng được sản xuất ra.

Dĩ nhiên, mọi sự so sánh nhất chỉ là tương đối. Salò có thể làm dấy lên một sự kinh tởm trong mắt người này, nhưng lại là một thế giới quan đầy háo hức đối với người khác. Khía cạnh tình dục trong Salò được khai thác triệt để và mạnh mẽ, như một “sợi chỉ đỏ xuyên suốt” làm trọng tâm để quấn lấy người xem vào cái vòng xoáy vô hình. Tuy nhiên, Salò sẽ không phải là bộ phim “hạ bệ” những bộ phim thú vị về sex khác mà bạn từng xem qua (Shortbus, Dreamers, Ken Park, hay Shame chẳng hạn?) mà lại là một sự đối nghịch. Nếu cho rằng những bộ phim khác đã đưa tinh dục lên mức đỉnh cao, thì Salò lại một mình một cõi ở đáy sâu, và địa ngục.

Cấu trúc của Salò được chia thành 4 phần (lấy cảm hứng từ Inferno của Dante): Trước cửa địa ngục, Vòng quay điên loạn, Vòng quay của phân, Vòng quay của máu. Nội dung chủ đạo của phim kể về một nhóm nguyên thủ quốc gia của cộng hòa Salò đã tuyển chọn một nhóm gần 20 thanh thiếu niên về làm nô lệ tình dục cho mình. Với sự tiếp tay của những người phụ nữ trung niên từng nhiều năm làm điếm, lần lượt từng trò chơi, từng sự khoái cảm cuồng nộ, từng sự ô nhục, máu và nước mắt được phơi bày.

Cái độc đáo trong cách làm phim của đạo diễn Pier Paolo Pasolini là ở chỗ, xuyên suốt trong Salò gần như không có một cảnh quay nào gây kích thích quá đáng. Salò trần trụi, phơi bày hầu như đến tận chân tơ kẽ tóc của con người, trực diện về bộ phận sinh dục, trực diện về từng hành động nhưng không mô tả sự khoái cảm, không xuất tinh, không cương cứng. Mọi thứ về sex trong phim đều được quan chiếu một cách rất thản nhiên, đôi khi hời hợt đến đau lòng. Salò kỳ lạ đã khiến cho nhiều khán giả phải ôm mặt thảng thốt, bởi tại sao lại có một sự “ân sủng” điên rồ mà ráo hoảnh đến vậy trên đời!

Đến đây thì phải lạc đề chút ít. Trong những đêm nằm cô đơn một mình ở góc phòng tối, tôi vẫn hay tưởng tượng về những điều kỳ lạ đang âm thầm diễn ra đâu đó trên khắp thế giới. Khi mình nằm đây, thì một số người khác phải đứng. Khi mình hạnh phúc, một số người khổ đau. Khi mình đang dẫn dắt một cuộc sống bình lặng, thì một số người lại phải đối mặt với chiến tranh, mất mát. Khi mình nghĩ làm tình chỉ đơn giản là hôn môi, vuốt ngực, lột đồ, kết hợp, rung, lắc, khoái cảm rồi thôi, thì một số người lại nghĩ khác. Khi bạn đang ngủ say, vẫn còn đâu đó trên thế giới những người đang phủ phục dưới chân ông chủ của họ, nguyện làm nô lệ, cũng có kẻ bị cưỡng ép, lại cũng có kẻ đang thống trị… Mọi thứ hỗn nguyên trên thế giới này đều có thể và sẽ xảy ra.

 

Cũng như những chuyện trong Salò vậy, bộ phim ngay từ đầu đã đặt ra một vấn đề nhức nhối, khi các nguyên thủ quốc gia phổ biến nội quy cho các thanh thiếu niên nô lệ của họ: “Bọn bay ở đây là đã vượt qua khỏi mọi kiểm soát của pháp luật, vượt qua mọi hiểu biết của thế giới. Không ai biết đến sự tồn tại của chúng mày, chỉ có tụi tao”. Chính vì vậy, khi xem Salò, nhiều người sẽ rất đau lòng khi phát hiện họ đã nhìn thấy được một phần thực sự của thế giới, rằng tất cả những gì bạn biết về tình dục từ bấy lâu nay chỉ là một hạt muối bỏ biển.

Ngần ấy năm đã trôi qua, tôi đã từng đi, chứng kiến, chiêm ngưỡng, nhìn thấy và kinh qua cả những chuyện tồi tệ và kinh khủng hơn nhiều những gì diễn ra trong Salò, nhưng bộ phim này vẫn luôn để lại một nỗi ám ảnh nhức nhối trong tâm trí. Không phải bởi nội dung và cái nhìn trực diện của nó về tình dục, mà là vì cách bày binh, bố trận như một ma đồ của vị đạo diễn nổi tiếng người Ý kia. Salò, or the 120 Days of Sodom giống như một tiếng thét vọng về từ địa ngục, một cánh chim rách nát đang bay giữa trời bão, một thiên sứ lạc đàn trong bầy ma quỷ, một con quỷ thăng tiên giữa bầy ngạo mạn thiên thần. Và có là gì đi nữa, Salò có lẽ sẽ vẫn luôn là bộ phim mà bạn không thể nào quên!

P/S: Tôi rất thích những gì original, nguyên bản và khác biệt. Đó là thứ đầu tiên khiến tôi xem trọng bộ phim này. Lý do thứ hai là cách khai thác tận cùng cốt lõi của vấn đề. Không phải đạo diễn nào cũng biết quán triệt tư tưởng này. Đây là hai thứ cơ bản nhất khiến một bộ phim trở nên thú vị và tràn đầy cảm xúc, vậy mà nhiều người vẫn không làm được.

P/S: Pier Paolo Pasolini là một người đồng tính và được xem là một đạo diễn lớn trong nền điện ảnh của Ý. Trớ trêu thay, ông mất đúng 20 ngày trước khi Salò, or the 120 Days of Sodom được công chiếu. Ông chết vì bị ám sát bởi cái nhìn cực đoan của mình trong nhiều thứ (kể cả chính trị). Bộ phim (dĩ nhiên) từ đó đã gây ra một làn sóng tranh cãi bất tận và đồng thời cũng bị cấm chiếu tại rất nhiều quốc gia (kể cả VN).

P/S3: Phía dưới này có một số hình 21+, cân nhắc trước khi kéo xuống!

Cà phê và Sex là tôn giáo của anh