Ngày của mẹ

Tôi nghĩ, mình nên viết mỗi ngày.
Cách đây gần 3 năm, tôi có viết bài viết này http://cafesang.org/?p=246 . (Bạn nên đọc nếu muốn hiểu phần dưới tôi sắp viết)
Mẹ bây giờ đã khác, đã không còn chạy tới chạy lui với hội phụ nữ, với người nghèo ở ủy ban phường, đã không còn phải làm những việc “không ai muốn làm” để nhận lấy vài trăm nghìn một tháng. Mẹ bây giờ đã có thể chăm lo sung túc hơn cho gia đình mình. Mẹ bán bảo hiểm.
Đó là thời điểm cách đây hơn 2 năm, trong lần về quê, mình có mang theo quyển sách Thuyết phục bằng tâm lý của Robert Cialdini. Mẹ đọc được và mê tít. Cũng cùng lúc đó, mẹ mới khoe rằng đã quyết định bỏ công việc ở ủy ban Phường để bán bảo hiểm. Mẹ hỏi mình có biết về nghề này không, có thấy người ta bán nhiều không, có blah blah blah…
Mình thừa hưởng rất nhiều thứ từ mẹ, từ niềm say mê với sách, văn thơ, từ tính cách ủy mị, hơi mít ướt, từ cái sự sến thiệt sến không biết bỏ đâu cho hết sến. Ảnh hưởng nhiều thứ, nhưng có một điều duy nhất và mạnh mẽ nhất mình được thừa hưởng từ ba: sự ít nói.
Mẹ thì khác, mẹ nói rất nhiều. Khả năng truyền đạt ngôn ngữ của mẹ lúc nào cũng mang dáng dấp của một nhà hùng biện. Mẹ tự nhiên, hài hòa, thân thiện và lúc nào cũng biết cách khơi gợi đề tài. Mẹ là người có thể bước ra đường và đến làm quen, bắt chuyện với bất cứ ai mà mẹ thích, rồi sau đó chỉ chừng 5 phút là có thể nói chuyện như một người bạn thân với họ. Xét một cách công bằng, có lẽ không nghề gì hợp với mẹ hơn nghề sales.
Mẹ mượn quyển Thuyết phục bằng tâm lý của mình và đọc say mê, như ong thấy mật. Mẹ đang chuẩn bị bước vào một thế giới rộng lớn hơn, hiện đại hơn, vật chất hơn, với những tòa nhà cao tầng và những chiếc máy tính mạnh mẽ hơn. Niềm vui trong mắt mẹ sáng ngời, lấp lánh thứ hạnh phúc tỏa sáng và niềm tin mãnh liệt về cuộc sống. Mẹ đã có thể lo cho tương lai của các con nhiều hơn, đầy đủ hơn…
Sự nghiệp bán bảo hiểm của mẹ rất tốt. Mẹ bắt đầu đón nhận được nhiều thành tích, được vinh danh, được đi đây đi đó, được du lịch ở khách sạn năm sao cùng công ty, được ra nước ngoài. Mỗi lần như vậy về nhà mẹ lại tíu tít kể lể, mừng vui khôn xiết, hạnh phúc rạng ngời. Mẹ là vậy, luôn vui tươi như “trẻ con” trước mặt con cái, dù công việc có phải nỗ lực mệt mỏi đến đâu, dù thế sự bon chen đến đâu, dù nghề sales có mệt mỏi và phải đón lấy nhiều sự khó chịu đến đâu, Mẹ vẫn cố gắng. Niềm vui của mẹ trong công việc, thực ra, không chỉ đơn thuần, hay nói khách hơn, không phải là những thứ xa hoa lộng lẫy mà mẹ được trọng thưởng, mà cái chủ yếu là lo được cho hai đứa con.
Có bao nhiêu tiền, mẹ mua bảo hiểm cho cả nhà hết. Mua cho mình, em mình, ba mình, rồi lại mua tiếp. Mẹ cứ thế tiếp tục dành dụm. Những cuộc tiếp khách tốn vài trăm ngàn với mẹ đã là quá lớn, rồi sau đó, khi đi ăn một mình, mẹ vẫn chỉ ăn dĩa cơm có mười, mười lăm nghìn, vì vẫn muốn tiết kiệm được đồng nào hay đồng nấy dành cho các con. Sống trong sự hiện đại, phù phiếm, bán những hợp đồng vài chục đến vài trăm triệu mỗi ngày, mẹ vẫn là mẹ, vẫn ở đó, giản dị, hiền lành và lúc nào cũng nghĩ về gia đình.

Cách đây vài tháng, mẹ lên Sài Gòn dự lễ tổng kết cuối năm của công ty: Manulife. Mẹ là người đoạt danh hiệu “Nhà tuyển dụng xuất sắc nhất” của cả công ty trong năm 2011. Mẹ xin cho mình một suất để đi chung với mẹ =)) Cả công ty chắc có mỗi mình mẹ là được dẫn người đi theo thôi. Hội nghị ở White Palace. Ngồi nghe tổng kết, ăn uống no say đến hơn 9h mẹ mới được vinh danh lên bục nhận giải. Niềm vui vẫn vậy, lấp lánh sáng ngời, tuyệt vời, hạnh phúc.
Nhưng tại sao lại là “tuyển dụng”, chứ không phải là “doanh số”. Ừ, mẹ không có khả năng “bán” nhiều, nhưng nói nôm na, là mẹ giỏi “dụ dỗ”. Dĩ nhiên, đó ko phải là dụ dỗ, đó là mở ra những cơ hội trước mắt những ai đang cần nó. Xét về khía cạnh này, mẹ đoán định tâm lý người khác còn giỏi hơn mình nhiều. Đứng trước mặt mẹ, nếu không muốn bị “sa ngã” thì đừng bao giờ nhìn vào mắt mẹ, Vì một khi mẹ đã nhìn, thì bạn không thể thoát được.
Hơn 40 tuổi mới bắt đầu đi làm, với đồng lương chỉ vài trăm ngàn một tháng. Để rồi ở cái tuổi 50, trong mắt mẹ đã lấp lánh sự thành công.
Mình vẫn thường hay tự hào về bản thân. Tự tin, kiêu ngạo, đấy lý trí. Nhưng với mẹ, mình chỉ là một đứa trẻ con, thấp bé, bình thường, nhỏ mọn, chưa bao giờ nỗ lực và cố gắng hết mức. Chưa bao giờ biết làm điều gì vì gia đình. Còn mẹ, mẹ đã sống cả đời vì chồng, vì con, giờ đây mẹ lại tiếp tục phấn đấu và cố gắng vì những điều vĩnh cửu đó. Danh dự này, niềm vui này là của mẹ, nhưng mẹ biết rõ mình đang dành nó cho ai.

Mình quá ngưỡng mộ mẹ. Hay là xách vali về nhà bảo mẹ ơi train cho con một khóa nói nhiều nhỉ? Mà chắc mẹ ko train được đâu, vì nếu train được thì ba mình cũng chả lầm lầm lì lì như bây giờ, hehe.











