Tết có chán ko?

January 14, 2012 :: Posted by - admin :: Category - Ghi chép vụn vặt, Văn hóa và thời đại

Hôm nay anh đi siêu thị.

Chuyện chẳng có gì ghê gớm, vì tuần nào mà anh chẳng đi siêu thị. Những hôm rảnh rỗi, anh thường ghé những siêu thị lớn, như Maximark Cộng Hòa hoặc Bic C Hoàng Văn Thụ, hoặc nhỏ hơn chút nữa là Maximark 3/2. Anh đi siêu thị lúc nào cũng theo một quy trình thứ tự, theo đúng nguyên tắc riêng của nó: nghĩa là anh sẽ đi từng hàng, từng hàng một, không sót một hàng nào. Không sót một ngóc ngách nào của siêu thị dù anh biết chắc rằng có những chỗ mình sẽ chẳng bao giờ mua được thứ gì từ nó, nhưng anh vẫn cứ đi. Anh thích vậy. Anh thích xem việc đi siêu thị như là một thú vui, một cách giảm stress nhẹ nhàng và êm ái. Vì khi đi siêu thị thì anh có thể tản bộ như đi dạo ngoài công viên, vừa được mua sắm vừa được suy nghĩ…

Nhưng hôm nay thì siêu thị đông quá. Tết mà. Người ta chen lấn nhau chật ních cả đường đi. Cũng may là anh đi Maximark Cộng Hòa, chứ chui vô mấy cái Coopmart bé tẹo như lỗ mũi vào cuối tuần, lại gần Tết thì có mà chết. Anh nhìn người ta chuẩn bị cho tết nhất thiệt là xôm tụ, thấy vui quá. Vì cuộc đời mình còn có gì đó để mong chờ và háo hức…

Tự nhiên, anh nhớ cái kiểu ăn Tết của mình cách đây 15 năm…

Là khi anh còn bé ý, chỉ mong được đến Tết để được làm một vài điều. Thứ nhất là uống nước ngọt. Hồi đó, nước ngọt với anh là loại nước thần thánh mà mình chỉ được quyền uống nó vào dịp Tết. Cứ mỗi khi tết về, ba mẹ lại mua hoặc được tặng ở đâu đó một thùng nước ngọt, có khi chỉ toàn là coca cola hoặc pepsi, có khi lại trộn cả fanta, mirinda vào đó nữa. Và thế là anh được giao một trọng trách cực kỳ cao cả: Xếp nước ngọt lên tủ để trưng trong ngày Tết.

Anh cực kỳ thích trò này. Anh luôn luôn xếp nước ngọt thành một vòng tròn bao quanh hai trái dưa hấu rât to. Tùy vào độ to của trái dưa mà anh sẽ xếp thành một vòng hay hai vòng. Rồi tùy thuộc vào số lượng và tỉ lệ màu sắc của các lon nước ngọt mà anh sẽ sắp sao cho hợp lý. Nói chung là trò này thú vị. Thú vị nhất là bắt đầu tết thì bắt đầu được uống nước ngọt. Anh sẽ cố gằng uống sao cho đều hai bên, nghĩa là dù có uống bớt đi thì đội hình của nước ngọt và dưa hấu vẫn đẹp. Anh sẽ uống cho đến khi ra Giêng, đến gần hết tháng Tết thì nghĩa là nước ngọt bao giờ cũng hết. Và thế là anh tiếc kinh khủng, anh chỉ mong cho mau đến Tết lại hoặc Tết quay trở lại để anh được uống nước ngọt tiếp thôi…

Rồi niềm vui thứ hai đó là dưa hấu. hồi đó, chỉ có Tết mới có dưa hấu. Đúng nghĩa là vậy luôn. Vào giữa tháng Chạp, các thương lái bắt đầu đưa thuyền đến dọc bờ kênh quê anh, chất lên hàng đống hàng đống dưa, bắt đầu bày bán. Dưa trưng Tết bao giờ cũng to, tròn và bự, và dĩ nhiên là phải mua nguyên cả cặp chứ chẳng ai mua một trái bao giờ. Những năm ba mẹ hào phóng, họ sẽ quyết định chiều lòng anh mà đi mua những trái dưa thật to, còn những năm ít tiền, ba mẹ tiếc của nên bảo chỉ nên mua dưa nhỏ thôi. Anh thì mắc bệnh thích hàng to từ bé, nên vẫn cứ nài nỉ hết sức có thể để được mua dưa to…

Dưa hấu Việt Nam, nhất là những quả to, rất hay bị bở ở giữa ruột, lại cũng không được ngọt mấy, nhưng ăn bao giờ cũng ngon nhất quả đất. Ly kỳ nhất mỗi năm là màn xẻ dưa, khoảng mùng 5 hay mùng 6 gì đó là ba mẹ bắt đầu đem dưa xuống xẻ. Vừa xẻ cả nhà vừa hồi hộp ko biết liệu dưa có đỏ ko. Nếu đỏ chót thì mừng, cả nhà vỗ tay chúc mừng nhau, còn nếu không được đỏ lắm, thì tự nhủ thôi kệ, chắc hỏng sao đâu :D

Ngoài những trái dưa bự, ba mẹ thỉnh thoảng cũng hay cấp đặc quyền cho anh mua một cặp dưa con. Tức là một cặp dưa nhỏ tý, để trưng ngay chỗ ông thần tài, ông địa. Với mấy trái dưa nhỏ này, anh thích mua những trái màu vàng, trông rất bắt mắt. Anh cũng rất là thích ăn dưa hấu ruột vàng nhé, cực thích luôn. Nhưng hồi đó dưa hấu ruột vàng hiếm cũng như… vàng vậy, khoảng 20, 30 gian hàng mới có một gian bán dưa hấu ruột vàng…

Vì dưa hấu bán để trưng tết, nên khi gần đến đêm 30 là người ta bán tống bán tháo, bán đại hạ giá. Sau khoảnh khắc giao thừa thì dưa rẻ gần như cho không. Hồi đó. Năm nào anh cũng ra xin được một vài trái vào lúc này, nhưng không phải năm nào mẹ cũng cho đi lấy dưa kiểu đó.

Niềm vui thứ ba, thứ ba… là gì nhỉ, quên mất rồi. À, là mứt Tết.

Anh cực kỳ thích ăn mứt, anh là đồ hảo ngọt mà. Tới giờ anh vẫn thích ăn. Cho nên cứ mỗi khi tết đến, anh lại giành phần mua mứt cho cả nhà. Ba mẹ sẽ cho anh một budget là bao nhiêu tiền đó, ví dụ như 50.000 đồng, muốn mua gì thì mua. Anh lấy tiền đi mua và anh chọn rất kỹ, mỗi thứ anh mua một ít để mua được nhiều loại. Anh kết nhất là mứt me, tròn tròn, dài dài, ngọt ngọt. Sau đó là mứt mận, mứa mãng cầu, mấy thanh rau câu xanh xanh đỏ đỏ, còn mẹ anh thích mứt gừng.

Cũng may, hạt dưa là món không thể thiếu, nhưng nó không được tính vào budget của anh, hehe. Mỗi mùa Tết, ba anh sẽ mua khoảng 200 – 300 gr hạt dưa để cả nhà cùng cắn ăn. Mua về xog là trong nhà lúc nào cũng đầy hạt dưa, quét mệt nghỉ, nhưng mà vui.

Công đoạn sắp xếp mứt Tết vào khay cũng rất kỳ công. Và dĩ nhiên là anh đảm nhiệm luôn. Anh sẽ sắp xếp sao cho thật đẹp, đủ màu sắc và vừa phải. Cái nào anh thích nhất anh sẽ để ở vị trí trang trọng nhất trong hộp mứt, tức là ở giữa ý. Còn cái nào anh ko thích mấy, anh sẽ để thật nhiều vào, cho khách tới nhà ăn bớt hết đi, chừa cái ngon lại cho anh, hehe.

Cứ năm nào ba mẹ hào phóng mua một khay mứt mới là anh thích lắm. Nhưng sau này ba mẹ hỏng mua nữa, nhà cứ dùng mãi cái khay mứt hình con bớm. Cái khay này cũng đắt tiền và VIP lắm nhé, có thể xoay xoay và có nhạc kêu ting ting tong đấy. Nhà anh dùng cái khay này chắc phải 10 năm rồi mà vẫn đẹp. Năm nay chắc lại dùng tiếp…

Khỏi nói thì cũng biết, tất cả chúng ta đều hiểu ngầm là những thú vui đó không còn nữa (và nhiều nhiều thú vui khác mà a ko nhớ hết được). Vì thời đại ngày nay, nước ngọt và dưa hấu thì đã quá sẵn ở mọi lúc mọi nơi, và mứt cũng vậy. Thêm vào đó, niềm vui ấy trong anh luôn được nhân đôi bởi sự thiếu thốn, nghèo khó của gia đình mình hồi còn bé. Chỉ có tết mới dám xài sang, mới dám ăn vặt, mới dám tiêu xài những thứ vượt quá chỉ tiêu của hàng ngày. Và vì thế, tết lúc nào cũng vui hơn ngày thường…

Còn bây giờ, tết vẫn vui hơn ngày thường. tết cũng nô nức lạ. Nhưng niềm vui trong anh đã chuyển sang một trái thái khác. Nó không bay bổng, lơ lửng ở dạng hơi, mà nó đặc thù, mang tính vật chất của thể rắn. Đó là niềm vui sờ nắn được, thực dụng hơn. Hồi nãy đi siêu thị, anh nhìn những hộp mứt Tết, nước ngọt và dưa hấu với con mắt rất lãnh cảm. Anh không hiểu vì sao nữa, tự nhiên anh muốn khóc quá…

Trẻ con bây giờ chắc chẳng đứa nào có lại được cái niềm vui đơn sơ ấy. Nói đâu xa, thằng em anh làm gì biết những thứ đó. Nhưng thôi, âu cũng là cái giá phải trả cho một xã hội phát triển. Một khi cuộc sống của con người tiến gần đến sự sung túc, no ấm, vui vẻ hơn, thì người ta lại bớt háo hức hơn với những dịp thế này, những dịp lễ đã từng là một cơ hội để tiêu xài nhiều hơn thường ngày một chút. Và vì thế, thỉnh thoảng ở đâu đó, chúng ta lại nghe người ta ghi status hỏi nhau, tại sao Tết này chán vậy….

Tết có chán đâu, là cuộc sống của chúng ta đang nhàm chán đấy chứ?

Một năm đã qua :)

January 01, 2012 :: Posted by - admin :: Category - Ghi chép vụn vặt

Nên viết cái gì cho năm mới và năm cũ chứ nhỉ? Ừ thì tổng kết, mà đáng lẽ tổng kết từ hôm qua rồi nhưng do busy quá nên thôi bây giờ viết cũng chứ muộn hehe.