Resources

    The Answer is 42. What is the question?
    .....................................Hitchikers Guide to the Galaxy

Subscribe

  • Subscribe

Chuyện nhảm nửa đêm và ba lời xúi dại về “buông tay”.

Posted by admin | June 13, 2013.

Photo: Viết một chút (70): Chuyện nhảm nửa đêm và ba lời xúi dại về “buông tay”.  Đầu tiên là chuyện của L, 16 tuổi. một ngày nọ, L bỗng nhận ra người yêu mình trở nên xa lạ một cách kỳ quặc, lạnh lùng hơn, vô cảm hơn, không còn dành được cho mình những lời có cánh như lúc trước. Người yêu của L dần tìm thấy được những niềm vui thú vị khác ngoại cậu, lẽ dĩ nhiên, cái thứ tình yêu đã từng cháy bỏng và bùng nổ đó bỗng nhiên bị đẩy xuống hạng nhì (hoặc còn thấp hơn). L chắc hẳn là không cam tâm, cậu cứ loay hoay với một câu hỏi ám ảnh trong đầu: nên níu kéo đến tận cùng sức lực để giữ cô ấy lại cho mình, hay nên buông tay để người ta đi tìm niềm vui mới. Điều đáng nói là, người yêu của L, vẫn cứ hạnh phúc và vui vẻ bên nhưng chàng trai khác, nhưng có lẽ đã chẳng còn có thể cảm thấy êm ấm và hạnh phúc bên L. Thứ quan trọng nhất là mối dây cảm xúc giữa hai người, đã, vào một ngày đẹp trời nào đó, tan biến đi đâu không ai rõ…  Tôi đề nghị: buông tay.  Chuyện thứ hai là chuyện của H. H cứ hay tâm sự với tôi rằng cậu đang theo đuổi một người đàn ông lớn tuổi hơn mình khá nhiều. Một người chững chạc, nam tính, đầy những nét riêng biệt và quan trọng là, sống cách xa cậu dường như cả một thế giới (về cả khoảng cách thực lẫn về quan niệm sống). H cũng thường hỏi tôi một câu hỏi mà tôi nghĩ đáng lẽ ra L cũng nên hỏi mình, rằng nên nắm hay buông.  Liệu có thể một ngày nào đó, người đàn ông lạnh lùng (từng tuyên bố hai ta chỉ là bạn) có thể nào hồi tâm chuyển ý và yêu H hay không, liệu có một lúc nào đó kỳ tích xảy ra, khi người ta bỗng dưng thèm thuồng một bóng hình bên cạnh, một bàn tay để sẻ chia… Liệu H có nên tiếp tục yêu đơn phương một cách công khai như vậy, hay điều đúng đắn phải làm là từ bỏ mối quan hệ không lối thoát đó, cái mối quan hệ với người đàn ông mà H yêu thích ngay cả khi vẫn chưa gặp mặt anh ta?  Tôi đề nghị: buông tay.  Chuyện thứ ba là chuyện của tôi. Tôi đã từng nghĩ có lẽ mình có thể thiết lập được với W một mối quan hệ bền chặt và sâu sắc, cho đến khi W vô tình biết được quá khứ của tôi. Tôi không buồn giấu diếm chi hết (chỉ là có những chuyện tôi nghĩ là không cần nói, hoặc chưa đến thời điểm bày tỏ) vì tôi có quan niệm riêng trong cuộc sống của mình. Muốn đặt được một mối quan hệ với người nào đó, hẳn là bạn phải chấp nhận nguyên tắc sống của họ. Tôi là vậy, khi độc thân, tôi là kẻ phi đạo đức hoàn toàn, không cần bàn cãi.  Dù sao thì, tôi cũng đã giải thích với W, nhưng có lẽ mọi chuyện đã có phần muộn màng. Có thứ gì đó từ trong sâu thẳm của cảm xúc đã tàn phá hết thiện cảm mà anh dành cho tôi. Mọi thứ, dù tôi có cố níu kéo và tin tưởng đến đâu, đều chỉ vỡ vụn như một lâu đài cát chảy tan nát qua lòng bàn tay. W đã không còn giữ được những cảm xúc dành cho tôi như những ngày đầu (như tôi hằng tưởng tượng), và điều quan trọng là, có lẽ khi ở bên tôi anh đã không còn được vui như trước. Cái niềm vui bị cào xước bởi một thứ gì đó cực kỳ vô hình. Có lẽ, không chỉ cả anh, mà ngay cả tôi cũng biết chắc được rằng, anh sẽ không bao giờ có thể cảm thấy sự bình yên và an toàn khi ở bên tôi được nữa.  Nên tôi đề nghị: buông tay.  Thực ra, tôi không phải loại người cổ súy cho việc bạn rời bỏ người yêu mình vào bất cứ lúc nào, dựa vào những cảm xúc nhất thời. Tôi cũng không phải loại người cứ thích ngồi ì ra đó, chẳng làm gì cả và cứ quan niệm rằng tự thân tình yêu sẽ phát triển. Tôi cũng thích vun đắp, vun trồng, chăm bón, tôi cũng thích giữ lấy sợi dây tình yêu và kéo căng nó lên, rồi như một diễn viên xiếc tôi sẽ nhào lộn với niềm hạnh phúc khi băng qua trên đó. Tôi có thể thay đổi nhiều thứ vì người mình yêu, chỉ duy nhất với một điều kiện: người ấy còn yêu tôi, còn muốn ở bên tôi, và còn tôn trọng tôi. Tôi không thích cứ giữ rịt sợi dây trong khi ở phía đầu kia, có một người đã buông tay và bỏ đi đâu mất.   Chúng ta cứ hay loay hoay với một câu hỏi, giữ hay buông, giữ hay buông, trong khi điều quan trọng trước hết và muôn thuở phải là: liệu người kia có muốn tiếp tục cầm dây? Làm sao biết được điều này? Cứ dựa vào cảm xúc. Thực ra, sẽ rất khó để truyền tải được cách đánh giá thế nào để biết rằng liệu người kia có muốn tiếp tục hay không. Nhưng một mẹo nhỏ dễ thấy nhất ở đây là hãy đẩy mạnh lòng tự trọng của bạn lên một chút. Tự trọng chứ không phải tính tự ái, hay lòng tự cao. Tự trọng là hãy đặt bản thân mình vào vị trí của đối phương, để thử nghĩ rằng nếu bản thân mình có những hành động giống như vậy, thì liệu có phải là mình vẫn đang tôn trọng người kia không. Nếu không, câu trả lời cho bạn vẫn là buông tay.  Thực ra, tôi không nghĩ nếu L tiếp tục níu kéo là ngu, H tiếp tục gìn giữ niềm tin yêu là dại, tôi cũng không trách W. Trách sao được một người đang cố sức giữ lấy những thứ mình tin cẩn, hoặc trách sao được một người khi họ đã không còn thấy hạnh phúc và bình yên khi ở bên mình.   Có một lần nọ, một người em tên TH có hỏi tôi một câu rằng: khi một người đàn ông bảo rằng anh ta sẽ từ giã cuộc sống gay, để trở thành một người bình thường, mà người ấy vẫn cứ lên mạng chat chit và tìm trai, xem những trang web đen dành cho giới gay này nọ, làm sao để hỏi rằng anh ta thực sự đang nghĩ gì, tại sao anh ta lại nói một đằng, làm một nẻo?  Tôi đã trả lời rằng mình không biết, vì tôi không quen với kiểu “khui thùng” người khác. Một người đàn ông, một chàng gay hay một người phụ nữ, ai cũng vậy, một khi họ đã muốn giữ bí mật, thì điều đó nghĩa là họ không muốn sẻ chia. Tôi đã nói với TH rằng tôi là một người có lòng tự ái cao lắm, chuyện gì người ta đã giấu và mình biết rõ ràng rằng họ không muốn kể, tôi sẽ không hỏi. Cũng giống như việc nếu một người đã muốn ra đi, tôi sẽ không giữ. Có thể tôi yêu đến chết cái người đàn ông ấy, tôi sẵn sàng chết vì anh ta, tôi sẵn sàng bỏ hết tất cả vì anh ta, tôi sẵn sàng làm mọi thứ, nhưng nếu anh ta không yêu tôi, tôi sẽ không giữ.  Xét cho cùng, thì tình yêu cũng như tình dục, phải đến từ sự tự nguyện của hai phía. Nếu một trong hai phía làm điều này vì miễn cưỡng, cuộc yêu đương hẳn sẽ mất vui. Tồi tệ hơn, nếu một bên không muốn mà vẫn bị cưỡng ép, thì đó đúng nghĩa là một cuộc hiếp dâm. Mà bạn biết rồi đó, đã là hiếp dâm thì chắc chắn sẽ có một cái gì đó bị rách hoặc bị gãy, hoặc vừa rách vừa gãy. Người ta gọi là sự tan vỡ…  Với những lần khuyên nhủ buông tay, tôi hay đính kèm một câu thế này: trai (gái) trên đời còn nhiều, cứ mà taste từ từ, sao cứ phải xoắn lấy một đứa. Dĩ nhiên là đùa cho vui, chứ câu nói này chẳng bao giờ có tác dụng với những người đang cuồng vì yêu. Họ cứ thế này thôi: ứ ừ em ứ chịu đâu, đời có bao nhiêu que kem, nhưng em cứ thích mút que kem này cơoooooooooooooooo….  Nhưng em ạ, người chứ có phải kem éo đâu mà thích mút ai thì mút, phải đợi người ta đồng ý mới được mút chá? Giữ kem thì dễ, giữ người thì rất khó. Giữ người yêu mình là cực khó, giữ chồng còn khó bạo, giữ tình yêu tuổi học trò cũng khó kinh, giữ tình yêu gay lại khó tàn sát nữa. Nhưng bất chấp những sự khó nhọc đó dù có mạnh mẽ và lớn lao xiết bao, chỉ cần có niềm tin là bạn giữ được.   Duy chỉ có một thứ chắc chắn là bạn không thể giữ, chứ không phải là khó: đó là một người đã không còn thấy bình yên khi ở bên mình…

Đầu tiên là chuyện của L, 16 tuổi. một ngày nọ, L bỗng nhận ra người yêu mình trở nên xa lạ một cách kỳ quặc, lạnh lùng hơn, vô cảm hơn, không còn dành được cho mình những lời có cánh như lúc trước. Người yêu của L dần tìm thấy được những niềm vui thú vị khác ngoại cậu, lẽ dĩ nhiên, cái thứ tình yêu đã từng cháy bỏng và bùng nổ đó bỗng nhiên bị đẩy xuống hạng nhì (hoặc còn thấp hơn). L chắc hẳn là không cam tâm, cậu cứ loay hoay với một câu hỏi ám ảnh trong đầu: nên níu kéo đến tận cùng sức lực để giữ cô ấy lại cho mình, hay nên buông tay để người ta đi tìm niềm vui mới. Điều đáng nói là, người yêu của L, vẫn cứ hạnh phúc và vui vẻ bên nhưng chàng trai khác, nhưng có lẽ đã chẳng còn có thể cảm thấy êm ấm và hạnh phúc bên L. Thứ quan trọng nhất là mối dây cảm xúc giữa hai người, đã, vào một ngày đẹp trời nào đó, tan biến đi đâu không ai rõ…

Tôi đề nghị: buông tay.

Chuyện thứ hai là chuyện của H. H cứ hay tâm sự với tôi rằng cậu đang theo đuổi một người đàn ông lớn tuổi hơn mình khá nhiều. Một người chững chạc, nam tính, đầy những nét riêng biệt và quan trọng là, sống cách xa cậu dường như cả một thế giới (về cả khoảng cách thực lẫn về quan niệm sống). H cũng thường hỏi tôi một câu hỏi mà tôi nghĩ đáng lẽ ra L cũng nên hỏi mình, rằng nên nắm hay buông. Liệu có thể một ngày nào đó, người đàn ông lạnh lùng (từng tuyên bố hai ta chỉ là bạn) có thể nào hồi tâm chuyển ý và yêu H hay không, liệu có một lúc nào đó kỳ tích xảy ra, khi người ta bỗng dưng thèm thuồng một bóng hình bên cạnh, một bàn tay để sẻ chia… Liệu H có nên tiếp tục yêu đơn phương một cách công khai như vậy, hay điều đúng đắn phải làm là từ bỏ mối quan hệ không lối thoát đó, cái mối quan hệ với người đàn ông mà H yêu thích ngay cả khi vẫn chưa gặp mặt anh ta?

Tôi đề nghị: buông tay.

Chuyện thứ ba là chuyện của tôi. Tôi đã từng nghĩ có lẽ mình có thể thiết lập được với W một mối quan hệ bền chặt và sâu sắc, cho đến khi W vô tình biết được quá khứ của tôi. Tôi không buồn giấu diếm chi hết (chỉ là có những chuyện tôi nghĩ là không cần nói, hoặc chưa đến thời điểm bày tỏ) vì tôi có quan niệm riêng trong cuộc sống của mình. Muốn đặt được một mối quan hệ với người nào đó, hẳn là bạn phải chấp nhận nguyên tắc sống của họ. Tôi là vậy, khi độc thân, tôi là kẻ phi đạo đức hoàn toàn, không cần bàn cãi.

Dù sao thì, tôi cũng đã giải thích với W, nhưng có lẽ mọi chuyện đã có phần muộn màng. Có thứ gì đó từ trong sâu thẳm của cảm xúc đã tàn phá hết thiện cảm mà anh dành cho tôi. Mọi thứ, dù tôi có cố níu kéo và tin tưởng đến đâu, đều chỉ vỡ vụn như một lâu đài cát chảy tan nát qua lòng bàn tay. W đã không còn giữ được những cảm xúc dành cho tôi như những ngày đầu (như tôi hằng tưởng tượng), và điều quan trọng là, có lẽ khi ở bên tôi anh đã không còn được vui như trước. Cái niềm vui bị cào xước bởi một thứ gì đó cực kỳ vô hình. Có lẽ, không chỉ cả anh, mà ngay cả tôi cũng biết chắc được rằng, anh sẽ không bao giờ có thể cảm thấy sự bình yên và an toàn khi ở bên tôi được nữa.

Nên tôi đề nghị: buông tay.

Thực ra, tôi không phải loại người cổ súy cho việc bạn rời bỏ người yêu mình vào bất cứ lúc nào, dựa vào những cảm xúc nhất thời. Tôi cũng không phải loại người cứ thích ngồi ì ra đó, chẳng làm gì cả và cứ quan niệm rằng tự thân tình yêu sẽ phát triển. Tôi cũng thích vun đắp, vun trồng, chăm bón, tôi cũng thích giữ lấy sợi dây tình yêu và kéo căng nó lên, rồi như một diễn viên xiếc tôi sẽ nhào lộn với niềm hạnh phúc khi băng qua trên đó. Tôi có thể thay đổi nhiều thứ vì người mình yêu, chỉ duy nhất với một điều kiện: người ấy còn yêu tôi, còn muốn ở bên tôi, và còn tôn trọng tôi. Tôi không thích cứ giữ rịt sợi dây trong khi ở phía đầu kia, có một người đã buông tay và bỏ đi đâu mất.

Chúng ta cứ hay loay hoay với một câu hỏi, giữ hay buông, giữ hay buông, trong khi điều quan trọng trước hết và muôn thuở phải là: liệu người kia có muốn tiếp tục cầm dây? Làm sao biết được điều này? Cứ dựa vào cảm xúc. Thực ra, sẽ rất khó để truyền tải được cách đánh giá thế nào để biết rằng liệu người kia có muốn tiếp tục hay không. Nhưng một mẹo nhỏ dễ thấy nhất ở đây là hãy đẩy mạnh lòng tự trọng của bạn lên một chút. Tự trọng chứ không phải tính tự ái, hay lòng tự cao. Tự trọng là hãy đặt bản thân mình vào vị trí của đối phương, để thử nghĩ rằng nếu bản thân mình có những hành động giống như vậy, thì liệu có phải là mình vẫn đang tôn trọng người kia không. Nếu không, câu trả lời cho bạn vẫn là buông tay.

Thực ra, tôi không nghĩ nếu L tiếp tục níu kéo là ngu, H tiếp tục gìn giữ niềm tin yêu là dại, tôi cũng không trách W. Trách sao được một người đang cố sức giữ lấy những thứ mình tin cẩn, hoặc trách sao được một người khi họ đã không còn thấy hạnh phúc và bình yên khi ở bên mình.

Có một lần nọ, một người em tên TH có hỏi tôi một câu rằng: khi một người đàn ông bảo rằng anh ta sẽ từ giã cuộc sống gay, để trở thành một người bình thường, mà người ấy vẫn cứ lên mạng chat chit và tìm trai, xem những trang web đen dành cho giới gay này nọ, làm sao để hỏi rằng anh ta thực sự đang nghĩ gì, tại sao anh ta lại nói một đằng, làm một nẻo?

Tôi đã trả lời rằng mình không biết, vì tôi không quen với kiểu “khui thùng” người khác. Một người đàn ông, một chàng gay hay một người phụ nữ, ai cũng vậy, một khi họ đã muốn giữ bí mật, thì điều đó nghĩa là họ không muốn sẻ chia. Tôi đã nói với TH rằng tôi là một người có lòng tự ái cao lắm, chuyện gì người ta đã giấu và mình biết rõ ràng rằng họ không muốn kể, tôi sẽ không hỏi. Cũng giống như việc nếu một người đã muốn ra đi, tôi sẽ không giữ. Có thể tôi yêu đến chết cái người đàn ông ấy, tôi sẵn sàng chết vì anh ta, tôi sẵn sàng bỏ hết tất cả vì anh ta, tôi sẵn sàng làm mọi thứ, nhưng nếu anh ta không yêu tôi, tôi sẽ không giữ.

Xét cho cùng, thì tình yêu cũng như tình dục, phải đến từ sự tự nguyện của hai phía. Nếu một trong hai phía làm điều này vì miễn cưỡng, cuộc yêu đương hẳn sẽ mất vui. Tồi tệ hơn, nếu một bên không muốn mà vẫn bị cưỡng ép, thì đó đúng nghĩa là một cuộc hiếp dâm. Mà bạn biết rồi đó, đã là hiếp dâm thì chắc chắn sẽ có một cái gì đó bị rách hoặc bị gãy, hoặc vừa rách vừa gãy. Người ta gọi là sự tan vỡ…

Với những lần khuyên nhủ buông tay, tôi hay đính kèm một câu thế này: trai (gái) trên đời còn nhiều, cứ mà taste từ từ, sao cứ phải xoắn lấy một đứa. Dĩ nhiên là đùa cho vui, chứ câu nói này chẳng bao giờ có tác dụng với những người đang cuồng vì yêu. Họ cứ thế này thôi: ứ ừ em ứ chịu đâu, đời có bao nhiêu que kem, nhưng em cứ thích mút que kem này cơoooooooooooooooo….

Nhưng em ạ, người chứ có phải kem éo đâu mà thích mút ai thì mút, phải đợi người ta đồng ý mới được mút chá? Giữ kem thì dễ, giữ người thì rất khó. Giữ người yêu mình là cực khó, giữ chồng còn khó bạo, giữ tình yêu tuổi học trò cũng khó kinh, giữ tình yêu gay lại khó tàn sát nữa. Nhưng bất chấp những sự khó nhọc đó dù có mạnh mẽ và lớn lao xiết bao, chỉ cần có niềm tin là bạn giữ được.

Duy chỉ có một thứ chắc chắn là bạn không thể giữ, chứ không phải là khó: đó là một người đã không còn thấy bình yên khi ở bên mình…

Man of Steel (2013)

Posted by admin | June 11, 2013.

Hình ảnh: Có một chút phấn khích nhẹ với anh Superman. Coi xong phải lật đật về nhà note ra mấy dòng gấp.  Đối với mình thì đây là một trong những bộ phim đáng xem (ngoài rạp) nhất tính đến thời điểm này trong mùa hè năm nay. Mặc dù còn có một số (khá nhiều) hạn chế nhưng xét về cái nhìn tổng thể thì những ai thích xem phim giải trí, fan của các dòng phim siêu anh hùng, khoa học viễn tưởng, thích xem phim nhiều kỹ xảo kết hợp với một chút drama, một ít romantic thì không thể bỏ qua.  Điểm mạnh lớn nhất của Man of Steel là về hiệu ứng thị giác, điều vốn dĩ rất dễ đoán ngay từ khi còn nằm trong dự án vì đạo diễn Zack Snyder vốn là một người làm phim theo kiểu duy mỹ, thường tập trung xây dựng hình ảnh theo phong cách visual một với concept tổng thể ấn tượng, bện cạnh đó là sự pha trộn với một chút gothic rất đen tối của Christopher Nolan, người được cho là đã "đưa đầu" ra đảm bảo cho kịch bản phim nhưng rốt cuộc thì kịch bản lại hơi vụng trong khi tầm ảnh hưởng của Nolan trong mặt hình ảnh lại rất mạnh mẽ. Có thể thấy điều này rất dễ dàng qua nước phim màu xanh đen mang vẻ u tối rất giống với bộ ba phim Batman đã làm nên thành công và tiếng tăm của Nolan.  Kịch bản phim có thu hút và xét về tổng thể là okie, không nhiều bất ngờ nhưng có tính độc đáo nhờ cách bố trí ký ức đan xen kiểu flash back. Tuy nhiên điểm yếu lớn nhất là logic (về tâm lý) bị xử lý khá vụng, khiến cho gần như toàn bộ phần twist của bộ phim trở nên gượng gạo. Người xem khó tính về mặt logic như tui xem rất khó chịu vì nó thấy rõ ý đồ của người biên kịch bị lộ mồn một ra đó. Điều này trở nên rất kỳ cục bởi vì Christopher Nolan là người rất giỏi xử lý các tính lắt léo trong logic, đặc biệt là trong tâm lý tội phạm (như đã làm trong series phim Batman). Lỗi này không biết do ai, do Nolan chỉ đưa ra cốt truyện chứ ko tham gia sâu vào phần biên kịch chi tiết (mà để một mình chú David S.Goyer làm) hay do sự tam sao thất bản từ cốt truyện đến kịch bản rồi qua cách làm phim thiên về tính ước lệ của Zack Snyder đã khiến cho nó như vậy.  Thoại phim okie, có nhiều câu hay nhưng đa số là quote cũ, tui biết rồi hoặc nghe hết rồi, mà biết đâu được có thể các bạn sẽ thích đó :D Nhạc phim thì khỏi bàn nha, có cho vàng tui cũng không dám chê nhạc của Hans Zimmer. Haizzz lại phải nói câu này trời ơi Hans Zimmer ơi em yêu anh quá, ăn gì mà làm nhạc phim hay khủng khiếp vầy nè trời?  Anh Henry Cavill đóng vai Superman thì okie, có điều sao thấy nhan sắc của anh thất thường quá. Đây là một trong những trường hạp hiếm hoi tui thấy một ngừi đàn ông để râu thì đẹp hơn lúc cạo râu đó nha. Anh Henry để râu hơi hơi nhìn rất manly, rất duyên. Có vài đoạn để râu xồm quá nhìn gớm ói nhưng mà cạo sạch nhẵn nhụi rồi mặc áo choàng rồi vuốt keo nhìn nó sến gì đâu thiệt chán đó mà. Tuy nhiên khi đã cạo râu mà mặc đồ như bụi đời để tóc lù xù nhìn cũng yêu lắm hé hé. À có một đoạn anh Superman chui từ trong đống lửa ra ta nói trời ơi tan chảy hết cả con trym.  Coi phim này xong thì có một chút chóng mặt nhẹ vì phim chủ yếu được quay bằng máy handycam. Từ trước đến giờ tui rất dị ứng với máy quay cầm tay nhưng coi phim này cũng tạm được vì nó ko lạm dụng hiệu ứng rung lắc lắm, chỉ nhẹ nhàng thôi nên coi cũng okie và khá chân thật. Chỉ có điều mình recommend là phim này bạn chỉ nên đi coi phiên bản 2D Digital thôi chứ đừng coi 3D chi cho tốn mớ tiền vì 3D phim này la2 3D giả, hình ảnh khi dựng lên không có chiều sâu.  Còn nhiều cái để nói lém mà quê hết rầu. thôi để suy nghĩ thêm rồi úp đết sau!  P/S: Hôm nay (12/6) là đúng 75 năm ngày hình tượng Superman xuất hiện trên thế giới nghen các bạn!

Có một chút phấn khích nhẹ với anh Superman. Coi xong phải lật đật về nhà note ra mấy dòng gấp.

Đối với mình thì đây là một trong những bộ phim đáng xem (ngoài rạp) nhất tính đến thời điểm này trong mùa hè năm nay. Mặc dù còn có một số (khá nhiều) hạn chế nhưng xét về cái nhìn tổng thể thì những ai thích xem phim giải trí, fan của các dòng phim siêu anh hùng, khoa học viễn tưởng, thích xem phim nhiều kỹ xảo kết hợp với một chút drama, một ít romantic thì không thể bỏ qua.

Điểm mạnh lớn nhất của Man of Steel là về hiệu ứng thị giác, điều vốn dĩ rất dễ đoán ngay từ khi còn nằm trong dự án vì đạo diễn Zack Snyder vốn là một người làm phim theo kiểu duy mỹ, thường tập trung xây dựng hình ảnh theo phong cách visual một với concept tổng thể ấn tượng, bện cạnh đó là sự pha trộn với một chút gothic rất đen tối của Christopher Nolan, người được cho là đã “đưa đầu” ra đảm bảo cho kịch bản phim nhưng rốt cuộc thì kịch bản lại hơi vụng trong khi tầm ảnh hưởng của Nolan trong mặt hình ảnh lại rất mạnh mẽ. Có thể thấy điều này rất dễ dàng qua nước phim màu xanh đen mang vẻ u tối rất giống với bộ ba phim Batman đã làm nên thành công và tiếng tăm của Nolan.

Kịch bản phim có thu hút và xét về tổng thể là okie, không nhiều bất ngờ nhưng có tính độc đáo nhờ cách bố trí ký ức đan xen kiểu flash back. Tuy nhiên điểm yếu lớn nhất là logic (về tâm lý) bị xử lý khá vụng, khiến cho gần như toàn bộ phần twist của bộ phim trở nên gượng gạo. Người xem khó tính về mặt logic như tui xem rất khó chịu vì nó thấy rõ ý đồ của người biên kịch bị lộ mồn một ra đó. Điều này trở nên rất kỳ cục bởi vì Christopher Nolan là người rất giỏi xử lý các tính lắt léo trong logic, đặc biệt là trong tâm lý tội phạm (như đã làm trong series phim Batman). Lỗi này không biết do ai, do Nolan chỉ đưa ra cốt truyện chứ ko tham gia sâu vào phần biên kịch chi tiết (mà để một mình chú David S.Goyer làm) hay do sự tam sao thất bản từ cốt truyện đến kịch bản rồi qua cách làm phim thiên về tính ước lệ của Zack Snyder đã khiến cho nó như vậy.

Thoại phim okie, có nhiều câu hay nhưng đa số là quote cũ, tui biết rồi hoặc nghe hết rồi, mà biết đâu được có thể các bạn sẽ thích đó Nhạc phim thì khỏi bàn nha, có cho vàng tui cũng không dám chê nhạc của Hans Zimmer. Haizzz lại phải nói câu này trời ơi Hans Zimmer ơi em yêu anh quá, ăn gì mà làm nhạc phim hay khủng khiếp vầy nè trời?

Anh Henry Cavill đóng vai Superman thì okie, có điều sao thấy nhan sắc của anh thất thường quá. Đây là một trong những trường hạp hiếm hoi tui thấy một ngừi đàn ông để râu thì đẹp hơn lúc cạo râu đó nha. Anh Henry để râu hơi hơi nhìn rất manly, rất duyên. Có vài đoạn để râu xồm quá nhìn gớm ói nhưng mà cạo sạch nhẵn nhụi rồi mặc áo choàng rồi vuốt keo nhìn nó sến gì đâu thiệt chán đó mà. Tuy nhiên khi đã cạo râu mà mặc đồ như bụi đời để tóc lù xù nhìn cũng yêu lắm hé hé. À có một đoạn anh Superman chui từ trong đống lửa ra ta nói trời ơi tan chảy hết cả con trym.

Coi phim này xong thì có một chút chóng mặt nhẹ vì phim chủ yếu được quay bằng máy handycam. Từ trước đến giờ tui rất dị ứng với máy quay cầm tay nhưng coi phim này cũng tạm được vì nó ko lạm dụng hiệu ứng rung lắc lắm, chỉ nhẹ nhàng thôi nên coi cũng okie và khá chân thật. Chỉ có điều mình recommend là phim này bạn chỉ nên đi coi phiên bản 2D Digital thôi chứ đừng coi 3D chi cho tốn mớ tiền vì 3D phim này la2 3D giả, hình ảnh khi dựng lên không có chiều sâu.

Còn nhiều cái để nói lém mà quê hết rầu. thôi để suy nghĩ thêm rồi úp đết sau!

P/S: Hôm nay (12/6) là đúng 75 năm ngày hình tượng Superman xuất hiện trên thế giới nghen các bạn!

Ba tôi

Posted by admin | May 29, 2013.

Photo: Viết một chút (63): Ba tôi.  Hồi còn bé, thi thoảng tôi rất thích chơi búp bê.  Tôi còn nhớ một bữa nọ, mình bị sốt xuất huyết phải nằm viện cả tháng trời. Tôi nhõng nhẽo vô cùng, đòi bằng được bố mẹ phải mua cho mình một con búp bê giống của một cô chị hàng xóm có, mà phải là do chính tay tôi đi mua, chính tay tôi chọn cơ. Thế là lợi dụng một đêm tối trời, ba mẹ chạy xe hơi đến rước tôi đi, trốn bệnh viện chừng nửa tiếng đồng hồ để chở tôi tìm mua một con búp bê mà mình yêu thích. Con búp bê đó, tôi vẫn còn giữ đến giờ.  Ba tôi làm lái xe cho một công ty nhà nước. Nói chung, một chức vụ nhỏ, nhưng cũng chính cái nghề nghiệp thú vị này đã mang lại cho tôi nhiều thứ. Đó không chỉ là một niềm vui nho nhỏ mỗi khi ba đến công ty lấy xe để chở tôi tới trường một bữa, rồi tôi xuống xe trong sự lác mắt, trầm trồ cua bạn bè. Mà đó còn là những ngày tôi cũng ba và mẹ rong ruổi trên khắp các nẻo đường đất nước, có khi là mượn xe tự đi, có khi là đi ké những chuyến holiday của công ty ba. Nhưng dù đi kiểu gì, tôi bao giờ cũng được ngồi ở phía trước, cạnh cửa sổ. nếu không có mẹ đi cùng thì thường là tôi sẽ được chiếm một lúc hai chỗ ngồi, tha hồ mà lăn lê bò toài, nằm ngồi đủ kiểu. Một trong những trò chơi thú vị nhất mà tôi từng làm khi ngồi trên xe của ba, phía trước, trong suốt mấy tiếng đồng hồ của những chặng đường dài là nhìn ngắm những đám mây…  Nói chung, công việc của ba mang lại cho tôi rất nhiều niềm vui thú. Ngay cả việc vì làm lái xe mà ba rất hay về trễ, có những hôm ba đi rất khuya hoặc đi rất lâu mà không biết khi nào về (hồi đó không có dtdd để thông báo), tôi và mẹ cứ hay nằm thấp thỏm ở nhà chờ. Nhà chúng tôi ở gần công ty ba, cũng gần chỗ để xe hơi, thế nên cứ mỗi lần hai mẹ con nằm trong nhà khuya khoắt đêm hôm, chỉ cần nghe tiếng xe hơi là nhảy chồm dậy. Thỉnh thoảng một vài lần chúng tôi bị quê, vì khi ùa ra đón ba thì đó lại là một chú tài xế khác. Dần dà, tôi có thể phân biệt được tiếng xe nào là của ba, tiếng xe nào là của người khác… Suy cho cùng, chờ đợi cũng là một niềm vui.  Trở lại với sở thích chơi búp bê, thực ra, tôi chỉ đùa cho vui, búp bê tôi cũng thích nhưng nó không thuộc diện được xếp vào hàng… sở thích. Tôi thích chơi rất nhiều thứ: chơi nhà chòi nấu ăn, chơi dàn trận bắn súng, chơi xếp hình lego… nhưng niềm vui kỳ thú và tuyệt đỉnh nhất trong thời thơ ấu của tôi chính là chơi đánh kiếm. Tôi rất mê kiếm, thực ra không chỉ có kiếm mà phải nói chính xác là vũ khí các loại. Cứ thỉnh thoảng có tiền hoặc được ba mẹ thưởng bằng việc mua cho đồ chơi, tôi đều đòi mua kiếm, hoặc gậy, hoặc búa, nói chung là những thứ có thể dùng để đánh được.  Tôi mê và thích dùng kiếm để chơi đên nỗi trong thời điểm mình 6, 7 tuổi, ở xóm tôi có khoảng chừng chục đứa con nít nhưng hầu hết bọn chúng đều phải mượn kiếm của tôi xài. Tôi là “thầu kiếm” của khu đó, tôi nhớ rõ đứa nào mượn của mình cây kiếm nào, thằng A dùng cây kiếm bé bằng nhựa giòn màu trắng, cán đen, thằng C mượn cây kiếm bảy khúc bảy màu có thể thụt ra thụt vào công nghệ vô cùng cao, con bé D dùng của tôi cây kiếm nhựa một màu có lưỡi nhỏ với vòng cung ngay bao kiếm theo phong cách Ba Tư, v.v. và v.v…  Sở thích chơi kiếm của tôi kéo dài từ năm lớp 1 cho đến… suốt đời, tức là hiện giờ. Vào khoảng năm lớp 5, gia đình tôi đổi chỗ ở, chuyển từ một khu tập thể của công ty sang một ngôi nhà riêng thực sự của gia đình mình. Một ngôi nhà với mảnh vườn bé xinh, với cây cối và rất nhiều hoa lá. Điều này làm cho niềm đam mê “vũ khí” của tôi càng phát triển mạnh bạo hơn. Cứ thỉnh thoảng ra vườn, tôi lại nhặt một cành cây, nhánh củi nào đó để làm vũ khí, có lúc tưởng mình là một phù thủy hùng mạnh với một cái cây khẳng khiu và vươn ra xum xuê, có khi tưởng mình là một chiến binh ánh sáng với cây thương giáo mũi chĩa nhọn hoắc… blah blah blah. Thế nhưng, thứ vũ khí tuuệt vời nhất mà tôi có được cho mình chính là hai cây kiếm mà ba tự tay làm cho tôi.  Đó là hai cây kiếm gỗ, một ngắn một dài. Cây kiếm ngắn có bản vừa phải, rất nhẹ, tôi đặt tên nó là cây “gió xoáy bão cát” và để em trai tôi xài, cây thứ hai có tên là “ánh sáng tím”, nặng vô cùng và do tôi xài. Ba làm hai cây kiếm này rất tinh xảo với cán kiếm cầm rất vừa tay, mảnh chắn giữa cán kiếm và lưỡi kiếm được thiết kế theo mô hình lọt lỗ rất vừa vặn và đẹp mắt. Nói chung, đó là hai cây kiếm đẹp nhất mà tôi từng có.  Ba tôi cái gì cũng làm được, từ đồ gỗ cho đến đồ điện, từ đồ điện cho đến ống nước, từ ống nước cho đến bếp núc, vườn tược, nhà cửa. Bàn ghế trong nhà phần lớn là do ba đóng, bàn học của tôi ba cũng đóng, ba có đầy đủ đồ nghề của một bác thợ điện, một bác thợ mộc và một anh thợ sửa ổng nước cộng lại. Hầu như mọi thứ trong nhà ba đều có thể lo. Cái gì ba không biết hoặc công nghệ cao quá, ba mò một lát cũng ra.  Trong những cuộc trà dư tửu hậu bên bạn bè, tôi vẫn hay được mọi người gọi là “từ điển sống”, là “nhà thông thái”, là đứa “cái gì cũng biết”, nhưng thực ra tôi chỉ là một thằng nhóc thông minh theo kiểu láu cá. Với tôi, người thực sự là một “từ điển sống” chính là ba mình, người mà tôi luôn gọi vào bất kỳ giờ nào, bất kỳ lúc nào tôi gặp khó khăn. Những gì tôi không biết ba đều có thể giải quyết được dùm hết, dù xét về trình độ học vấn, ba thua rất nhiều người vì ba chỉ mới học hết lớp 3.  Tôi rất ít khi viết gì về ba mình trên blog, hay có thể nói là chưa bao giờ. Tôi chủ yếu viết về mẹ, vì mẹ là người tình cảm, mẹ hay thủ thỉ tâm sự, chia sẻ cùng tôi hơn. Còn ba thì không. Ba và tôi giống nhau y như đúc ở chỗ vô cùng ít nói. Tôi ít nói một, ba ít nói mười. Có những hôm hai cha con đi cà phê cùng nhau suốt mấy tiếng đồng hồ mà chẳng ai nói với ai câu nào, chỉ nhìn đất ngó trời. Những buổi đối thoại giữa tôi và ba hầu như chỉ là những hỏi thăm thông thường, về sức khỏe, về tiền bạc, về tình hình học tập, làm việc.   Suốt hai mươi lăm năm sống trên đời, dưới mái nhà của ba mẹ, tôi chưa bao giờ thấy ba ngã bệnh, chứ đừng nói là nằm bệnh viện. Từ bé tôi đã là đứa vô cùng yếu ớt, bệnh hoạn liên miên, tôi chỉ quen với cảnh mình nằm viện được ba mẹ chăm sóc, chứ hiếm khi thấy điều ngược lại. Giờ sâu trong tâm trí của tôi, mỗi khi nghĩ về mẹ, tôi vẫn nhớ cái dáng cong cong ngồi lúi húi ở sàn rửa chén nhà bếp của mình, còn nghĩ về ba, tôi lại nhớ đến những hôm ba ôm cả một chậu mai to đùng để đặt vào nhà chuẩn bị đón Tết…  Khi tôi đang viết những dòng này, thì ba đang nằm trong viện. Tôi muốn về với ba ngay, nắm tay ba, rồi im lặng ngồi bên ba nhìn trời nhìn mây nhìn trăng nhìn gió gì đó trong suốt vài tiếng đồng hồ hay cả ngày cũng được. Dù không nói ra, nhưng có lẽ ba sẽ biết tôi vẫn luôn mong ba được mạnh khỏe, cường tráng, vẫn là một người ba điềm tĩnh với đôi vai vững chắc che chở cho tôi và mẹ như ngày nào. Tôi muốn khóc một chút, nhưng có lẽ tôi sẽ không làm điều đó, vì tôi cần là một người mạnh mẽ để mẹ có thể dựa vào trong lúc này…  Rất khó để giữ bình thản trước những bão giông, và rồi sẽ có những cột mốc mà trước sau gì chúng ta cũng phải đối mặt. Chỉ một bài viết này không đủ để nói lên tình yêu mà tôi dành cho ba, nó cũng chẳng có nghĩa lý gì đối với sức khỏe của ba thực sự, nhưng một cú flash back về những ký ức thế này giúp tôi thêm vững niềm tin vào một điều rằng ba của mình sẽ luôn mạnh khỏe.  Và không nói ra thì ai cũng hiểu, có những tình yêu không nhất thiết phải thốt thành lời.

Hồi còn bé, thi thoảng tôi rất thích chơi búp bê.

Tôi còn nhớ một bữa nọ, mình bị sốt xuất huyết phải nằm viện cả tháng trời. Tôi nhõng nhẽo vô cùng, đòi bằng được bố mẹ phải mua cho mình một con búp bê giống của một cô chị hàng xóm có, mà phải là do chính tay tôi đi mua, chính tay tôi chọn cơ. Thế là lợi dụng một đêm tối trời, ba mẹ chạy xe hơi đến rước tôi đi, trốn bệnh viện chừng nửa tiếng đồng hồ để chở tôi tìm mua một con búp bê mà mình yêu thích. Con búp bê đó, tôi vẫn còn giữ đến giờ.

Ba tôi làm lái xe cho một công ty nhà nước. Nói chung, một chức vụ nhỏ, nhưng cũng chính cái nghề nghiệp thú vị này đã mang lại cho tôi nhiều thứ. Đó không chỉ là một niềm vui nho nhỏ mỗi khi ba đến công ty lấy xe để chở tôi tới trường một bữa, rồi tôi xuống xe trong sự lác mắt, trầm trồ cua bạn bè. Mà đó còn là những ngày tôi cũng ba và mẹ rong ruổi trên khắp các nẻo đường đất nước, có khi là mượn xe tự đi, có khi là đi ké những chuyến holiday của công ty ba. Nhưng dù đi kiểu gì, tôi bao giờ cũng được ngồi ở phía trước, cạnh cửa sổ. nếu không có mẹ đi cùng thì thường là tôi sẽ được chiếm một lúc hai chỗ ngồi, tha hồ mà lăn lê bò toài, nằm ngồi đủ kiểu. Một trong những trò chơi thú vị nhất mà tôi từng làm khi ngồi trên xe của ba, phía trước, trong suốt mấy tiếng đồng hồ của những chặng đường dài là nhìn ngắm những đám mây…

Nói chung, công việc của ba mang lại cho tôi rất nhiều niềm vui thú. Ngay cả việc vì làm lái xe mà ba rất hay về trễ, có những hôm ba đi rất khuya hoặc đi rất lâu mà không biết khi nào về (hồi đó không có dtdd để thông báo), tôi và mẹ cứ hay nằm thấp thỏm ở nhà chờ. Nhà chúng tôi ở gần công ty ba, cũng gần chỗ để xe hơi, thế nên cứ mỗi lần hai mẹ con nằm trong nhà khuya khoắt đêm hôm, chỉ cần nghe tiếng xe hơi là nhảy chồm dậy. Thỉnh thoảng một vài lần chúng tôi bị quê, vì khi ùa ra đón ba thì đó lại là một chú tài xế khác. Dần dà, tôi có thể phân biệt được tiếng xe nào là của ba, tiếng xe nào là của người khác… Suy cho cùng, chờ đợi cũng là một niềm vui.

Trở lại với sở thích chơi búp bê, thực ra, tôi chỉ đùa cho vui, búp bê tôi cũng thích nhưng nó không thuộc diện được xếp vào hàng… sở thích. Tôi thích chơi rất nhiều thứ: chơi nhà chòi nấu ăn, chơi dàn trận bắn súng, chơi xếp hình lego… nhưng niềm vui kỳ thú và tuyệt đỉnh nhất trong thời thơ ấu của tôi chính là chơi đánh kiếm. Tôi rất mê kiếm, thực ra không chỉ có kiếm mà phải nói chính xác là vũ khí các loại. Cứ thỉnh thoảng có tiền hoặc được ba mẹ thưởng bằng việc mua cho đồ chơi, tôi đều đòi mua kiếm, hoặc gậy, hoặc búa, nói chung là những thứ có thể dùng để đánh được.

Tôi mê và thích dùng kiếm để chơi đên nỗi trong thời điểm mình 6, 7 tuổi, ở xóm tôi có khoảng chừng chục đứa con nít nhưng hầu hết bọn chúng đều phải mượn kiếm của tôi xài. Tôi là “thầu kiếm” của khu đó, tôi nhớ rõ đứa nào mượn của mình cây kiếm nào, thằng A dùng cây kiếm bé bằng nhựa giòn màu trắng, cán đen, thằng C mượn cây kiếm bảy khúc bảy màu có thể thụt ra thụt vào công nghệ vô cùng cao, con bé D dùng của tôi cây kiếm nhựa một màu có lưỡi nhỏ với vòng cung ngay bao kiếm theo phong cách Ba Tư, v.v. và v.v…

Sở thích chơi kiếm của tôi kéo dài từ năm lớp 1 cho đến… suốt đời, tức là hiện giờ. Vào khoảng năm lớp 5, gia đình tôi đổi chỗ ở, chuyển từ một khu tập thể của công ty sang một ngôi nhà riêng thực sự của gia đình mình. Một ngôi nhà với mảnh vườn bé xinh, với cây cối và rất nhiều hoa lá. Điều này làm cho niềm đam mê “vũ khí” của tôi càng phát triển mạnh bạo hơn. Cứ thỉnh thoảng ra vườn, tôi lại nhặt một cành cây, nhánh củi nào đó để làm vũ khí, có lúc tưởng mình là một phù thủy hùng mạnh với một cái cây khẳng khiu và vươn ra xum xuê, có khi tưởng mình là một chiến binh ánh sáng với cây thương giáo mũi chĩa nhọn hoắc… blah blah blah. Thế nhưng, thứ vũ khí tuuệt vời nhất mà tôi có được cho mình chính là hai cây kiếm mà ba tự tay làm cho tôi.

Đó là hai cây kiếm gỗ, một ngắn một dài. Cây kiếm ngắn có bản vừa phải, rất nhẹ, tôi đặt tên nó là cây “gió xoáy bão cát” và để em trai tôi xài, cây thứ hai có tên là “ánh sáng tím”, nặng vô cùng và do tôi xài. Ba làm hai cây kiếm này rất tinh xảo với cán kiếm cầm rất vừa tay, mảnh chắn giữa cán kiếm và lưỡi kiếm được thiết kế theo mô hình lọt lỗ rất vừa vặn và đẹp mắt. Nói chung, đó là hai cây kiếm đẹp nhất mà tôi từng có.

Ba tôi cái gì cũng làm được, từ đồ gỗ cho đến đồ điện, từ đồ điện cho đến ống nước, từ ống nước cho đến bếp núc, vườn tược, nhà cửa. Bàn ghế trong nhà phần lớn là do ba đóng, bàn học của tôi ba cũng đóng, ba có đầy đủ đồ nghề của một bác thợ điện, một bác thợ mộc và một anh thợ sửa ổng nước cộng lại. Hầu như mọi thứ trong nhà ba đều có thể lo. Cái gì ba không biết hoặc công nghệ cao quá, ba mò một lát cũng ra.

Trong những cuộc trà dư tửu hậu bên bạn bè, tôi vẫn hay được mọi người gọi là “từ điển sống”, là “nhà thông thái”, là đứa “cái gì cũng biết”, nhưng thực ra tôi chỉ là một thằng nhóc thông minh theo kiểu láu cá. Với tôi, người thực sự là một “từ điển sống” chính là ba mình, người mà tôi luôn gọi vào bất kỳ giờ nào, bất kỳ lúc nào tôi gặp khó khăn. Những gì tôi không biết ba đều có thể giải quyết được dùm hết, dù xét về trình độ học vấn, ba thua rất nhiều người vì ba chỉ mới học hết lớp 3.

Tôi rất ít khi viết gì về ba mình trên blog, hay có thể nói là chưa bao giờ. Tôi chủ yếu viết về mẹ, vì mẹ là người tình cảm, mẹ hay thủ thỉ tâm sự, chia sẻ cùng tôi hơn. Còn ba thì không. Ba và tôi giống nhau y như đúc ở chỗ vô cùng ít nói. Tôi ít nói một, ba ít nói mười. Có những hôm hai cha con đi cà phê cùng nhau suốt mấy tiếng đồng hồ mà chẳng ai nói với ai câu nào, chỉ nhìn đất ngó trời. Những buổi đối thoại giữa tôi và ba hầu như chỉ là những hỏi thăm thông thường, về sức khỏe, về tiền bạc, về tình hình học tập, làm việc.

Suốt hai mươi lăm năm sống trên đời, dưới mái nhà của ba mẹ, tôi chưa bao giờ thấy ba ngã bệnh, chứ đừng nói là nằm bệnh viện. Từ bé tôi đã là đứa vô cùng yếu ớt, bệnh hoạn liên miên, tôi chỉ quen với cảnh mình nằm viện được ba mẹ chăm sóc, chứ hiếm khi thấy điều ngược lại. Giờ sâu trong tâm trí của tôi, mỗi khi nghĩ về mẹ, tôi vẫn nhớ cái dáng cong cong ngồi lúi húi ở sàn rửa chén nhà bếp của mình, còn nghĩ về ba, tôi lại nhớ đến những hôm ba ôm cả một chậu mai to đùng để đặt vào nhà chuẩn bị đón Tết…

Khi tôi đang viết những dòng này, thì ba đang nằm trong viện. Tôi muốn về với ba ngay, nắm tay ba, rồi im lặng ngồi bên ba nhìn trời nhìn mây nhìn trăng nhìn gió gì đó trong suốt vài tiếng đồng hồ hay cả ngày cũng được. Dù không nói ra, nhưng có lẽ ba sẽ biết tôi vẫn luôn mong ba được mạnh khỏe, cường tráng, vẫn là một người ba điềm tĩnh với đôi vai vững chắc che chở cho tôi và mẹ như ngày nào. Tôi muốn khóc một chút, nhưng có lẽ tôi sẽ không làm điều đó, vì tôi cần là một người mạnh mẽ để mẹ có thể dựa vào trong lúc này…

Rất khó để giữ bình thản trước những bão giông, và rồi sẽ có những cột mốc mà trước sau gì chúng ta cũng phải đối mặt. Chỉ một bài viết này không đủ để nói lên tình yêu mà tôi dành cho ba, nó cũng chẳng có nghĩa lý gì đối với sức khỏe của ba thực sự, nhưng một cú flash back về những ký ức thế này giúp tôi thêm vững niềm tin vào một điều rằng ba của mình sẽ luôn mạnh khỏe.

Và không nói ra thì ai cũng hiểu, có những tình yêu không nhất thiết phải thốt thành lời.

Con sói cô đơn và bốn bức tường trắng

Posted by admin | May 11, 2013.

1.Trọn ngày hôm nay, tôi gặp được đúng hai người.

Một là cô bạn từ hồi cấp 3, H. Tôi và H đã từng rất thân với nhau, cho đến khi mất liên lạc vào năm nhất đại học. Bẵng đi một thời gian, gần đây H mới add nick tôi lại trên facebook. Chúng tôi đã có một buổi chiều ngồi nói nhăng nói cuội với nhau suốt 4 tiếng.

Trong suốt buổi trò chuyện, thỉnh thoảng H cứ hỏi đi hỏi lại một câu: Ở một mình như vậy tôi có thấy cô đơn không? Dĩ nhiên, đây không phải là lần đầu tiên tôi gặp câu hỏi này, và cũng không phải lần đầu tiên toi dõng dạc bảo “Không”. Tôi thực sự không cô đơn, mà chỉ tuyền một cảm giác riêng tư, ấm cúng và… bí ẩn.

H đã hỏi câu hỏi đó nhiều đến mức tôi phải giải thích thật cặn kẽ cho cô bạn này hiểu tôi đã làm gì trong suốt những buổi tối “một mình” của quãng thời gian đã qua, gần đây và sắp tới: tôi đọc sách, xem ti-vi, coi phim, và quan trọng là viết lách. Tôi viết khá nhiều, rất nhiều, dĩ nhiên, tôi có thể viết trong tiếng ồn nhưng quan trọng nhất, tôi cần sự cô đơn để sáng tạo. Và hơn thế nữa, có những khi tôi cần phải đầu tư tuyệt đối 100% sự im lặng cho một bài viết nào đó (bài đang viết này chẳng hạn). Tôi rất ghét khi bị làm phiền, làm ồn, mất tập trung khi cần phải viết ra một thứ gì đó.

Tôi đã kể cho H nghe rất nhiều lý do, dĩ nhiên tôi đã loại trừ một số thứ quá mức nên biết của H, ví dụ như chuyện ở một mình sẽ giúp tôi có thể vừa nude vừa lau nhà một cách dễ dàng mà ko sợ ai đó kế bên cầm xô ói, hoặc tôi có thể vừa xem phim mát bật loa thật to vừa thủ dâm mà không ai biết. Đại loại vậy, tôi rất thích ở một mình.

Vể cơ bản, tôi đã thích được như vậy từ khi còn bé. Ngày nhỏ, nhà tôi rất nghèo, nhưng ba mẹ dành dụm rất nhiều năm, nhiều tháng rồi thì cũng mua được một căn nhà nhỏ trong vùng quê rất xinh đẹp. Cả nhà chỉ có một phòng duy nhất 9 mét vuông, thay vì được dành cho ba mẹ để làm những “việc riêng”, thì tôi lại đấu trah cho bằng được để giành nó về mình. Căn phòng ấy đã trở thành một phần của tuổi thơ tôi, nó là phòng ngủ, phòng học và cũng là phòng mơ mộng của những ký ức trẻ con. Căn phòng dán đầy hình Đan Trường, Back Street Boys, Westlife, N’Sync, A1….

Một khoảng thời gian sau đó rất lâu, ba mẹ bán căn nhà đó đi và xây một căn nhà mới, cũng chỉ có một phòng, và dĩ nhiên, nó dành cho tôi. Những buổi tối khi học bài xong, tôi rúc vào chăn trong căn phòng cũng rộng 9 mét vuông của mình và tận hưởng hết lòng sự riêng tư, cô độc. Tôi luôn thích khóa cửa lại, khi thức lẫn khi ngủ, không chỉ để tôi có thể thủ dâm thoải mái, mà còn vì tôi thích vậy. Mẹ tôi rất phiền lòng vì điều này, vì sự bảo mật riêng tư của tôi dường như vượt quá mức chịu đựng của họ, và vượt quá mức trung bình thường thấy của một người lớn, một người trưởng thành chứ đừng nói chi là một đứa trẻ mới 16, 17 tuổi như tôi. Nhưng tôi đã kiên quyết đấu tranh để có sự riêng tư, cô độc đó, từng ngày từng ngày một, bằng nhiều cách, với nhiều thứ, cuối cùng, mẹ luôn là người nhượng bộ…

Nói vậy cũng không phải là tôi luôn ở một mình. Tôi đã từng ở trọ hai người (cùng với người yêu), ở ba người (cùng bạn bè), thậm chí nguyên đám 10 người ở trong một căn phòng suốt mấy tháng trời, hoặc ở chung một nhà nhưng mỗi đứa một phòng, rồi xâm lấn và ngủ trên giường nhau, cũng nhiều. Không phải lúc nào tôi cũng đề cao sự cô độc, có lúc tôi cần bạn bè, những con người như một thứ sinh khí ấm áp sưởi ấm căn nhà. Nó khiến bạn không buồn, không ganh tỵ, không đau khổ mệt mỏi trong những ngày lễ hết tiền mà mình phải ở nhà, trong khi người khác lại đi chơi. Sẽ có người mua cháo cho bạn ăn khi bị ốm, mua thuốc cho bạn uống, đóng cây đinh trên tường khi cần treo gì đó, cùng khiêng một vật nặng, băm tỏi khi bạn rán thịt, rửa chén khi bạn nấu ăn, thức canh nhà khi bạn ngủ và đứng ngoài toilet đập cửa ầm ầm khi bạn tắm quá lâu… Những thứ đại loại thế, nó triệt tiêu sự cô đơn và xác lập một sự ấm cúng quý giá mà không phải ai cũng may mắn có.

Lúc tôi nói với H mình không hề cô đơn. H đã nhìn tôi kinh sợ như bắt gặp một con sói, một con sói đơn độc mà chính bản thân nó cũng không hề hay biết.

2.Người thứ hai tôi gặp trong ngày, là D.

D là người đàn ông tôi đã từng đánh giá là hơi nhạt, vì chủ đề của những cuộc nói chuyện với anh thường chỉ xoay quanh vài để tài: tập gym, công việc, tiền bạc và hết. Tôi cũng không thích cuộc sống của D vì anh sở hữu một căn nhà 3 tầng với 4 bức tường trắng. Một bức tường trắng đúng nghĩa, không tranh ảnh không poster không giấy dán tường. Một người “ít màu mè” như vậy, hẳn là không dành cho tôi.

Nhưng rồi khi nghĩ lại, tôi thấy mình có khi thật võ đoán. D không trang trí 4 bức tường trắng nhà anh, có thể vì anh không thích thế, và cũng có thể vì D là con người không biết đến sự cô độc. Thậm chí, anh không có khả năng cô độc. Và vì có quá ít thời gian để để ý xem bốn bức tường của nhà mình màu gì, nên anh chẳng hề hay biết là nó trống trơn. Vì anh sống em gái, cũng có thể vì anh có một cuộc sống qúa bận rộn, sáng chiều đi làm, tối đi nhậu nhẹt với khách, hoặc mệt nhoài và về nhà ngủ sớm…v.v…

Còn tôi, tôi cần sự diêm dúa từ 4 bức tường, vì tôi rất thích đối diện với nó. Ngày nào tôi cũng nhìn nó, bức tường trước mặt mình, nên tôi không thể chịu nổi cái cảm giác nhìn vào một thứ trống trơn. Thậm chí, ngay cả trần nhà tôi cũng phải sơn phết, vẽ vời, gắn thật nhiều đèn trên đó, để khỏi phải nhạt nhẽo vào mỗi sáng chủ nhật thức giấc, ngó lên trần nhà. Giờ tôi mới nhận ra, có khi mình không phải là một đứa không biết cô độc, mà trái lại, vì đã tự đẩy mình vào con đường cô độc, nên tôi phải làm nên rất nhiều thứ để triệt tiêu nó đi.

3.Cuộc nói chuyện với D và H hôm nay phần nào làm tôi thanh thản rất nhiều. Tôi đã từng có những cuối tuần rất nhàm chán, 3, 4 ngày liền chỉ nhốt mình trong nhà và không tiếp xúc với ai. Cũng có lúc cuối tuần của tôi rất rộn rã, như cả ngày hôm nay, hết gặp gái đến gặp trai, hết cà-phê đến sex. Cả D và H đều làm trong ngành ngân hàng. H có cách nói chuyện rất thú vị, hồn nhiên, phóng khoáng. Còn D thì điềm tĩnh, dịu dàng và rất gentle với tôi.

Vào buổi chiều, sau khi “việc quan trọng” đã xong, D hỏi tôi em có muốn đi ngay không? Tôi đã bảo: “thôi, em ở lại với anh một chút’, vì đó là thời điểm tôi thấy còn quá sớm để trở về căn phòng một mình, đối diện với chiếc ti-vi và màn hình vi tính. Nhưng hơn hết, đó cũng là lúc tôi thèm nằm bên cạnh một người và không làm gì cả, chỉ nghe D luyên thuyên nói. Anh nói chuyện không hay, nhưng chân thành, điều thú vị là D luôn cân bằng được giữa việc nói và hỏi. Rất hiếm ai làm được việc này, có người nói về mình quá nhiều, cũng có người luôn hỏi quá nhiều mà không chịu bày tỏ. D thì khác, luôn vừa hỏi vừa nói. D hỏi về công việc của tôi, rồi nói về ước mơ của mình. Nằm bên D, trog thứ ánh sáng nhập nhoạng phát ra từ phòng khách phía trước, tôi thấy yên bình.

Cũng có nhiều khi tự hỏi, hay là mình cần một người như D, ở chung, trong chính căn nhà mình? Dĩ nhiên, tôi cũng là một con người, tôi cũng mơ ước nhiều thứ, đặc biệt là một gia đình bé nhỏ của riêng mình. Tôi muốn có một người yêu thực sự, là D, là H, là N, là K hay là ai cũng được, sẽ cùng tôi thiếp đi vào những buổi tối lành lạnh, thức dậy vào buổi ban mai, dụi mắt nhìn nhau, rờ vai nhau, vuốt mông nhau. Cùng nghe một bản nhạc khi pha cà-phê, xem tin tức buổi sáng. Chúng tôi sẽ rời khỏi nhau vào lúc 9h và hội ngộ nhau vào lúc 7h tối. Cả hai sẽ cùng dùng bữa, hỏi han nhau về một ngày, cùng làm việc, làm tình, xem ti vi, xem phim, ra phố ăn khuya rồi lại về nhà và thiếp đi khi đồng hồ chỉ 12h sáng. Đó chẳng phải là một cuộc sống trong mơ sao?

Thế nhưng, có lẽ thẳm sâu trong tâm hồn mình, tôi biết mình vẫn chưa chuẩn bị kỹ càng cho những điều đó. Tôi chưa đủ mạnh mẽ để đón nhận một cuộc sống kiểu đó, vì tôi vẫn còn đam mê sự cô độc. Tôi còn nhớ rất rõ, cách đây 3 năm mình đã chia tay B chỉ vì em đã xâm nhập quá mạnh mẽ vào cuộc sống riêng của tôi. Ban đầu, B chỉ thỉnh thoảng qua nhà tôi, rồi vài ngày một lần, rồi hai ngày một lần, rôi thậm chí có lúc ở liền tù tì 3, 4 ngày mới về nhà một ngày rồi lại qua trở lại.

Tôi rất yêu B, và tôi biết, có những cặp đôi cứ yêu nhau là lại dọn về ở chung với nhau, nhưng tôi không phải kiểu người đó. Khi tôi nói với B về chuyện này, em đã tiết chế lại, nhưng vẫn chưa đủ. Hai ngày một lần là quá nhiều để phá vỡ sự cô độc của tôi. Tôi cần nó, thực sự rất cần nó… Dĩ nhiên, đó không phải là lý do duy nhất của việc tôi và B chia tay nhau, nhưng cũng không thể phủ nhận nó là một trong những điều tiên quyết…

4.Trong bộ phim Học trò xã hội đen (My Paparroti) mà tôi mới coi vừa qua, có một cậu bé nhân vật chính đã vì cô đơn quá mà đã xin gia nhập băng nhóm xã hội đen. Cậu không đi chém người vì tiền, mà để triệt tiêu sự cô độc. Cậu nói: Có những lúc sự cô đơn khủng khiếp đến nỗi không thể ngủ được”. Thật đáng thương, vì ngủ là cách duy nhất để chữa lành mọi thứ một cách tạm thời, mà giờ lại không ngủ được, thì còn đáng thương nào bằng. Cho đến khi lớn hơn chút nữa, cậu bé này muốn làm ca sĩ và phải đối mặt lựa chọn hết sức cam go: hoặc từ bỏ ước mơ ca hát, hoặc từ bỏ tổ chức, nơi đã giúp đỡ cậu vượt qua thời nguy khó cô đơn của tuổi trẻ. Quả là một lựa chọn điên đầu (coi phim này khóc toét cả mắt).

Căn nhà tôi ở có 5 tầng, tôi ở tầng 4. Mỗi tầng có hai phòng, đều có cửa và cửa sổ hướng ra cầu thang. Mỗi buổi sáng cuối tuần, khi chưng diện xiêm y lộng lẫy áo xống màu mè bước ra khỏi cửa, dạo từ tầng 4 xuống tầng 1, tôi đều thấy tất cả các cánh cửa của những căn phòng đều mở ra. Mở tung ra đón nắng, họ đều nằm đó, ngồi đó, sinh hoạt chung, hoặc ở trần quần shorts ngồi laptop, hoặc váy ngủ nằm dài xem ti vi, hoặc ngồi xổm nấu đồ ăn. Họ rất tư tin khi để cửa mở như vậy, luôn ngó ra nhìn ngó khi có người đi ngang (tôi chẳng hạn) và chẳng có một chút bối rối. Còn tôi thì khác, tôi rất sợ khi người khác nhìn thấy mình nấu ăn, nằm dài xem ti vi hay ở trần ngồi chơi game trên laptop. Tôi rất sợ, và vì thế có lẽ căn phòng tôi là phòng duy nhất chẳng bao giờ để cửa mở trong căn nhà đó. Bởi tôi là người không dễ dàng mở lòng đến vậy…

Cuối cùng, tôi cũng rất thắc mắc không biết mình có phải là người thực sự cô độc không. Có lúc tôi thấy buồn chán đến điên dại vì không biết làm gì, nhưng có lúc tôi lại thấy thà rằng như vậy còn hơn phải chịu cái cảm giác bị làm phiền. Dù sao, tôi cũng mừng vì mình rất ít khi cảm giác được nó, sự cô độc, là vì nhà tôi không có bốn bức tường trắng, mà chúng rất màu mè, nhà tôi có một dây đèn được gắn thành chữ sex, có chiếc đồng hồ in hình tôi, có những quyển sách treo trên tường, có thú nhồi bông, có bộ sưu tập bao cao su, có bồn tắm, có máy vi tính, có ti vi, có blah blah blah rất nhiều thứ. Mà có cái này cũng quan trọng, là có một cái giường thật êm để ngủ suốt buổi sáng, một cô bạn rủ đi cà phê để tám suốt buổi chiều, và một người tình để sex vào buổi tối và bàn những chuyện vẩn vơ và rồi chia tay bằng một nụ hôn kiểu Pháp.

5.Còn giờ thì ngồi đây, có laptop để viết, có internet để kết nối và có blog để post lên cái note này. Dường như nhiêu đó đã là quá đủ. Còn có thực sự cô độc hay không, có lẽ, tôi sẽ tìm hiểu vào một thời gian khác.

Hình sex

Posted by admin | May 9, 2013.

Gặp lại một bạn phô tô grá phờ nọ đã lâu không gặp, hai đứa dắt nhau vào khách sạn quất pặc pặc vài phát hết 3 tiếng được tầm 500 tấm. Ta nói, lâu rồi ko uốn éo trước ống kinh, giờ diễn lại thấy đơ ghê. Nói chung, nghề chơi cũng lắm công phu :D

Bạn phô tô grá phờ này dễ thương, mang tiếng là hai đứa chụp qua chụp lại mà toàn là bản chụp cho mình ko à. Ban đầu định chụp nude cơ nhưng nghĩ đi nghĩ lại thấy chụp style underwear xách xỳ lấp ló có vẻ hay hơn, chủ yếu là để khoe hai cái underwear Paul Smith bảy sắc và cái Undersear xì tin tẹt khói. Sẵn tiện có cái head phone vintgae road của Skullcandy ta nói nó tông xẹt tông với cía quần Paul Smith ghê kaka.

Hình này chỉ post trên blog thoai ko post facebook vì sợ nó disturb người khác kaka, post lên blog cũng sợ disturb mọi người nhưng có điều trên này chạ biết ai là ai nên ko ngại lắm, có facebook thì toàn người có danh tánh nên nhiều khi thấy… tội nghiệp người ta.

Ta nói, bạn pho to grá phờ tướng rất hot, chụp hình cũng ăn ảnh mà ít chịu chụp, mình chụp cho bản có chừng 50 phát là bản than mệt rồi. Bạn ấy thích chụp hơn kaka có điều body mình ko đẹp bằng, gym miết mà nó cứ méo mó như nào ấy chán chết. Gu chụp của bạn này là set up cẩn thận, lấy nét tay từng điểm xong đếm một hai ba mới bấm cạch một phát, đợi mòn mỏi. Bạn này chụp thì bố cục tốt, ánh sáng ok có điều ko chụp nhanh nên khoảnh khắc nhiều khi ko tự nhiên, nhiều pose rất đơ.

Thực ra ban đầu chụp xong cứ sợ xấu mù toàn tập nhưng hóa ra cũng có vài tấm coi được. …CONTINUE READING =>