Vài dòng về Charlie St. Cloud

September 08, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Chuyện phim ảnh

http://1.bp.blogspot.com/_4rIN3lvmY6M/TAOdBF2PTnI/AAAAAAAAEWo/UIaODDGVHzM/s1600/charlie+st.+cloud.jpg

1. Tui khóc như mưa trong 10 phút đầu của phim , sau đó nước mắt chảy rỉ rả trong 7,8 chục phút còn lại. Dạo này mình nhạy cảm ghê gớm

2. Phim làm tui nhớ thằng em của tui quá. Nó đang ở dưới quê, quậy như quỷ.

3. Thích phim này, thích thích thích thích thích thích thích thích thích thích thích thích thích thích thích….

4. Chấm phim này 10/10 nha các bạn.

5. Ai chê phim này thì tránh xa tui ra nha, ko tui đập dzô mặt.

6. Sẽ đi xem lại, again, again, and again…bạn nào mún coi chung book vé nha!

7. Biết, hiểu và chiêm nghiệm ra được 1 số điều.

8. Sẽ review chi tiết sau

9. Bonus cái hình bạn Zac quá xách xỳ!

http://images2.fanpop.com/images/forum/topics/24000/24441_1248245746651_full.jpg

Coffee Prince 2010 - Cùng nhau toả sáng

August 22, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Bí mật 2h sáng, Chuyện phim ảnh, Ghi chép vụn vặt, Hình ảnh, Khoảng trống tâm hồn, Nhặt nhạnh đời thường, Sex and my life, Văn hóa và thời đại, Văn thơ lai láng

Các bạn thân mến,

Vậy là cũng đến lúc Caphesang.org chuẩn bị ăn mừng cho một sự kiện trọng đại: Sinh nhật tròn 1 tuổi. Để hưởng ứng cho cột mốc quan trọng này, đồng thời nâng cao việc tìm kiếm những tài năng và gương mặt nổi bật trong cộng đồng chúng ta, cùng nhau xây dựng một hình ảnh tốt đẹp về giới, một khái niệm mới hơn về năng lượng của tuổi trẻ, và quan trọng nhất là để gầy dựng một sân chơi lành mạnh, thú vị và độc đáo, Cà Phê Sáng quyết định tổ chức cuộc thi:

Coffee Prince

Lần I - 2010

I.Mục Đích Cuộc Thi

Tìm kiếm gương mặt nổi bật, xuất sắc về ngoại hình, tính cách và tài năng trong cộng đồng chúng ta. Người có được danh hiệu Coffee Prince 2010 sẽ là gương mặt đại diện cho Website Caphesang.org trong vòng một năm sắp tới, tham gia các hoạt động offline, từ thiện, xã hội và các hoạt động trên Internet để cùng chung tay với tất cả thành viên còn lại, gầy dựng nên một sân chơi lành mạnh, tốt đẹp và vững bền.

II.Nội Dung Cuộc Thi

1.Vòng sơ loại: Vòng thi ảnh

Caphesang.org sẽ nhận bài tham gia dự thi của các thí sinh qua email: caphesang.org@gmail.com. Bài dự thi sẽ được lọc lại và BTC sẽ cho đăng tải những topic giới thiệu của các thí sinh đạt tiêu chuẩn.

2.Vòng bán kết: Vòng thi Cá tính.

Sau khi các topic được đăng lên, các thí sinh sẽ thể hiện cá tính của mình bằng cách đối thoại với các khán giả và BTC trong topic đó. Phong cách thể hiện và đối thoại càng tốt, điểm số càng cao.

Kế tiếp, thí sinh sẽ phải quay một đoạn Video Clip ngắn (tối thiểu 2 phút) giới thiệu về bản thân mình, chia sẻ cảm nghĩ và kêu gọi khán giả bình chọn. Thí sinh có thể tự quay video clip theo hướng dẫn hoặc BTC sẽ giúp bạn thực hiện đoạn Video này.

Cuối cùng, các thí sinh sẽ được mời tham gia một buổi picnic, tọa đàm để cùng thể hiện cá tính, chụp ảnh và trao đổi với BTC để xác định tính chân thực cũng như khả năng tự tin của bạn ngoài đời.

Kết thúc vòng thi này: 05 thí sinh xuất sắc nhất sẽ được chọn để tham gia vòng chung khảo.

3.Vòng chung khảo: Vòng bản lĩnh.

Dự kiện diễn ra vào ngày 10-10-2010, cũng là ngày diễn ra buổi Birthday Party tròn 1 tuổi của Diễn đàn Caphesang.org

Tại buổi chung khảo này, 05 thí sinh sẽ thực hiện phần thi trả lời các câu hỏi ứng xử của BGK.

Các thí sinh xuất sắc nhất sẽ được chọn và trao giải trong đêm hôm đó.

III.Cách tham gia dự thi

Các bạn gửi Email đăng ký tham gia dự thi về địa chỉ: caphesang.org@gmail.com . Hạn chót là ngày 22.09.2010. Nội dung email bao gồm:

1.Tên bạn muốn sử dụng.
2.Nick của bạn trên diễn đàn caphesang.org
3.Ngày sinh
4.Địa chỉ email + nick yahoo + số điện thoại
5.Chiều cao + cân nặng
6.Nghề nghiệp
7.Trả lời câu hỏi: Trong 5 năm tới, bạn nghĩ mình sẽ là một người như thế nào (học hành, sự nghiệp, gia đình, tình bạn…)
8.Trả lời câu hỏi: Bạn nghĩ gì khi tham gia cuộc thi này? Lời nhắn của bạn đến với BTC cuộc thi.
9.Gửi kèm ít nhất là 3 tấm hình mới nhất của bạn.

Chú ý:

-Trả lời các câu hỏi càng chính xác, càng nhiều thông tin càng tốt
-Không chấp nhận những tấm hình chụp bằng webcam, hình chất lượng thấp (bị bể hạt, bị mờ..). Ảnh tham gia dự thi có thể là file đính kèm hoặc bạn có thể up lên một trang nào đó và gửi cho BTC đường link của tấm ảnh.
-Khuyến khích gửi càng nhiều hình càng tốt, có thể chia làm nhiều đợt để gửi.
-Cuộc thi chỉ dành cho các thí sinh nam.

Sau khi bài dự thi của các bạn đã được duyệt, BTC sẽ thông báo và hướng dẫn cụ thể về các vòng thi tiếp theo.

IV.Quy tắc chấm giải

Vòng 1: Chấm giải dựa trên Ảnh dự thi – Nội dung phần trả lời các câu hỏi.
Vòng 2: Chấm giải dựa trên Đối thoại của thí sinh với khán giả - Video Clip Tự giới thiệu – Thể hiện bản thân trong buổi thi picnic.
Vòng 3: Chấm giải dựa trên Phần trả lời ứng xử.

Ban Giám Khảo: Đại diện Web Caphesang.org – Đại diện nhà tài trợ - Các chuyên gia [Sẽ có thông báo chính thức sau]

V.Cơ cấu giải thưởng

Giải nhất – nhì – ba Coffee Prince

-Tiền mặt – Cúp lưu niệm – Quà của nhà tài trợ [Chi tiết chính xác sẽ thông báo sau]
-Trở thành VIP và Gương mặt đại diện cho Caphesang.org trong vòng 1 năm.
-Được tham gia miễn phí tất cả các event, party, offline do caphesang.org tổ chức trong vòng 1 năm.
-Trở thành người mẫu ảnh của web và tham gia các buổi chụp hình, biểu diễn thời trang của web
-Các chế độ ưu tiên và giá trị phần thưởng sẽ giảm dần theo danh hiệu Nhất – nhì – ba/

Giải Phong cách Coffee Prince

-Tiền mặt – Cúp lưu niệm – Quà của nhà tài trợ [Chi tiết chính xác sẽ thông báo sau]

Giải Ứng xử Coffee Prince

-Tiền mặt – Cúp lưu niệm – Quà của nhà tài trợ [Chi tiết chính xác sẽ thông báo sau]

Giải Tài năng Coffee Prince

-Tiền mặt – Cúp lưu niệm – Quà của nhà tài trợ [Chi tiết chính xác sẽ thông báo sau]

Giải Khán giả bình chọn Coffee Prince

-Tiền mặt – Cúp lưu niệm – Quà của nhà tài trợ [Chi tiết chính xác sẽ thông báo sau]

VI.Một số thông tin cần biết khác.

1.Thời gian nhận bài dự thi: 22/08/10 -22/09/10
2.Caphesang.org được quyền sử dụng hình ảnh của bạn vào mục đích quảng bá trên website caphesang.org mà không phải xin phép, thông báo hay trả thêm bất kỳ một khoản phí nào.
3.Vòng chung khảo và buổi họp mặt tại vòng bán kết sẽ diễn ra tại TP HCM. BTC không có chế độ tài trợ chi phí đi lại cho các bạn ở xa. Trong trường hợp không đến tham dự được bạn nghiễm nhiên xem như bỏ cuộc. Tuy nhiên, tùy vào thỏa thuận và linh hoạt xử lý BTC có thể hỗ trợ hoặc đặc cách cho bạn nếu thực sự xứng đáng. Đồng thời bạn có thể đoạt các giải thưởng phụ trong chương trình.
4.Thể lệ, BGK và các cơ cấu giải thưởng có thể thay đổi trong thời gian diễn ra chương trình.
5.Cuộc thi được phát động mang tính chất vui chơi, học hỏi và giao lưu để có thêm bạn bè và sân chơi phát triển tài năng, không nhằm mục đích lợi nhuận hay ác mục đích khác.

Mọi chi tiết hỏi đáp – cần hỗ trợ xin vui lòng liên hệ:

-Admin Tuyết Tùng – 0902 568 613 – Email: anhnguyen1122@gmail.com
-Hoặc hộp mail: Caphesang.org@gmail.com
-Hoặc nick yahoo: tuyet_tung365

Hoặc bạn có thể thắc mắc tại chính topic này để được giải đáp.

Cánh gà

July 31, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Chuyện phim ảnh

Cánh gà.

http://www.drewflaherty.com/images/famousLips2.jpg

Hồi nhỏ rất khoái được nổi tiếng. Nổi tiếng thực sự với nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Tới giờ vẫn còn ôm mộng đó.

Mình là đứa nhiều tham vọng, chất đống, chất chồng. Nhưng tham vọng cũng có nhiều kiểu: có người show ra, tìm đồng minh và sự giúp đỡ, có người tìm tòi, mày mò tự làm một mình, có người sống thanh thản, bình yên, rồi tự nhiên tham vọng thành hiện thực. Mình chẳng biết mình kiểu gì nữa, nhưng sự thực là thấy những tham vọng cứ ngày một rơi rụng dần, mỗi năm trôi qua lại bớt đi một ít. Có cái biến mất vì đã đạt được, có cái cũng… biến mất nhưng là vì thấy khó quá không với tới nổi, nhiều khi nhìn lại, tự nhủ lòng thôi đừng tham những thứ không thuộc về mình. Kiểu như con nhà nghèo, dù có chút tiền giắt túi cũng đừng nên mua hàng hiệu, nhất là để lấy le thì càng không nên, trừ khi đam mê thực sự.

Nhưng mình nghĩ, dù mọi tham vọng có rơi rụng bao nhiêu, nhưng ước mơ có vỡ như bong bóng bao nhiêu, thì mình vẫn giữ lại một niềm tham vọng nhỏ bé và hoang tưởng đó: nổi tiếng.

Nổi tiếng chứ không phải giàu. Ai hiểu mình sẽ biết mình “hám danh” nhiều hơn “hám lợi”, đôi khi sẵn sàng bỏ công sức ra làm miễn phí chỉ để đạt được một niềm tự hào, một danh hiệu, hay một lời khen nào đó. Haizzz, thiệt là thanh cao quá sức, bởi vậy ngheo vẫn hoàn nghèo…

Hồi đó hay đùa với thằng bạn thân, số tao sinh ra để đứng trong cánh gà. Cánh gà, nghiệt ngã thay chỗ mình thích không phải ở đó, mà sân khấu mới đúng. Sân khấu đối với tui gần như là một thứ hào quang của sự sống, ở đó, khi ở đó, ta là trung tâm của mặt trời. Và dù có nổi tiếng hay không, giàu có hay không, bạn vẫn có thể cảm nhận được nó một cách rất chân thật, hiện hữu, sống động. Dù nó cũng sẽ tan biến ngay, khi bạn trở lại vào cánh gà, nhưng kệ, có còn hơn không.

Nhưng đời không như là mơ, thỉnh thoảng, đời còn… đẹp hơn mơ, nhưng đó là với một trường hợp khác, không phải của tui. Tui không đủ lì lợm và gan góc để đứng chỗ đó, mà trái lại, số phận đẩy đưa tui đứng trong cánh gà nhiều hơn, cánh gà của mọi thứ: một event, một khách sạn, một nhà hàng, một buổi offline, một buổi ca nhạc, một chương trình hội thảo, một blah blah blah gì đó… Tui đã sống và làm việc ở những “cánh gà” đó không biết là bao lâu trong hành trình của cuộc đời mình. Thỉnh thoảng tui cũng muốn thay đổi, nhích tới một chút để vượt qua khỏi cánh gà và bước ra sân khấu, nhưng tui đã không làm, tui chọn ở lại, giấu mình sau những bức màn nhung để nhìn ngắm thế giới. Không phải bởi thiếu tự tin, mà vì là thiếu… nhiều thứ lắm.

Nhiều người hay nhầm lẫn giữa sở thíchsở trường. Và đó là nguyên nhân của rất nhiều thất bại trong tuổi trẻ. Thì kệ, có sao? Tuổi trẻ thì có quyền sai lầm, dĩ nhiên, sai lầm rồi thì phải trả giá chứ không được trốn chạy. Trả cho nhớ, và trả để hiểu ra được đâu là “chân giá trị” đích thực của cuộc đời mình, và đâu là “miền ứng dụng” cho những sở trường mà mình có. Mọi chân lý trên đời này đều trở thành vô nghĩa nếu không có một hệ quy chiếu, một miền xác định của riêng nó. Đem chân lý của miền ứng dụng này gắn vào miền ứng dụng khác, cũng như đem bản thân mình gắn với những thứ trái tuyến phi định mệnh. Chẳng đâu vào đâu. Và mọi sự khập khiễng đều dẫn đến gãy đổ.


Vậy là tui hài lòng với những cái “cánh gà” thân yêu đó. Hầu như rất hiếm có một công việc nào vừa đòi hỏi lao động trí óc vừa đòi hỏi lao động chân tay một cách mãnh liệt như nghề làm event. Làm event, là sản sinh ra những thứ có khả năng làm người khác khóc cười, say mê, giận dữ, hạnh phúc, điên cuồng. Làm event, là sống trong những thế giới không thuộc về mình, mà là của mình, của mình thực sự. Làm event, là phải cố gắng đến 100%, chứ 99% thôi thì chưa đủ (dĩ nhiên, nếu bạn biết, một số công việc chỉ đòi hỏi cố gắng khoảng 70% là ngon ăn rồi, còn 30% còn lại dành để ăn chơi thác loạn)

Bữa nay tui nghĩ về những cái này, không phải vì… cao hứng, cũng không phải vì một buổi chiều mưa thứ 7 trễ nải, ướt át và lạnh buốt làm tui đổi tính, cũng không hẳn vì cái Hội thảo đã làm lúc sáng (làm osin chạy vặt thôi), mà vì tối qua lúc tình cờ lướt ngang “cánh gà” của một nhà hàng và một buổi tiệc cưới, lòng tui lại sống dậy biết bao nhiêu là kỷ niệm với những thứ từng làm mình nức nở, hạnh phúc và mệt mỏi. Lại thấy ở đó cả một sự sống trào dâng, một luồng hào quang mạnh mẽ và chói lóa đến nỗi át đi cả những bóng đèn sân khấu Ở đó, ngoài kia, bọn người nhảy múa và diêm dúa lòng tràn ngập niềm kiêu hãnh và hạnh phúc, còn chúng ta ở đây điều khiển họ, như điều khiển những con rối của chính bản thân mình.


Một kiểu so sánh hơi… quá đà chăng? Chắc không? Ai mà biết được mỗi người nghĩ gì sau một buổi tiệc khép lại. là một khách mời, bạn sẽ dễ dàng quên đi một chương trình ngay sau khi nó kết thúc, còn là một người làm event, dù là một osin (như tui thôi) cũng cảm thấy hạnh phúc và gắn bó với đứa con tinh thần ấy đến suốt cuộc đời, và cái đó ta gọi là đam mê.


Bởi mới nói, nhiều khi con đường mà bạn muốn đi trong cuộc sống lại không phải là con đường mà bạn phải chọn. Tui không biết là mình đã đi đúng chăng, hay lại đang lạc đường rồi? Đã hoang mang mà các chú, các bác ở Hội Thảo sáng nay lại làm ta càng hoang mang hơn nữa. Haizzz, đời thật chẳng biết đâu mà mò.

Haizz, thiệt là phức tạp…

July 28, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Chuyện phim ảnh

Haizz, thiệt là phức tạp…

http://www.comm.toronto.edu/~frank/guide/figs/fig1.gif

Cuộc sống vốn phức tạp (đứa nào cãi đi oánh bỏ mẹ), nên thực ra nếu muốn sống hạnh phúc thì cứ sống đơn giản thôi: nghĩ đơn giản, làm đơn giản, yêu…đơn giản, được 3 thứ đó rùi thì thanh bình lắm. Nhưng sau này tui mới nhận ra, hóa ra cuộc sống thanh bình quá cũng hông ổn, nó chỉ hợp với mấy ông già, không phải tui, bị tui còn teen mà, cũng “cả thèm chóng chán một chút” (với một vài thứ liên quan đến vật chất, không phải thể loại tinh thần nha), cũng “dại khờ bồng bột một chút (với vài thứ liên quan đến tiền bạc), cũng ngây ngô ngu ngốc một chút (trong đối nhân xử thế), nhưng thế mới là tui. Nên nhiều lúc đời nhạt quá nhạt không chịu nổi, muốn thò tay bốc nắm… muối vẩy lên đời mình ghia, cho bớt nhạt, hé hé…

http://www.wildaboutmovies.com/images_7/ItsComplicatedPoster.jpg

Coi It’s complicated trong một chiều mùa hè buốt giá (sến ghê bây), ta nói, tâm trạng đang yên lành coi phim này xong lòng rối bời luôn, âu đây cũng là một thành công của phim, làm cho người ta phải sống theo nó, hồi hộp vì nó, suy nghĩ về nó.

Phim này có Meryl Streep già cỗi mà xinh đợp của lòng tui đóng, vẫn là một hình tượng hiền lành, dung dị mà biến hóa đến xuất quỷ nhập thân mà tui biết. Meryl Streep đóng phim này ra chất ghê, mặc dù tui đã dè dặt hơn với những phim bà đóng từ sau khi thất vong với Julia & Julie (cũng như tui đã dè dặt hơn với phim của Ashton Kutcher đóng từ sau Killers nhảm ói), nhưng phải công nhận là phim này hay, mặc dù bị bàn ra tán vào và bị chê rất nhiều, điểm trên IMDB cũng thấp tè (cũng không thấp lắm, khoảng 6,7 gì đó), nhưng đây là kiểu phim coi xong mà đọng lại mãi mãi mãi, muốn xóa đi cũng không được, rồi những hình ảnh về nó sẽ vướng mắc ở đâu đó trong lòng bạn từ lúc coi xong tới cuối đời, thỉnh thoảng lại nghĩ về nó như một triết lý sống còn của tình yêu.

http://www.pinkladybug.com/wp-content/uploads/2010/01/Its-Complicated-001.jpg

Tình yêu thiệt phức tạp.

Bắt đầu từ đoạn này có Spoiler nha :d. Phim kể về một góa phụ trên 50 tuổi là Jane, 3 con, thành đạt, luôn cảm thấy cuộc sống thật thanh bình với những điều mình có được. Nhưng đó chỉ là vẻ ngoài, sâu thẳm trong tâm hồn Jane là một sự cô đơn cùng cực, là nỗi sợ hãi khi nhìn về căn nhà rộng rãi nhưng trống hoác, con cái đứa thì đi học, đứa thì ra riêng hết, nhiều lúc ra đường nhìn vợ chồng người ta (cả già lẫn trẻ) sánh đôi nhau mà tủi thân. Nhưng suy cho cùng, tủi thân cũng chỉ là những khoảnh khắc, sẽ không thể nào làm nên một kỳ tích gì hết nếu không có những… nút thắt.

http://media.avclub.com/images/media/movie/10708/Its-Complicated_jpg_595x325_crop_upscale_q85.jpg

Trong ngày dự lễ tốt nghiệp của con trai mình, Jane đã tình cờ bị đẩy đưa vào một cuộc…mây mưa cùng chồng cũ: Jake, đã có vợ mới trẻ đẹp và bốc lửa với 1 đứa con riêng 5 tuổi, mập ú, béo phì (cái này tui nói chứ trong phim ko nhắc gì tới dzụ béo ú của ổng hết), cũng thành đạt nhưng không hạnh phúc trong cuộc sống. Jane, sau 10 năm ly dị chồng, lại lên giường cùng chồng cũ và dính líu vào một cuộc….truy đuổi tận cùng của anh chồng cũ này. Anh này như người chết vớ được áo phao, ráo riết bám đuổi và đòi… yêu lại mặc dù cả hai đã vào tuổi lục tuần, Jane cảm thấy tội lỗi và khó xử, nhưng càng tránh né thì càng… thèm, mà càng thèm thì càng yếu ớt trong những chống cự trước sự “đòi xin” của người chồng cũ kia. Và những bi kịch xảy ra.

Jane đến gặp bác sỹ tâm lý, hỏi coi có nên tiếp tục không. Tui khoái đoạn này, nói chung đoạn nào có bác sỹ tâm lý xuất hiện là tui khoái, Jane hỏi lung tung nhưng cốt để nhận được 1 lời khuyên là có thể tiếp tục không? Liệu điều này có gây đau đớn gì không? Hay Jane tốt nhất là nên dừng lại và đừng bao giờ mơ tưởng về một cuộc tình đã tắt 10 năm lại có thể bùng lên nữa. Bác sỹ tâm lý bảo: Let’s go, it cant’t hurt. Và Jane lao vào cuộc chơi…

http://images.starpulse.com/Photos/Previews/ItsComplicated-121809-0046.jpg

Nhưng Jane quên mất, Jake đã có vợ, nên người thiệt thòi giờ đây là Jane. Và Jane cũng quên mất giờ đây với cuộc đảo ngược vai vế như vậy, Jane lại là kẻ thứ 3 và là người phá hỏng cuộc hôn nhân của người khác như cái cách trước đây mà cô vợ hiện nay của Jake đã làm với cuộc tình của họ khi xưa. Liệu đó có phải là một sự trả thù? Liệu ai sẽ là người cay đắng trước ai trong cuộc tình tay ba không đoạn kết này? Liệu Jane đang tin tưởng vào bản thân mình, yêu trở lại, hay đó chỉ là cảm xúc nhất thời trước một hình bóng quen mà mình từng yêu mến. Jane không biết và Jane bế tắc.

Jake, chồng của Jane, là một mẫu đàn ông điển hình của sự ích kỷ và tham lam. Đàn ông thường là vậy, chỉ nghĩ cho mình, hay giả vờ khóc lóc tội nghiệp bản thân này nọ nhưng thực sự lúc nào cũng cười đắc ý vì chiếm đoạt được người khác. Jake trở lại với Jane chỉ bằng một đêm ân ái, và lại liên tục xuất hiện trước cửa nhà Jane đòi… yêu, rồi gọi đó là yêu, rồi đòi quay trở lại với người phụ nữ mà mình từng dứt bỏ để ra đi cách đó mười năm. Liệu có ích kỷ quá không? Coi phim này tui rất ghét cha Jake này nha, rất muốn dùng dao phay chặt khúc thằng chả cho rồi, mặc dù tui cũng từng là loại người “đểu giả” như vậy, nhưng giờ tui hết rùi, ngoan lúm ^^

http://hollywoodprophets.com/wp-content/uploads/HLIC/c62776954c0fafa064230d6d7e2225b4.jpg

Thoát ra khỏi bộ phim một chút, tui đang tự hỏi liệu một cặp chia tay… 10 năm thì có thể nào yêu lại được không? Chắc là không, tui đoán vậy, dù tình cảm có phát sinh thì đó chỉ là giống tình cảm gi gỉ gì gi đó chứ không thể là tình yêu được. Tui là người cực đoan trong tinh yêu lắm nên tui nghĩ chỉ có yêu 100% mới là yêu, chứ yêu 99% chắc cũng chưa gọi là yêu, làm gì có thể loại tình yêu nào mà yêu người này nhưng lại sống với người yêu, yêu nhưng chỉ yêu sau khi đã lên giường ân ái, yêu nhưng chỉ yêu vì cuộc sống mình khổ hạnh quá với cuộc tình cũ, yêu nhưng chỉ yêu khi mọi chuyện đã quá muộn màng…

Có lẽ tui chưa đủ tuổi, chưa đủ tầm, và chưa đủ kinh nghiệm để phán xét về cái sự “complicated” của cuộc tình trong phim này, nhưng coi xong thấy thương Jane (Meryl Streep đóng) bao nhiêu thì thấy ghét thằng cha kia bấy nhiêu.

Vậy cuối cùng, tui kết luận là nếu 1 người yêu cũ đã chia tay cách đây rất lâu quay trở lại đòi… yêu bạn trở lại, trong khi bạn thì đang cô đơn cùng cực và đang cần một bờ vai để dựa vào, thì có nên yêu không? Câu trả lời là không, hehe, đứa nào dại thì cứ xông vào.

http://gosublogger.com/wp-content/uploads/2009/02/meryl-streep.jpg

Phim có kết thúc nhẹ nhàng nhưng…lửng lơ, không đi về đâu hết, mọi thứ trở về trật tự cũ. Nói cũ vậy chứ thực ra không cũ đâu, vi có những vết thương đã hằn sâu mãi mãi.

Meryl diễn phim này quá đỉnh, không còn từ nào để diễn tả nữa. Còn lại thì bình thường, cảnh sắc bình thường, âm nhạc bình thường, cốt truyện thì như tui đã nói rùi đó: bình thường nhưng lay động và đầy ám ảnh, mà chắc có lẽ một phần do tài năng của Meryl.

Meryl là 1 trong 4 diễn viên mà tui thích nhất, 3 người còn lại là Angie (sao cô này ai cũng khoái vậy trời) sắp có Salt chuẩn bị chiếu rạp nè, nghe đồn ai cũng đang đợi coi, một người khác là Sandra Bullock, Sandra năm nay ko đóng phim nào hết, người cuối cùng là Anne Hathaway, cô này cũng xuất quỷ nhập thần lắm :d

Nói chung là phim năm nay đã ra và đang ra còn nhiều phin tui chưa coi quá, mà cạn cả máu cạn cả time rùi hem biết làm sao nuốt cho hết đây?

Killers (2010)

July 22, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Chuyện phim ảnh

Khi Ashton Kutcher làm sát thủ.

http://www.greysgabble.com/wp-content/uploads/2010/01/KH-on-Killers-Set-2.jpg

Đáng lẽ phải viết entry này lâu rùi mà “bông dưng mất hứng” nên ngâm cho tới bây chừ, thôi kệ, dù sao cũng không quá… nguội.

Killers là một trong 5 bộ phim mà tui mong đợi nhất năm 2010 này, 4 bộ còn lại là Salt, Step Up 3, Eat Pray Love và Charlie St. Cloud. Salt và Eat Pray Love thì sắp ra mắt rùi, Step Up 3 chắc phải đợi đến tháng 8 còn Charlie St. Cloud thì chắc phải gần cuối năm, nói chung Killers là bộ phim đầu tiên tui coi trong chuỗi phim mà tui háo hức mong đợi năm nay.

http://media.daemonsmovies.com/wp-content/uploads/2010/03/killers_ashtonkutcher_poster_thumb.jpg

Thực ra tui đặt niềm tin tưởng vào Killers một cách rất chủ quan vì đơn giản là tại thích anh Ashton Kutcher thui, anh này cũng không xuất sắc gì cho cam, được cái mặt lừa tình, già rồi mà vẫn còn baby và phong độ, đó là chưa kể hầu hết các phim gần đây chú Ashton đều lột đồ show hàng nên tui khoái, há há, mà đúng là cũng y như dự đoán, trong Killers cũng lột đồ show hàng tè lè, mặt nhìn đểu đểu rất là có tà khí..

http://ideagirlconsulting.files.wordpress.com/2010/06/ashton-kutcher-sexy-shirtless-muscles-hot.jpg

Vậy mà Killers, ta nói, nhảm quá mạng. Chuyện kể về một anh chàng làm nghề “sát thủ” là Spencer tình cờ gặp một cô gái vừa bị bồ đá là Jen trên đất Pháp, Jen lúc đó đang rất thảm bại não nề, nói năng thì như gà mắc tóc, hài hước vô duyên, nói chung là có một phong cách rất… loser nhưng không hiểu bằng cách nào đó mà chú này đã bị cô ấy hớp hồn, và thế là anh ấy… bỏ nghề để xây dựng một gia đình hạnh phúc cùng cô Jen. Cả hai trở về Mỹ, và 3 năm sau, Spencer nhận được một lá thư từ người sếp cũ trong công ty sát thủ và mọi chuyện rắc rối đã nổ ra, blah blah blah đủ thứ, nhưng nói chung là cách xây dựng phim hơi bị thiếu logic, có lẽ do quá chú trọng vào các chi tiết hài hước.

Nói thẳng ra là phim hơi vô duyên nên tự nhiên tui thấy thất vọng với chú Ashton quá, cả cô Katherin Heigl nữa, mặc dù không phải là fan nhưng tui cũng thích cái lối diễn xuất tự nhiên và dễ thương của Katherin, nhất là trong phin The Ugly Truth đó, duyên dáng quá mạng, mà không hiểu sao vô phim này thấy cũng lãng òm, lãng từ đầu chí cuối.

http://gossipsucker.com/wp-content/uploads/2009/04/54296eu_kutcher_b_gr_031.jpg

Killers “được” trang IMDB chấm… 4 điểm và bị một số người chê là thiếu tính sáng tạo, cố tình bắt chước Mr. & Mrs. Smith nhưng chưa tới, cá nhân tui thấy phim này cũng không phải là bắt chước gì mỗi phim đó mà chắp vá nhiều kiểu, lượm mỗi chỗ một phong cách mà lắp ghép nên một sản phẩm tệ hại như vậy.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, công bằng mà nhìn thì phim cũng có vài đoạn hay, hài hước và dễ thương, thoại khá thu hút và có vài câu cũng độc lắm à, đáng để nhớ đó. Còn Ashton thì vẫn nổi bật, có một điều đặc biệt ở Ashton là đóng các vai… đẹp trai rất tốt, kiểu như vào vai một nhân vật mà ở đó cái sự “đẹp” nó góp phần quan trọng trong ý đồ của phim đó mà, còn đóng mấy vai bình thường như trong kiểu Valentine’s Day thì tui cũng thấy nhạt nhoà không kém ai, thậm chí là không đẹp. Đỉnh nhất của chú này phải kể tới Spread, sản xuất năm 2009, bạn nào chưa coi thì tìm mà coi đi nha, hết 70% cảnh phim có chú này đều là cởi trần, 30% còn lại là…nude hay sao đó, há há =))

Với lại chú Ashton này cũng có tài, làm producer của rất nhiều phim chứ không chỉ làm actor thôi không, còn model thì khỏi nói rùi.  

Sau khi nhìn lại một đống hình của Ashton Kutcher tui mới phát hiện hồi xưa thấy chú này xấu là vì… tóc dài, há há