Coffee Prince 2010 - Cùng nhau toả sáng

August 22, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Bí mật 2h sáng, Chuyện phim ảnh, Ghi chép vụn vặt, Hình ảnh, Khoảng trống tâm hồn, Nhặt nhạnh đời thường, Sex and my life, Văn hóa và thời đại, Văn thơ lai láng

Các bạn thân mến,

Vậy là cũng đến lúc Caphesang.org chuẩn bị ăn mừng cho một sự kiện trọng đại: Sinh nhật tròn 1 tuổi. Để hưởng ứng cho cột mốc quan trọng này, đồng thời nâng cao việc tìm kiếm những tài năng và gương mặt nổi bật trong cộng đồng chúng ta, cùng nhau xây dựng một hình ảnh tốt đẹp về giới, một khái niệm mới hơn về năng lượng của tuổi trẻ, và quan trọng nhất là để gầy dựng một sân chơi lành mạnh, thú vị và độc đáo, Cà Phê Sáng quyết định tổ chức cuộc thi:

Coffee Prince

Lần I - 2010

I.Mục Đích Cuộc Thi

Tìm kiếm gương mặt nổi bật, xuất sắc về ngoại hình, tính cách và tài năng trong cộng đồng chúng ta. Người có được danh hiệu Coffee Prince 2010 sẽ là gương mặt đại diện cho Website Caphesang.org trong vòng một năm sắp tới, tham gia các hoạt động offline, từ thiện, xã hội và các hoạt động trên Internet để cùng chung tay với tất cả thành viên còn lại, gầy dựng nên một sân chơi lành mạnh, tốt đẹp và vững bền.

II.Nội Dung Cuộc Thi

1.Vòng sơ loại: Vòng thi ảnh

Caphesang.org sẽ nhận bài tham gia dự thi của các thí sinh qua email: caphesang.org@gmail.com. Bài dự thi sẽ được lọc lại và BTC sẽ cho đăng tải những topic giới thiệu của các thí sinh đạt tiêu chuẩn.

2.Vòng bán kết: Vòng thi Cá tính.

Sau khi các topic được đăng lên, các thí sinh sẽ thể hiện cá tính của mình bằng cách đối thoại với các khán giả và BTC trong topic đó. Phong cách thể hiện và đối thoại càng tốt, điểm số càng cao.

Kế tiếp, thí sinh sẽ phải quay một đoạn Video Clip ngắn (tối thiểu 2 phút) giới thiệu về bản thân mình, chia sẻ cảm nghĩ và kêu gọi khán giả bình chọn. Thí sinh có thể tự quay video clip theo hướng dẫn hoặc BTC sẽ giúp bạn thực hiện đoạn Video này.

Cuối cùng, các thí sinh sẽ được mời tham gia một buổi picnic, tọa đàm để cùng thể hiện cá tính, chụp ảnh và trao đổi với BTC để xác định tính chân thực cũng như khả năng tự tin của bạn ngoài đời.

Kết thúc vòng thi này: 05 thí sinh xuất sắc nhất sẽ được chọn để tham gia vòng chung khảo.

3.Vòng chung khảo: Vòng bản lĩnh.

Dự kiện diễn ra vào ngày 10-10-2010, cũng là ngày diễn ra buổi Birthday Party tròn 1 tuổi của Diễn đàn Caphesang.org

Tại buổi chung khảo này, 05 thí sinh sẽ thực hiện phần thi trả lời các câu hỏi ứng xử của BGK.

Các thí sinh xuất sắc nhất sẽ được chọn và trao giải trong đêm hôm đó.

III.Cách tham gia dự thi

Các bạn gửi Email đăng ký tham gia dự thi về địa chỉ: caphesang.org@gmail.com . Hạn chót là ngày 22.09.2010. Nội dung email bao gồm:

1.Tên bạn muốn sử dụng.
2.Nick của bạn trên diễn đàn caphesang.org
3.Ngày sinh
4.Địa chỉ email + nick yahoo + số điện thoại
5.Chiều cao + cân nặng
6.Nghề nghiệp
7.Trả lời câu hỏi: Trong 5 năm tới, bạn nghĩ mình sẽ là một người như thế nào (học hành, sự nghiệp, gia đình, tình bạn…)
8.Trả lời câu hỏi: Bạn nghĩ gì khi tham gia cuộc thi này? Lời nhắn của bạn đến với BTC cuộc thi.
9.Gửi kèm ít nhất là 3 tấm hình mới nhất của bạn.

Chú ý:

-Trả lời các câu hỏi càng chính xác, càng nhiều thông tin càng tốt
-Không chấp nhận những tấm hình chụp bằng webcam, hình chất lượng thấp (bị bể hạt, bị mờ..). Ảnh tham gia dự thi có thể là file đính kèm hoặc bạn có thể up lên một trang nào đó và gửi cho BTC đường link của tấm ảnh.
-Khuyến khích gửi càng nhiều hình càng tốt, có thể chia làm nhiều đợt để gửi.
-Cuộc thi chỉ dành cho các thí sinh nam.

Sau khi bài dự thi của các bạn đã được duyệt, BTC sẽ thông báo và hướng dẫn cụ thể về các vòng thi tiếp theo.

IV.Quy tắc chấm giải

Vòng 1: Chấm giải dựa trên Ảnh dự thi – Nội dung phần trả lời các câu hỏi.
Vòng 2: Chấm giải dựa trên Đối thoại của thí sinh với khán giả - Video Clip Tự giới thiệu – Thể hiện bản thân trong buổi thi picnic.
Vòng 3: Chấm giải dựa trên Phần trả lời ứng xử.

Ban Giám Khảo: Đại diện Web Caphesang.org – Đại diện nhà tài trợ - Các chuyên gia [Sẽ có thông báo chính thức sau]

V.Cơ cấu giải thưởng

Giải nhất – nhì – ba Coffee Prince

-Tiền mặt – Cúp lưu niệm – Quà của nhà tài trợ [Chi tiết chính xác sẽ thông báo sau]
-Trở thành VIP và Gương mặt đại diện cho Caphesang.org trong vòng 1 năm.
-Được tham gia miễn phí tất cả các event, party, offline do caphesang.org tổ chức trong vòng 1 năm.
-Trở thành người mẫu ảnh của web và tham gia các buổi chụp hình, biểu diễn thời trang của web
-Các chế độ ưu tiên và giá trị phần thưởng sẽ giảm dần theo danh hiệu Nhất – nhì – ba/

Giải Phong cách Coffee Prince

-Tiền mặt – Cúp lưu niệm – Quà của nhà tài trợ [Chi tiết chính xác sẽ thông báo sau]

Giải Ứng xử Coffee Prince

-Tiền mặt – Cúp lưu niệm – Quà của nhà tài trợ [Chi tiết chính xác sẽ thông báo sau]

Giải Tài năng Coffee Prince

-Tiền mặt – Cúp lưu niệm – Quà của nhà tài trợ [Chi tiết chính xác sẽ thông báo sau]

Giải Khán giả bình chọn Coffee Prince

-Tiền mặt – Cúp lưu niệm – Quà của nhà tài trợ [Chi tiết chính xác sẽ thông báo sau]

VI.Một số thông tin cần biết khác.

1.Thời gian nhận bài dự thi: 22/08/10 -22/09/10
2.Caphesang.org được quyền sử dụng hình ảnh của bạn vào mục đích quảng bá trên website caphesang.org mà không phải xin phép, thông báo hay trả thêm bất kỳ một khoản phí nào.
3.Vòng chung khảo và buổi họp mặt tại vòng bán kết sẽ diễn ra tại TP HCM. BTC không có chế độ tài trợ chi phí đi lại cho các bạn ở xa. Trong trường hợp không đến tham dự được bạn nghiễm nhiên xem như bỏ cuộc. Tuy nhiên, tùy vào thỏa thuận và linh hoạt xử lý BTC có thể hỗ trợ hoặc đặc cách cho bạn nếu thực sự xứng đáng. Đồng thời bạn có thể đoạt các giải thưởng phụ trong chương trình.
4.Thể lệ, BGK và các cơ cấu giải thưởng có thể thay đổi trong thời gian diễn ra chương trình.
5.Cuộc thi được phát động mang tính chất vui chơi, học hỏi và giao lưu để có thêm bạn bè và sân chơi phát triển tài năng, không nhằm mục đích lợi nhuận hay ác mục đích khác.

Mọi chi tiết hỏi đáp – cần hỗ trợ xin vui lòng liên hệ:

-Admin Tuyết Tùng – 0902 568 613 – Email: anhnguyen1122@gmail.com
-Hoặc hộp mail: Caphesang.org@gmail.com
-Hoặc nick yahoo: tuyet_tung365

Hoặc bạn có thể thắc mắc tại chính topic này để được giải đáp.

Kenzo homme Boisee by Kenzo

August 17, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Ghi chép vụn vặt, Văn thơ lai láng

Lâu lắc rùi không thấy Kenzo ra mùi mới, giờ có roài nè.
Tuyết Tùng ở lớp hương cuối, thơm lắm nhaaaaaa



Sau những mùi hương mang phong cách hiện đại đã được tung ra thị trường vào thời gian qua! Kenzo vừa cho ra đời một mùi hương mới, một mùi hương mang phong cách cổ điển của “Kenzo pour homme“.

Nhưng khác với mẫu chai hình thân tre nghiêng màu xanh, Kenzo đã hiện đại hóa sản phẩm mới này và thay vào đó là một màu nâu sang trọng cùng với một vài họa tiết cách điệu trên thân chai. Mùi hương này được ví như một đại dương, một mùi hương mang cảm giác dễ chịu cho những người cảm nhận nhưng cũng không kém phần nam tính mạng mẽ.

Mùi hương đặc trưng:

*Lớp hương đầu :Hương bạc hà , cây húng quế,hạt tiêu.
*Lớp hương giữa:cỏ hương bài, cây hương thảo .
*Lớp hương cuối : cây tuyết tùng và một vài hương liệu đặc biệt.


Khi trong tim bạn có một gia đình…

August 05, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Bí mật 2h sáng, Ghi chép vụn vặt, Nhặt nhạnh đời thường, Văn hóa và thời đại, Văn thơ lai láng

Khi trong tim bạn có một gia đình…

Gia đình là bình yên. Ở đó, bạn trở về sau mỗi chuyến du hành, nghỉ ngơi và chia sẻ, đồng cảm và trải nghiệm, là nơi để ùa về mỗi khi có bão giông.

Gia đình là hạnh phúc. Là có ai đó 100% là của bạn, như định mệnh, như chân lý, như những tiền đề có sẵn trong cuộc sống mà không cần phải chứng minh bằng một hành động, lời nói nào.

Gia đình là nơi che chở. Là chỗ mà có những người ủng hộ bạn trong mỗi hành động, phán quyết của cuộc đời, luôn dặn dò bạn cẩn thận trong mỗi bước đi, đau khi bạn buồn và cười khi bạn hạnh phúc. Là nơi để lấy lại niềm tin.

Gia đình là bữa cơm, là nơi nương tựa. Là chỗ mà bạn có thể dỗi hờn một chút, quái dị một chút, nhờ cậy một chút, hạ mình một chút mà không sợ bị chê bai hay hiềm khích đủ điều. Là nơi để bạn buông xả, bỏ hết mọi “dao găm” trong túi áo ra và buông hết mọi để phòng, là nơi bạn có thể cảm thấy an toàn nhất.

Gia đình là nơi sẵn sàng đón nhận ta ngay cả khi ta thay đổi nhiều nhất, lầm lỗi nhiều nhất, là nơi luôn biết cách tha thứ, bao dung, rộng lượng và chia sẻ. Là nơi luôn tặng cho ta miễn phí những lời khuyên, mà có thể đó sẽ những bài học mãi mãi theo ta đến cuối cuộc đời.

Gia đình là rất nhiều thứ. Có thể trong mỗi chúng ta không phải ai cũng có được một gia đình trọn vẹn và hoàn hảo, nhưng cuộc đời không phải lúc nào cũng bằng phẳng và bình yên, nên hãy biết chấp nhận điều đó để biến từ không thành có, từ sóng gió thành bình yên, biết tiếp tay với những điều kỳ diệu tạo nên một gia đình tốt đẹp.

Có một câu nói mà tôi rất thích: “Cứ đi, rồi sẽ đến”. Cứ cố gắng, rồi sẽ thành công.

Và, tôi có một câu hỏi, liệu hai ông bố và một đứa con có thể tạo nên một đình hạnh phúc không? Câu trả lời nằm ở họ, nhưng trước tiên, nó còn phụ thuộc vào cách nhìn của bạn.

http://www.psychotherapist.org/PaidForGayFamily.jpg

http://www.lgf.org.uk/assets/Uploads/_resampled/SetHeight275-gay-family2.png

http://change-production.s3.amazonaws.com/photos/wordpress_copies/gayrights/2010/06/male_couple_with_child-01.jpg

http://www.365gay.com/wp-content/uploads/news-gay-parent-families-child-top.jpg

http://www.trying-to-conceive.com/wp-content/uploads/2010/04/gay_parents.jpg

http://media.timeoutnewyork.com/resizeImage/htdocs/export_images/697/697.gay.x480.opener2dads-final.jpg?

Bài hát phía trên là của một cậu nhóc tên Terence, mình coi cũng lâu rồi, hát về gia đình mình, gồm có 2 ông bố và chính cậu. Một bài hát rất xúc động (có lẽ chỉ xúc động với những ai đồng cảm là nhiều thôi, nhưng cũng đã mang lại một cái nhìn nhân văn trong cuộc sống) và đầy ý nghĩa.

Terence là một cậu nhóc được nhặt về nuôi bởi ông bố gay của mình từ năm 1 tuổi, cậu cho rằng cuộc sống nhiều lúc cũng khó khăn lắm, nhưng có sao đâu vì gia đình cậu hiện tại thật tuyệt vời, và bản thân điều đó đã là một sự may mắn và hạnh phúc lắm rồi. Và đôi khi, hai ông bố của cậu cũng có thể trở thành hai người mẹ, điều này thật là coolllllllllllllll.

Vì hình thức thì chẳng bao giờ quan trọng bằng cái cốt lõi bên trong, quan trọng là mỗi chúng ta cảm thấy hạnh phúc. Còn đời bảo thế nào, thỉnh thoảng cũng nên “mặc kệ họ” cho nó lành, ha?

Trên những tầng cao

July 25, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Ghi chép vụn vặt, Sex and my life, Văn hóa và thời đại, Văn thơ lai láng

Từ cửa sổ lớp học buổi tối của mình nhìn ra thành phố rất đẹp, tầng 5, dãy D tòa nhà KH XH&NV, lấp lánh ánh đèn màu, rực sỡ sắc phù hoa của thành phố. Không hiểu vì sao, hay có một lý do đặc biệt nào đó, mình yêu những tòa nhà cao tầng :d.

http://dddn.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/04/01/Phoicanha.jpg

Có thể vì nó…cao, sang, và xa. Phàm thứ gì người ta càng ít với tới được thì càng khao khát và yêu mến nó, cũng giống như tình yêu đơn phương vậy, yêu hoài, yêu miết, yêu cho tới lúc có được thì… hết yêu. Âu đó cũng là bản năng của con người.

Bởi vậy mình vốn… thờ ơ với những gì mà nhiều người đang lên án, ở cái thành phố này, rằng những ngôi nhà cao tầng đang đè lấn mảng xanh của thành phố, phá hoải và hủy diệt những giá trị sống thuộc về quá khứ mà nhiều người yêu mến. Người ta giận dữ, còn mình thì trơ trơ. Cà Phê Givral là một ví dụ, hồi nó bị đập, nhiều người than khóc và nuối tiếc cho một hoài niệm đã cũ, nhiều người xót xa khi nghĩ đến… người Mỹ trầm lặng, thậm chí, nhiều người cũng chẳng có dek gì kỷ niệm với nó (giống mình) cũng giả vờ thương tiếc và khóc hận. Còn mình thì cứ vẩn vơ, kệ chứ, nó có… liên quan gì tới tui đâu, tui khoái nhà cao tầng hơn, dù gì cũng chỉ là một quán café thôi mà :d.

http://lh5.ggpht.com/_Ox8k4dIwSuw/S6mx-5MUDOI/AAAAAAAAHc0/Oxcg9lUu_vk/s800/givral.jpg

Rồi cũng ở chỗ đó, góc trên của cà phê Givral bị đập đó, nhà dân người ta treo biểu ngữ phản đối… Vincom, bởi chỗ đó hình như được giải tỏa để xây cái gì đó của Vincom, tui không để ý lắm. Vụ này không tìm hiểu sâu vì không biết liệu người ta bức xúc thật hay đơn thuần là chỉ bởi kích động, hay người ta cũng nhìn cảnh cà phê Givral mà xót xa cho bản thân mình, hay oán hận vì một không gian sống ở Trung tâm thành phố từ bao đời nay bị giải tỏa. Gặp tui, tui cũng ức lắm chớ, nhưng thôi kệ, đời kêu vậy thì biết làm vậy, chứ sao giờ.

Hôm nọ đọc báo, cũng lâu rồi, trong một bài báo mà người ta sợ phải gọi TP HCM là TP mất trí nhớ, vì những giá trị cũ đang dần dần bị mất và thay thế đi bởi những tòa nhà cao tầng. Dĩ nhiên, tui cũng khoái những giá trị cũ, nhưng không biết có phải tui quá nông cạn không, mà tui cũng khoái cả mấy tòa nhà cao tầng. Đã bao lâu rồi, từ hồi còn 4 tuổi tới giờ, mỗi lần nhìn những khối kiến trúc khổng lồ ấy lòng tui vẫn dâng lên một cảm giác khó tả, gai ốc chạy dọc sống lưng, rùng mình.

Người ta phản đối tòa nhà Vincom lấn chiếm… công viên Chi Lăng, vì lối đi vào Vincom xuyên qua CV Chi Lăng và không có ranh giới rõ ràng đâu là đất của Vincom, đâu là đất của Chi Lăng. Tui dek biết CV Chi Lăng là cv nào, nên có một buổi chiều tui đã lọ mọ ra đó coi, tui thấy CV vẫn đẹp, và trong mắt tui, đứng cạnh Vincom nó lại càng đẹp hơn: sáng sủa, hoành tráng, một không gian hiện đại và thoáng mát, khác hẳn với cái vẻ u tối, cũ kỹ và thô ráp đến rợn người của nó ngày xưa. Tui thấy người ta vẫn chơi đùa, vui chơi, các bà mẹ vẫn dắt con ra đó đút cơm ăn, các cụ già vẫn tập thể dục, các đôi tình nhân vẫn ngồi e lệ nắm tay nhau, nói chung, không gian sống và vui chơi ở đó có hơi… nhập nhằng chút nhưng tự do vẫn chẳng bị xâm phạm, chẳng có chú bảo vệ nào cầm roi điện đuổi người dân cả nên chuyện này cũng không nhất thiết phải làm quá lên thế. Miễn là Vincom không lợi dụng nó để làm gì quá đáng thì tui nghĩ mọi chuyện vẫn còn chấp nhận được, hay có lẽ do Vincom hơi… đáng ghét, kiểu như một gã khổng lồ đến quấy rối cuộc sống vấn thanh bình và nhạt nhòa của người dân thành phố, nên người ta đâm ra thành kiến, ghét bỏ và soi mói nó? Nói gì thì nói, trong con mắt tui thì Vincom vẫn là Vincom, Chi Lăng vẫn là Chi lăng, có điều nó… đứng kế nhau thôi, chuyện chẳng có gì phải nhảy đúng đùng lên như vậy, và tui tin cũng có rất nhiều người nghĩ như vậy, chỉ có các bác và các bạn khoái nghĩ lớn, làm lớn, thích bảo vệ hòa bình thế giới mới nghiêm trọng hóa nó như vậy thôi.

Rồi cũng trong bài báo đó, một bác nói điển hình của việc quy hoạch lôm côm và không biết gìn giữ kiến trúc thành phố, là đã để cho Caravel xây một tòa nhà to oạch như vậy kế bên nhà hát thành phố :d Vụ này thì tui còn thấy buồn cười nữa, không biết trong số hàng trăm, hàng ngàn người qua lại cái chỗ giao nhau giữa Caravel và nhà hát thành phố ấy có nhìn thấy được sự xấu xí gì không, chứ tui thì không thấy. Cá nhân tui cho rằng Caravel là một khối kiến trúc đẹp, nhà hát TP cũng đẹp, nét cổ điển và hiện đại ở đây giao nhau rất hiền hòa. Ban ngày ngồi ở Q Bar là một sự nuông chiều của mắt, dưới tán cây Palm trees xào xạc, người ta tha hồ mà tận hưởng vẻ đẹp của những luồng không khí xen lẫn của hai thời đại, một cũ kỹ, hiền lành là nhà hát thành phố, một phù phiếm, xa hoa là Caravel, một nét đẹp rất khó để diễn tả nếu bạn không tận mắt mình nhìn thấy. Ai không tin hả, cứ ngồi Q Bar phía ngoài vào ban ngày, ắt sẽ thấy…

Sở dị tui thấy buồn cười, vì cái góc ngồi và khoảng nhìn mà tui thích nhất thành phố, người ta lại gọi là một sự thất bại về kiến trúc và quy hoạch. Phải chăng con mắt của tui có vấn đề? Hay văn hóa của tui lùn đến mức không phân biệt đâu là xấu đẹp? Haizz Haizz…thật là khó nghĩ quá.

Nói ra thì có vẻ… hơi cay đắng, nhưng tui nghĩ cái nhận xét “người VN không thích đổi mới” của một ai đó từng nói có vẻ đúng quá. Toàn thích ôm những cột nhà cháy, những cái cũ kỹ, toàn thích ôn lại kỷ niệm mấy mươi năm chiến tranh, thích blah blah blah blah những cái giản dị, nghèo nàn và xơ xác, nhưng cũng…may, là dù sao thì VN cũng còn có những người yêu thích sự xa hoa, phù phiếm, yêu thích những giá trị “đỉnh cao”, gan lì và mạnh bạo, nên TP mình mới có những tòa nhà cao tầng (cho tui ngắm), nên đất mới đỡ chật hơn một tý, người ta dễ thở hơn một tý. Chứ tui nói thiệt, không có nhà cao tầng, người ta chắc phải dọn nhau ra biển xây nhà chứ đừng nói là cái khoảng xanh nhỏ xíu như CV Chi Lăng được giữ lại đâu à.

Có thể bạn cho là suy nghĩ của tui nhỏ lẻ và nông cạn cũng được, nhưng tui thì cứ khoái dòm mấy ngôi nhà cao tầng đó thì sao nào, nó đẹp chứ bộ. Đó là chưa nói nhiều bạn, nhiều ông, nhiều bà cứ khoái VN mình thì chỉ nên có những ngôi nhà thấp lè tè, cổ kính và cũ kỹ thôi, nhưng lại khoái ra nước ngoài sống, ra nước ngoài ở (Mỹ chẳng hạn) bởi lý do bên đó… hiện đại hơn. Cuộc đời quả thiệt là… mâu thuẫn hen. Tui thiệt là không hiểu nổi… :d

Sẵn sàng hy sinh

July 07, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Nhặt nhạnh đời thường, Văn thơ lai láng

Trong tất cả các loại sách thì sách trinh thám là loại sách mà bạn có thể đọc… nhanh nhất và dễ đi đến cùng nhất (vì nó hấp dẫn). Trước giờ tui chỉ mới đọc có 2 cuốn trinh thám của Harlan CobenNgười Vô Tội Đừng Nói Một Ai, hay dã man, vì văn ông này coi rùng rợn vậy chứ có pha chất diễm tình trong đó nên rất lãng mạn và cầu kỳ, trau chuốt và kỳ bí, còn “Size 12 không phải là mập” của cô Meg Cabot cũng có hơi hướm trinh thám trong đó, nhưng không biết có nên tính dzô không???

Truyện của Conan Doyle tui chưa đọc, Sidney Sheldon tui chưa đọc, và cả… Dan Brown tui cũng chưa đọc một cuốn nào. Trước giờ chỉ đọc 2 cuốn kể trên và Conan truyện tranh thui đó. Bởi tui có một nỗi sợ và ám ảnh rất đặc biệt với những thứ bạo lực. Nào giờ tui ko có sợ ma, chỉ sợ người thôi, ngày xưa đi học về đường vắng, nhưng đêm nằm ngủ trên gác 1 mình ba mẹ ko có nhà, tui chả sợ ma cỏ gì ráo, thậm chí đôi khi còn tưởng tượng con ma mà hiện ra tui sẽ đập cho nó te tua. Nhưng tui sợ ăn trộm lắm, sợ nhì là mấy thằng sát nhân, bởi vậy mà hồi đó coi phim ma dek sợ, còn coi phim nào mà có người thiệt làm chiện kinh dị là sợ té đái ^^ tối ngủ toàn thủ sẵn dao trên đầu giường, dĩ nhiên, dao ko chém được ma, nhưng để chém mí thằng ăn trộm là số dzách :d

Nên tui rất e dè trong việc đọc và trải nghiệm truyện trinh thám, nhưng lần này thì cảm ơn bé Kent đã suggest cuốn này: Phía sau nghi can X của Higashino Keigo, một quyển sách “không ly kỳ, hồi hộp” nhưng hấp dẫn và kỳ diệu từ đầu đến cuối, toàn bộ quyển sách “tiểu thuyết tội phạm” này là một bức tranh trừu tượng về tình yêu, đẹp đẽ đến từng ngôn từ, sâu sắc trong từng mối quan hệ, tuyến nhân vật, và quan trọng hơn hết là đã khắc họa rất rõ nét những mối quan hệ tương quan đa chiều giữa người với người trong xã hội này. Những thứ rất nhỏ bé, vụn vặt, tầm thường, bỗng trở nên lớn lao và cùng nhau xâu chuỗi thành nút thắt của một câu chuyện.

Nói chung, sách hay, tui đọc trong 2 buổi tối là xong. Thật may mắn là coi xong không có cảm giác run sợ vì mang tiếng là sách trinh thám nhưng bạo lực rất nhẹ nhàng, hung thủ thì xuất hiện ngay từ đầu sách còn động cơ giết người thì… lành mạnh biết chừng nào. Nói chung, gọi đây là sách tình yêu “trá hình” thì cũng đúng, vì thứ đọng lại sau cùng trong lòng người đọc không phải là một chuỗi những sự phức tạp, ly kỳ cua vụ án, cũng không phải là ấn tượng về trí thần thông tài cơ diệu đoán của một thằng cha thám tử, điều tra viên nào đó mà các truyện khác hay vạch ra, thứ đọng lại sau cùng, và còn vương vất đến những dòng chữ sau cuối của quyển sách là một nỗi bi thống của tình yêu và sự hy sinh. Tình yêu và sự hy sinh, tuy hai mà một, tuy một mà hai.:d

Hồi còn nhỏ , dù là một đứa rất nhạy cảm, tui cũng không thể tin được là có ai đó sẵn lòng làm mọi việc điên rồ, tồi tệ nhất vì người khác, thậm chí phải hy sinh cả quyền lợi và bản thân mình.

Lớn lên một chút , tui tin mình có thể làm những chuyện đó, hy sinh nếu cần thiết, vì gia đình: ba, mẹ và thằng em của mình. Chuyện mình sẵn lòng vì một người máu mủ hok có gì là ghê gớm cả, nhưng tui vẫn ko tin vào sự sẵn lòng hy sinh với một người xa lạ.

Lớn hơn chút nữa , tui bắt đầu thấy điều đó “hợp lý”, vì ai cũng có quan điểm của riêng mình.

Còn ngay bây giờ , tui nghĩ tui có thể hy sinh vì người mình yêu, một phần nào đó. Tự nhiên tui thấy tất cả mọi giá trị mà mình xây đắp và quan điểm mà mình từng bảo vệ nó sụp đổ hết. Đơn giản là tui thấy em, tui gặp em, tui tìm hiểu và tui yêu em, nên tui nghĩ mình có thể hy sinh vì em, chuyện đó bình thường. Thực ra, chẳng có gì đáng gọi là “khoe” nếu chúng ta nói rằng mình có thể làm mọi chuyện thậm chí là điên rồ vì một ai đó, điều đó gần như là một thứ chân lý “nghiễm nhiên” trong tình yêu mà đôi khi, rất ít ai có thể đạt được hoặc vươn tới trong cuộc sống.

Người ta cứ hay đi loanh quanh ở cái bề ngoài, hay xà quần trên giường ngủ, phòng tắm, hay đanh mặt lại giả vờ ghen tuông khi không đồng ý, mà đôi khi người ta chẳng biết mình yêu nhau là vì cái gì. Thực ra, cái gì cũng có lý do của nó hết, nếu bạn không có lý do, không có nền móng cho tình yêu của mình, một ngày nào đó nó cũng sẽ tan đi trong hư vô mà không để lại một lời giải thích. Cái gì đến dễ thì đi cũng dễ, cái gì đến không lý do thì đi cũng không lý do :d.

Bởi vậy, tình yêu về sự hy sinh của anh chàng thiên tài trong “Phía sau nghi can X”, nhận tội dùm cô gái mà mình yêu thương, và làm mọi cách để cô được chạy tội, cũng xuất phát từ một lý do hết sức chính đáng, sẽ được mở ra ở cuối truyện, chứ không phải là thứ tình yêu mù quáng điên cuồng, đến vu vơ đi cũng vu vơ, không phải là thứ tình yêu sét đánh nguyên bản từ trên trời rơi xuống chưa được mài dũa, cũng không phải thứ tình yêu trong sự thèm khát, mà nó âm ỉ và chậm chạp như một cơn mưa rỉ rả cuối mùa, mát mẻ và dai dẳng :d

Tự nhiên, “anh muốn nói với em những điều thật lớn lao”, dù cái entry này viết ra là để bình loạn sách chứ hem phải để thổ lộ chuyện tình củm riêng tư cá nhân, nhưng đọc xong cuốn sách này là tự nhiên nhớ tới em liền: một là vì em đang bệnh, hai là vì cuốn sách này do em dụ tui mua, còn 3 là tui cũng muốn được hy sinh cho người mình yêu giống thằng cha trong truyện này vậy. Có thể tui không phải là thiên tài, có thể tui ko có dịp thể hiện chính mình kiểu đó, có thể dù có, tui cũng ko làm được, có thể tới lúc đó tui cũng chùn bước vì nghĩ tới gia đình, bè bạn, có thể v.v và v.v… nhưng quan trọng là bây giờ tui cảm thấy vui vì bản thân mình nhận ra tui hoàn toàn sẵn lòng làm nhiều điều vì người mình yêu. Chỗ này mới quan trọng nè, bởi cái chính yếu không phải là bạn làm gì, bạn có gì, bạn hành động hay chưa, mà đơn giản điều cốt lõi của mọi tình yêu là bạn đã sẵn sàng hay chưa. “Sẵn sàng”, hai từ này bé nhỏ mà quyền lực lắm: sẵn sàng bước vào đời nhau, sẵn sàng gắn bó, sẵn sàng hy sinh, sẵn sàng chia sẻ…sẵn sàng nhiều thứ khác nữa. Có được điều này trước đã, rồi mọi thứ sẽ đi vào quỹ đạo của nó.

Phải hem?