F2

January 09, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Ghi chép vụn vặt

F2 - Không cần lubricant ko cần break in, nhẹ tênh hi hi sướng tóa sướng tóa. Săn mãi mới mua được

Tại sao?

August 05, 2009 :: Posted by - admin :: Category - Khoảng trống tâm hồn

http://thinkingwithpurpose.files.wordpress.com/2009/07/why.jpg

Có những cảm xúc bất chợt không thể trốn tránh được, là khi ta ngồi đây, chiêm nghiệm về những tiên đoán bất an của một buổi sáng trời lành, gió lồng lộng thổi tung những tiếng lanh canh của chiếc chuông gió trôi ra ngoài cửa, đường phố vắng bóng những tiếng rền rú chân ga, nơi góc nhà, chiếc modem lặng lẽ tẩu thoát khỏi những dòng chảy của đường truyền băng thông rộng, đèn thôi cháy, loa thôi kêu. Mất điện.

Là những lúc chần chừ mân mê chiếc điện thoại bé nhỏ, lòng đặc quánh bởi sự xâu xé cùng cực của những cơn thịnh nộ kết hợp với sự tha thứ nhân từ đầy tàn nhẫn. Không biết phải ấn những phím gì, suy nghĩ thế nào và chọn tên ai trong danh bạ hơn ba trăm năm mươi người để chia sẻ, chẳng biết phải làm thế nào để giải tỏa những cảm xúc được đóng đinh trên mảng tường trắng, thơm mùi vôi và trống rỗng, lặng yên. Là những khi biết mình cũng bất lực, cả lời nói lẫn thanh âm của chiếc đàn Violin nằm lặng yên nơi góc tối không đủ để minh chứng một điều gì, hành động như một gã khờ cứ mỗi chiều lại ngồi trước cửa đón thu sang, nhìn những quả chò nâu rơi mà thèm lắm một cú bay ngoạn mục từ đâu đó trên không trung xuống đất, rồi bị giật căng một một sợi dây vô hình hay hữu hình, để khựng lại giữa buổi chiều lồng lộng gió và khao khát được đứng yên thế này mãi mãi, trên đỉnh của hạnh phúc và những cơn mân mê mù lòa không hồi kết.

Chẳng ai có lỗi trong một cuộc tình, cũng không ai có thể quên những cảm giác mất mát đằng sau sự chia ly, tất cả đều đến và đi với một lý do cho riêng mình, chỉ những khoảng trống để lại bởi những giao thoa đầy ý nghĩa đó là đọng nhiều nươc mắt. Người ta có thể lựa cho để quên đi, để được quên đi, để bị quên đi hay là ghi dấu mãi mãi trong tim một ai đó, nhưng người ta tuyệt đối không bao giờ có lấy mảy may một quyền hạn nho nhỏ là điều khiển được bản thân mình, như loài thiêu thân lao vào ánh sáng, mà quên mình là ai…

Tôi là ai? Câu hỏi của những sự trống rỗng căng lên trong lồng ngực, là những khi phập phồng nỗi nhớ lúc 12h đêm, tim đập thình thích vì sợ nghe một tiếng gõ cửa hay một tiếng gọi tên, là sự hoảng loạn của những điều mình đang trốn tránh và vấp phải. Người ta thường hay chạm mặt định mệnh khi đang trên đường chạy thoát khỏi nó, sự bao phủ của cảm xúc lên toàn bộ thân xác như những phiến gai độc đầy sắc nhọn, đâm vô hình vào những nỗi đau đã nằm yên ở đó tự bao giờ. Như những con xúc xắc rơi leng keng trong chiếc ly pha lê vỡ lạnh, và những con bài thôi rớt xuống mặt bàn tàn nhẫn và vô tâm….

Hôm qua treo status “Tôi cần một lời khuyên” rồi bất thần nhận ra chẳng ai khuyên được mình, vì không ai xỏ vừa đôi giày rách nát của mình, đôi giày của những nỗi thống khổ và dằn vặt giữa hạnh phúc tạm thời, vĩnh cửu ảo và những giấc mơ không hồi kết. ta phải làm sao? Quăng một câu hỏi vào thinh không băng giá, để nhận lấy những bẽ bàng chua xót không thể tránh khỏi của đời mình.

ta phải làm sao?….

Coi phim …chưởng, hehe

July 18, 2009 :: Posted by - admin :: Category - Chuyện phim ảnh

http://i2.tinypic.com/r9e7ix.jpg

Coi phim …chưởng, hehe

Nhắc tới phin chưởng là nhớ phin Hồng Kong, mấy vụ chưởng ì đùng này là mình khoái coi nhứt, phin càng có nhiều kỹ xảo chưởng lạ mắt mình càng thích, tên nghe càng kêu càng hay, riết ròi hồi nhỏ cứ bị ám ảnh mất chiêu thức chưởng nhiều màu sắc tgrong phin, tự nhiên hôm nay được tái ngộ …phim chưởng, hehe. ^^

Đây là một bộ phim rất đặc biệt, dở như Prom Night ngày xưa thì hỏi 10 người 9 người chê dở ít ra còn gặp 1 người phán “tàm tạm”, còn phin này thì bị dập toàn phần, dập tơi tả, hễ có ai đó nghe mình nói chuân bị coi phin này là….giãy đùng đùng lên khuyên can rất khẩn thiết, làm mình cứ tò mò mãi không biết mức độ…vãi đạn của nó ở “le vồ” nào mà bà kon cô bác chê dữ dội quá. Coi, phải coi thôi, dĩ nhiên là ko ra rạp mà mua đĩa về coi lúc 1h sáng, hehe, phin dở ai ngu giề coi ngoài rạp chi. ^^ Read more…