Chiến hữu
Chiến hữu
Chiến hữu là bạn, những người cùng kề vai sát cánh (tạm gọi là vậy đi).
Chiến hữu là mấy đứa cùng ta…oánh nhau, cùng ta cà phê cà pháo, cùng xem phim, cùng ăn chơi thác loạn đập phá, cùng chửi đổng về một vấn đề xã hội nhức nhối nào đó…
Chiến hữu là mấy đứa cùng ta im lặng trong bóng đêm, mặc cho nỗi buồn rơi.
Chiến hữu, là cái đứa phải chịu trận ngồi nghe ta lảm nhảm về những điều kinh dị, lúc ta buồn, khi ta vui…
Chiến hữu, mình có chiến hữu không?
Tui từng có một khoảng thời gian “một mình” rất dài, và rất yên bình. Yên bình thực sự, chứ không phải thứ yên bình giả tạo trong cô đơn, không phải là thứ cảm giác chạnh lòng khi nhìn thấy người ta tụm năm tụm ba hạnh phúc. Một mình, tức là lang thang shopping một mình, đi học một mình, đi bơi một mình, dạo nhà sách một mình, đi cắt tóc một mình, đi ăn một mình, cà phê một mình, xem phim một mình…
Khoảng thời gian đó, thực sự rất thanh thản. Không phải tui lập dị, mà tui ngại phải thay đổi bản thân mình cho hợp với người ta.
Tui là đứa rất dễ biến hóa : Bạn vui, tui vui. Bạn buồn, tui buồn. Bạn ghét A, tui cũng giả vờ ghét A cho đẹp trời. Bạn thích B, tui cũng giả vờ thích B cho nó có không khí.
Nói túm lại, tui có thể giả vờ làm chiến hữu của bạn, khiến bạn yêu quý tui, khiến bạn đi xem phim cùng tui, cà phê cùng tui, ngồi vỉa hè tán nhảm cùng tui.
Nhưng tui không thích, vì khi đó tui không còn là mình .
Từ trước giờ, chỉ có một số đứa mà trước mặt nó tui dám là chính bản thân mình. Dám phô bày hết mọi thứ tầm bậy tầm bạ, tào mao mía lao mà không sợ bị chê cười.
Hồi học phổ thông có bạn Ngọc, bạn Nhựt, bạn Đăng. Giờ đã đứt gần hết mọi liên lạc, có lẽ, sợi dây kết nối giữa tui với bọn nó đã không còn nữa. Ko có môi trường học tập yểm trợ, bọn tui thiếu sự gắn bó, nên riết rùi cũng xa nhiều. Mà hồi đó, còn nhỏ, có dám phô bày là bao…
Ở Saigon View có bạn Ngọc, bạn này là người cùng tui nghĩ ra mấy trò quậy phá, cùng ngồi nói nhảm, ăn hàng rất nhiều. Nói chung, trước mặt bạn Ngọc tui hơi mềm mại một chút ^^ ko biết bạn ấy có nhận ra vụ này ko.
Ở 123 ngày xưa, và bây giờ, có con Mều. Con mèo là đứa không bao giờ chê bai và sỉ vả tui. Mấy thứ bệnh hoạn nhảm nhí của tui mà nó biết, nó cũng thường rất ít phê phán, chỉ hỏi và hỏi. Nói chuyện với con mèo, chỉ có chi tiết là quan trọng: ai, làm gì, tại sao, lúc nào, ở đâu. Nó không quan tâm cũng không đánh giá việc tui làm là đúng hay sai, nó không dạy tui phải làm thế này, phải làm thế kia. Nó khiến tui có cảm giác ….vô tội, trong khi tội lỗi thì đầy người.
Con mèo làm tui tin tưởng, mặc dù nhìn mặt nó rất gian, và tui với nó cũng chẳng bao giờ hợp rơ nhau về nhiều chuyện. Cũng ít nói nhảm, chỉ khi nào có chuyện mới kể, mà mỗi lần kể chuyện cho con mèo là trăm lần như một, chỉ có chi tiết mới quan trọng, đúng sai, xấu tốt không thành vấn đề. Nó cũng là đứa chưa bao giờ từ chối tui, trong bất cứ chuyện gì.
Ở CPS hiện tại, có AOD. Tui không biết gì về nó hết? Nó làm cái giề, làm ở đâu, nhà cửa ra sao, học hành dư lào….Biết mỗi thứ một ít, nó là cái đứa nửa phô bày nửa bí ẩn. Mà trước giờ thì tui ghét mấy đứa bí ẩn lắm ^^.
Tui cũng không nghĩ mình sẽ thân, hoặc coi ai đó là bạn thân, chiến hữu chỉ sau mới có 5,6 tháng quen nhau. Bạn thân là đứa phải chia sẻ với ta rất nhiều chuyện, cùng đẳng cấp và cùng nhau trải qua nhiều sóng gió, thời gian kìa. 5,6 tháng không đủ để nói lên hay gầy dựng một cái gì trọn vẹn cả, tất cả đều chỉ mới bắt đầu.
Nhưng nó làm tui có cảm giác tin tưởng. Chơi với nó cũng sợ, dữ quá, lại hết lòng vì bạn bè, nhiều khi dễ gây hiểu lầm cho bản thân, cho mọi người xung quanh, cho người yêu…Nhưng đó cũng chính là điều khiến ta không rời bỏ được.
Tui cũng không quan tâm ai đó có cuộc sống tình cảm cá nhân thế nào, lăng nhăng ra sao, bạc bẽo dư lào (thực ra, nếu là bạn thân thực sự thì phải quan tâm mấy chuyện này, nhưng nó ko ảnh hưởng tới tình bạn, đúng hem?), tui chỉ biết là nó tốt trong tình bạn, tốt trong tập thể nữa, vậy là đủ rồi.
Hình như tui chưa thấy nó đưa ra những ý kiến tiêu cực, bàn lui, hay phản đối tập thể một cách gay gắt bao giờ. Có nhiều người, làm bạn riêng 2 đứa thì rất tốt, nhưng quăng vào tập thể thì như cái mền rách, đanh đá và gai góc. AOD không phải là đứa như vậy. Càng ở chỗ đông người, nó càng tỏa sáng ^^.
AOD nó đã giúp tui rất nhiều, tui cũng không nghĩ là tại chốn này, tui tìm được một người bạn như nó.
Cũng ở CPS hiện tại, tui có babyboy. Thằng nhóc này, mới gặp vài ngày đã kiu tui là anh 2.
Dễ thương thiệt, trước giờ có nhiều người nhận tui làm anh rùi, nhưng cũng ít thấy ai tự nhiên và nhẹ nhàng như nó. Nó cũng là đứa hết mình vì bạn bè, vì tập thể, nhưng hơi nhạy cảm và đôi khi rộn chuyện :d
Rộn chuyện cũng vui, trong tập thể lúc nào cũng cần những người như nó, hai hước, nhẹ nhàng, tinh tế thì….chưa đạt chuẩn nhưng quá đủ cho một cuộc vui cần sự rộn rã. Nhìn nó, người ta nghĩ tới tinh thần làm việc, sự hăng hái. Không có nó, hẳn nhiều người sẽ cảm thấy trống vắng…
Tui chưa nghĩ mình thực sự thân thiết với babyboy (thậm chí với cả AOD), vì với tui, tình bạn khắng khít phải trải qua thời gian và bão giông. Thời gian thì từ từ cũng tới, nếu cứ tiếp tục laàm bạn, sớm muộn gì cũng thân thiết. Còn bão giông, kiểu như phải đi qua nghèo khó, buồn vui, thảm họa….mới có thể nhận ra hết tấm lòng và thực sự trân quý nhau. Dĩ nhiên, hem ai muốn gặp những cảnh này hết, nên cứ để từ từ thời gian sẽ trả lời…
Tui cũng đã từng cảnh cáo nhiều người, chớ vội coi ai đó là bạn thân, nhất là với tui, vì tui sống rất….nhiều mặt. Có thể trong hoàn cảnh tốt đẹp, bạn rất quý tui, nhưng trong hoàn cảnh khắc nghiệt, chưa chắc bạn giữ được cái yêu quý đó. Nên tốt nhất, đừng vội tuyệt đối tin tưởng vào 1 ai đó khi bạn chưa có đủ thời gian dài bên cạnh họ.
Nhưng dù sao, có được những người bạn như Mèo, AOD, Babyboy….thật tốt, vì nó làm cho tui thấy cuộc sống của mình có ý nghĩa hơn nhiều . Nói vậy, không có nghĩa là tui quên hết mấy người bạn khác, chỉ có điều, tui cảm thấy thán phục sự có mặt và nhiệt tình của bọn nó trong tình bạn hơn những người khác. Không chỉ riêng tui, tui thấy ai làm bạn với tụi nó cũng đều là người may mắn.
Trong đám bạn cũ mà tui thân thiết, còn có…Hắn. Nhắc tới Hắn là đau lòng, hỉ? Tui ko muốn nói tên Hắn là ai, chỉ bởi đơn giản Hắn có thể sẽ khó chịu với tui nếu biết tên mình được nhắc trong entry này.
Hắn đã rời bỏ tui. Trùi, một người bạn thực sự lại nỡ rời bỏ nhau sao? Bao nhiêu= ngày rong ruổi chỉ mình tui và Hắn qua từng góc phố, bao nhiêu đêm ngồi tới 2h sáng nhìn trăng lên và phố xá vắng heo cùng nhau, bao nhiêu đêm nói nhảm về cái sự đời một góc quán nước trên đường Pasteur\. Giờ với Hắn, không biết tui còn có ý nghĩa gì không ?
Tui đã từng khẳng định một quan niệm của bản thân mình “Yêu thì có thể đơn phương, nhưng tình bạn thì không thể một chiều”. Tức là một ai đó ko yêu bạn, bạn vẫn có thể yêu họ được. Nhưng một ai đó không coi bạn là bạn, thì bạn không thể nào coi hắn là bạn được, dù cố gắng, thì vẫn cứ khiêng cưỡng lắm.
Nhưng lần này thì khác, tui ko biết liệu Hắn có còn coi tui là bạn thân không, nhưng tui vẫn coi hắn là đứa bạn thân nhất của tui từ trước đến giờ. Thân nhất. Bất kể những điều mà tui và hắn đang và đã gặp phải.
Tui vẫn chờ đợi hắn bình tâm trở lại,và sẽ cứ bình thường như chưa bao giờ có chuyện gì xảy ra. Nhưng sao thấy cuộc chờ đợi này bỗng dưng mong manh quá. Vì hắn là đứa bất cần đời, lạnh lùng, và…chảnh. Với hắn, thì chỉ có người ta quỳ mọp dưới chân hắn, làm gì có chuyện hắn cần ai đó và quay lại để tiếp tục làm bạn?
Thôi ko bàn nữa, tui sợ nói nhiều, mình sẽ xúc phạm đến tình bạn cao quý này mất thôi ^^.
Sở dĩ hôm nay tui nói về bạn bè, chiến hữu, là vì tui đang…nhớ vợ (liên quan quá).
Mà nói sâu xa hơn một chút, là nhờ có hai đứa AOD và Babyboy đứng một bên múa quạt (quạt mo) ủng hộ, tui mới có thể quen được vợ tui nhanh tới vậy.
À mà thực ra, nói vậy ko có nghĩa là, không có 2 đứa này thì tui ko yêu vợ tui. Vẫn yêu, vẫn đi, và vẫn sẽ…tới đích, nhưng có lẽ chậm hơn hiện tại, và biết đâu, nếu ko nhanh tay, có lẽ tui đã để tuột một tình yêu quan trọng nhất trong cuộc đời mình hông chừng.
Và nhắc ra, nói ra đây, hông phải là để cảm ơn, cảm tạ gì hai đứa đó, mà để khẳng định một điều là con người lúc nào cũng cần có chiến hữu. Dĩ nhiên, cảm giác bình yên, một mình, với tui thỉnh thoảng vẫn rất tuyệt vời. Nhưng cái cảm giác có ai đó đứng cạnh mình, ủng hộ cho mình, cổ vũ cho mình, nó cũng rất tuyệt vời.
Có lẽ, nếu hai đứa đó không sốt sắng, lo lắng cho tui, quan tâm tới tui, thì tui đã không thể làm bạn với hai đứa nó. Bởi tui là đứa lạnh lùng, vô tâm và hờ hững. Nhưng cuộc đời quả thật còn nhiều lắm những cơ duyên đẹp đẽ, như cái cách mà cách đây hơn 4 năm tui đã gặp con mèo hay gặp hắn, và rồi trải qua nhiều biến cố, sóng gió như hiện tại. Nếu ko có những chiến hữu như thế này, có lẽ cuộc đời tui đã khác, nhàm chán và vô vị ?
Và điều cuối cùng nghe có vẻ rất “triết lý 3 xu” và “nhàm chán” trong cái entry này, là tui tin vào định mệnh, tuy nhiên, định mệnh chỉ là sự khởi hành, còn hành trình để trở thành bạn thân của nhau phải là do bạn tự quyết định. Một lần nữa, tui lại nhớ về quy luật bất biến của mình, tình bạn thì không thể đơn phương, thế nên, nếu cả 2 bên cùng ko cố gắng, thì đừng mong được làm bạn thân của nhau. Vậy thì, hãy trở thành một người bạn thật tốt trước đã, trước khi đòi hỏi người khác phải tận hiến cho mình bạn nhé ^^.












), thiếu mỗi cây cối xào xạc và nhạc hay, có style riêng nữa là Okie. Mỗi lần xuống nước là chỉ muốn ở mãi dưới đó thôi, không thích lên, cũng không thích bơi, chỉ mún đứng một chỗ, ở đó, mãi mãi…






