Cà phê và nỗi nhớ…
Cà phê và nỗi nhớ…

Lâu lắm rồi mới uống cà phê hạt dẻ, mùi hương thơm lừng cả một góc phòng, nỗi nhớ bay bay trong không gian…
Nhớ ly cà phê mẹ pha hồi nhỏ, là loại nước cà phê dão sau khi đã pha một ly đậm đặc cho ba. Nhiều đường, màu nhợt nhạt, nhưng uống ngon lắm, uống riết rồi ghiền lúc nào không hay. Cho tới một ngày mẹ…tá hỏa vì tháng này lọ cà phê ở nhà vơi nhanh hơn thường lệ, hỏi ra mới biết thằng con đã tự pha cà phê, không uống thì thấy…nhức đầu, y như thằng cha của nó (trích lời của mẹ…)
Sau này về nhà, mẹ không còn pha cà phê nữa, vì nhà ai cũng bận, tòan gọi cà phê ở quán đối diện về nhà, uống vẫn ngon như thường, cà phê miền tây, nhiều đá, nhiều đường, không đánh bọt, cà phê nâu chứ không đen lòm như cà phê thành phố…
Nhớ ly cà phê em Nấm pha, ít ai pha cà phê đúng ý được mình (mặc dù mình rất dễ tính), nhưng em Nấm làm được (dĩ nhiên), là ly cà phê ngọt ngào của những ban mai, thơm lừng những sáng mùa xuân…
Nhớ ly cà phê đắng nghét, khét lẹt trước cửa Sài Gon View, vậy mà cũng nuôi cảm xúc của mình được suốt gần một năm rưỡi làm ở đó…
Nhớ ly cà phê của Alo Trà, pha bằng loại đường nước, hơi khó uống nhưng uống quen sẽ thấy rất lạ, và ngon….
Nhớ ly cà phê trước cổng TS Mực Tím, mỗi buổi chiều rất lạ….
Nhớ ly cà phê ở Ciao thơm lừng mùi kem Ý, với nụ cười tỏa nắng của chàng phục vụ điển trai…
Nhớ ly cà phê Hàn Thuyên, những ngày xanh ngăn ngắt….
Nhớ ly cà phê ở chợ Gò Vấp, ly cà phê đầu con hẻm ở đường Thống Nhất, ly cà phê trên đường Hùng Vương, ly cà phê ở công viên Gia Định, ly cà phê ở công viên Lê Thị Riêng, ly cà phê ở tòa nhà 33 tầng cao vun vút…
Nhớ ly cà phê đã đổ, một đêm mưa ngồi khóc ngon lành…
Nhớ ly cà phê Soho những ngày….thất nghiệp, ngồi nhìn tia nắng vàng vọt cháy qua khung cửa sổ, thấy lòng rỗng không.
Nhớ ly cà phê trong khách sạn, cùng một người lấp ló ngoài cửa đòi được vào…
Nhớ ly cà phê cùng với ba ở Đông Hồ, sớm tinh mơ…
Nhớ ly cà phê ở Lễ Hội cà phê, buổi chiều hôm đó về nhà viết một mạch “Cà Phê và em là tôn giáo của anh”.
Nhớ ly cà phê ở phố núi, vị đắng và ngọt đọng lại nơi cuống lưỡi, mãi mãi bình yên…
Nhớ ly cà phê vào lúc 2h sáng, nghe Thủy Tiên hát “ngày bình thường”, đầu óc lâng lâng như đang ở thiên đường…
Chẳng biết đã có bao nhiêu ly cà phê từng trôi qua trong cuộc đời mình rồi nữa, ước gì mỗi ly cà phê đã uống là một người bạn, để sẻ chia, thì hay biết mấy. Nhỉ?









