Devil never cry
Cách đây đúng hai năm, cũng vào khoảng thời gian này, mình rớt vào giai đoạn khủng hoảng trầm trọng về tâm lý. Có lẽ một phần do thời tiết, những buổi chiều mùa hè thẳng đứng khiến con ngươi ta bức bối, mệt mỏi, nhớp nháp, những cơn mất thở đến thường xuyên như một cơn hen, và nỗi cô đơn trầm trọng đến mức chỉ muốn đi đâu đó thật xa cho khuây khỏa, vì chẳng có ai quanh mình…. Khoảng thời gian đó, mình gối đầu giường bằng 2 quyển sách: Thiền lâm vi tiếu và Vô Niệm thiền, và quyển Đường vào đạo. Càng đọc càng thanh thản thấy lạ, tới một lúc nào đó, thấy bạn bè càng ngày càng đông, niềm vui mỗi ngày một lớn, mưa đã đổ xuống mặt đường, không còn những ngày nắng cháy, nỗi buồn cũng tan đi… Mà giờ đây, cái cảm giác ấy lại quay trở lại. Với không chút phòng thủ, không một vũ khí nào để chống đỡ lại sự đột ngột hiện hữu mang tính gián đoạn và vô thường đó, mình bỗng dưng lại yếu đuối, tầm thường và trẻ con, như 2, hay 4 năm về trước. Những cảm giác đã ngỡ chỉ có ở một đứa trẻ, thiếu chín chắn, không biết suy nghĩ, còn quá hồn nhiên, giờ lại vẹn nguyên như chưa hề thay đổi, xuất hiện trong mình, tàn phá.. Mặc dù hoàn cảnh thì đã khác. Nỗi cô đơn dù có tồn tại nhưng vô lý. Mình có nhiều bạn bè, mình sống thoải mái, công việc ổn định, mình có bạn thân, có người để yêu, mình vẫn là mình với tất cả những gì mình “muốn là có”,”cầu được ước thấy”, nhưng cũng vẫn là mình “nhạy cảm, nội tâm và hoàn toàn khó hiểu”, chẳng có gì có thể trấn áp cảm giác này, trong một buổi chiều, mùa hè, thẳng đứng…
Mình tìm nghe những bài hát cũ, mong chút bình yên…
Mình ngồi lặng yên bên ly cà phê, ngồi nhìn ra xa chỗ những khoảng xanh bao la trước mặt, yên bình….
Mình rong ruổi trên những nẻo phố, ồn ào…
Mình đi lang thang giữa những giá sách…









