Lảm nhảm về Salt, Step Up 3D, Inception và The Expendables

September 03, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Ghi chép vụn vặt

Lảm nhảm về Salt, Step Up 3D, Inception và The Expendables

Thực ra định ko viết, nhưng ko viết mà thỉnh thoảng trong đầu lại phọt ra 1 vài câu về nó, không tập trung vô cái khác được. Thôi cứ viết cho lành.

1. Inception. Phim này bà kon coi về khen/chê quá trời nè. Tui đi coi với Hado, nhóc em này lâu rồi mới gặp. Không biết hên hay xui mà trước khi coi Inception thì tui vừa xem lại Shutter Island, xong ra thấy y chang luôn. Chú Leo cũng cái style đó, màu phim cũng cái style đó, rồi kịch bản, diễn xuất cũng cái style đó, hỏng khác gì hết. Có điều nó… loạn hơn và nó hoành tráng hơn chút, vậy thôi. Cá nhân tui thấy phim này hay, cực hay, nhưng tui không ưa nó. Cũng như cái kiểu tui phải chấp nhận là văn Murakami là đỉnh của đỉnh nhưng tui vẫn không khoái chút nào, nói túm lại là không có cảm tình. Nhất là khi,phim nói về Giấc mơ, một trong những lĩnh vực mà tui còn mù mờ nhất nhưng khao khát được tìm hiểu nhất. Tưởng coi xong phim này ngộ ra được gì đó hay hay, nhưng thực tế là hỏng có gì hết.

Trong phim các bạn ý toàn lải nhải kể cho nhau nghe cái này cái nọ, giải thích cái này cái nọ, những đoạn nói đúng về giấc mơ thì toàn lụm trong sách ra, còn mấy đoạn nói sai thì dĩ nhiên là sai tè le tét lét, mần răng mà đúng được? Thôi thì bởi vì nó là phim khoa học viễn tưởng, nên thôi tui không lạm bàn về cốt truyện hay sự logic của nó nữa. Nhưng tui thấy phim còn thiếu nhân văn ở chỗ “động cơ” để “gieo rắc” tiềm thức của các chú “trích đoạt viên” vào não của chú trai trẻ kia là một động cơ thiếu trong sáng (chơi xấu đối thủ), nói túm lại đó là một hành động thiếu nhân đạo và vô lương tâm, vậy mà lại thành công mới ghia chứ ^^ tui không thích cái kiểu dựng phim như dzị chút nào.

Trên đời này làm gì có người cha nào không muốn đứa con trai độc nhất của mình thừa hưởng gia sản và nối nghiệp ông ấy? Trên đời này làm gì có người cha nào “thất vọng” vì đứa con trai duy nhất của mình “cố gắng” học hỏi và muốn trở thành giống mình? Nhảm nhí. Một cái kết khiến cho đứa con “giải tán” sự nghiệp của cha mình là một cái kết bullshit không thể tả ^^ đáng lẽ phải cho đám bè lũ chú Leo chết ngắt và chìm luôn dưới tầng sâu của các giấc mơ vì cái tội tày đình đó mới phải. Nực cười hơn là chú Leo lại làm chuyện ác đó để được về gặp con cái của mình. Nói chung, thấy cốt truyện kiểu đó làm tui rất khó chịu.

Inception được cái nhạc hay. Tui yêu chú Hans Zimmer từ hồi coi The Dark Night tới giờ quay sang phim này chú Hans Zimmer càng ngày càng đỉnh thì phải. Style cũng một style đó mà nhạc nhẽo gì đâu mà nó touching ghê gớm, nghe mà nổi hết da gà da vịt. Thích ơi là thích. Inception là một trong những bộ phim “rất hay” mà tui không muốn coi lại lần thứ hai, không biết là vì dư âm của việc nó khá giống với Shutter Island hay cái ý nghĩ mất nhân tính kia làm tui bớt hào hứng với nó?

2. The Expendables. Phim của các siêu sao hành động. Phim này coi với bạn Moon, ngồi rạp Galaxy mà lần đầu tiên trong cuộc đời ngôi ngay cái máy lạnh nó thổi lạnh muốn rụng trym, may mà trong phim có cháy nổ lửa khói này nọ nhìn cũng đỡ lạnh.

Phim này nghe nói toàn người nổi tiếng đóng hả bay, sao tui hem biết ai hết? Tui biết được có chú Arnold với chú Bruce mà 2 chú này đóng tham quan chơi cho dzui hay sao đó nên xuất hiện có 1,2 phân cảnh rồi phăng. Chú Stallone thì cũng từng nghe qua nhưng tui không biết mặt, nghe đồn cũng đánh đấm dữ lắm hả? Không biết có bằng chú Bruce của tui ko, khoái chú Bruce ghia mà chú Bruce không chịu đánh, há há.

Phim này nói chung là dở và nhảm. Cốt truyện cũng hem có luôn. Coi chỉ để coi đánh nhau, giết nhau, bắn nhau là chủ yếu. Đứa nào đang có sẵn máu điên coi phin xong rất muốn cầm dao thảm sát mấy đứa cùi bắp hay nói nhảm trong rạp đó. Phim này lúc mua vé tui bị cô bán vé warning phim 16+ nghen hé hé làm tưởng có gì xách xỳ chớ ai dè toàn máo là máo không, súng nổ ì đùng, nói chung coi hiệu ứng cũng đã con mắt. Nhất là khúc cho nổ bến tàu nhìn dzui ghia.

Nhạc phim tui ko để ý nên ko biết hay hay dở. Nói chung tui dị ứng với mấy phim chơi tông vàng vàng cũ cũ lắm, nhìn dơ dơ sao đó, không sang trọng lịch lãm gì hết trơn nên nói chung là phim coi cho tốn thời gian chơi vậy thôi chứ hẻm có rút tỉa được gì. Hehe.

3. Step Up 3D. Phim này coi 2 lần nà. 1 lần với bạn Kent, 1 lần với bạn Moon. Coi lần thứ nhất tui bị choáng nên ko moi ra hết điểm yếu của nó được, coi lần thứ 2 thì có cái nhìn tổng quan và thấy rõ một số điểm yếu cũng như điểm mạnh hơn.

Nói chung là phần này có lẽ vẫn không hay bằng 2 phần trước, dù đạo diễn hay biên kịch đã cố làm cho nó khác đi và nhiều kịch tính hơn. Ở hai phần trước gần như chỉ có tuyến nhân vật chính và các vệ tinh xung quanh được ưu tiên phát triển hình ảnh, còn phần này thì các nhân vật chia làm nhiều tuyến hơn, các cá nhân trong nhóm nhảy cũng được promote hình ảnh nhiều hơn, tạo được sự đa dạng và nhiều chiều trong tâm lý và cốt truyện. Tuy vậy, dù đã có cố gắng nhưng vẫn ko cứu vãn được cho một cốt truyện quá dở.

Và âm nhạc, dĩ nhiên là quá hay, các màn nhảy đều đậm chất kỹ thuật và nhiều động tác khó hơn các phần trước rất nhiều. Điềm trừ của phim là các phần nhảy đều quá rặt về đường phố làm người xem bị ngộp và nếu xem lần 2, lần 3 sẽ dễ cảm thấy chán. Ngoài trừ màn dance tango kiểu mới bỏ vào một cách gượng gạo và phần nhảy ngẫu hứng I won’t dance thì còn lại hầu hết là nhảy đường phố, rất dễ và cũng rất khó làm khán giả hài lòng.

Có thể thấy rát rõ trong ý đồ của đạo diễn một sự nỗ lực làm mới cốt truyện bằng cách đưa câu chuyện của Moose – Camille lên song song với chuyện của Luke và Natalie, ngoài ra các nhân vật phụ khác được khắc họa cá tính khá rõ nét, một số còn có tiểu sử đàng hoàng nên khá ân tượng và có thể làm người xem nhớ lâu. Không giống như 2 phần đầu coi xong chỉ nhớ 2 nhân vật chính.

Nhạc phim hay, nhưng một số người cho rằng có lẽ nếu Timbaland nhúng tay vào thì còn hay hơn nữa. Đúng là phải công nhận nhạc phim kỳ này… nhạt hơn 2 phần trước và không có bài nào để lại cho mình ấn tượng sâu sắc hết (ngoại trừ I won’t dance của Frank Sinatra), đây có lẽ cũng là một sai lầm mà có lẽ cũng là một ý đồ chăng (để cha Timbaland làm hoài làm sao người khác có đất sống).

Thoại phim tốt, để ý kỹ sẽ thấy rất rõ là thoại của phim này được trau chuốt rất chỉn chu. Dễ thương, hồn nhiên, hỏm hính. Một vài chỗ hơi lên gân (đoạn mấy dancer nói về dance và đoạn Moose nó về sự học), nhưng chấp nhận được.

Nói chung là phim hay, đáng để xem lại lần thứ… 2, nhưng chỉ lần thứ 2 thôi chứ tui ko thích xem thêm lần thứ 3, tại ngộp quá rồi ^^. Còn Step up 1 và Step Up 2 thì tui có thể coi lại đến lần thứ 1001. Hehe

4. Salt. Phim này cũng coi 2 lần nà. Một lần với bé Kent, một lần với bé AOD. Salt là một bộ phim mình có thể xem đến lần thứ…3, thậm chí 4,5,6…mặc dù so với Step Up 3DInception thì Salt cũng chưa chắc hay hơn. Nhưng Salt thú vị. Cốt truyện dù có nhạt nhưng thoại rất đỉnh. Thoại trong Salt đầy tình móc ngoéo và tráo trở, đầy toan tính và lo sợ, đầy bạo lực và hấp dẫn. Tui phải công nhận là tui cũng khoái Angie nhưng dĩ nhiên, nếu Salt dở thì 1 mình Angie không thể chống đỡ nổi.

Phải chê Salt ở một điểm là cốt truyện quá tào lao. Phi logic và thiếu chặt chẽ, quá nhiều kẽ hở và quá nhiều dấu chấm hỏi. Tần số chi tiết phi logic trong Salt cũng dày như trong… Inception, mặc dù Inception là phim khoa học viễn tưởng còn Salt là phim hành động. Salt biến Angie thành một nữ anh hùng… làm quá trong thời đại mới và một cái kết lửng lơ đặt lại nhiều thắc mắc. Nói chung là tui coi Salt không đến nỗi không hiểu nhưng ko thích cốt truyện của nó mấy.

Chỉ thích diễn xuất của nhân vật nè. Từ chú Ted Winter cho tới chú Peabody rồi đến chú Orlov và chú tổng thống mỹ đều rất nhập tâm, diễn xuất nội tâm đạt một cách đầy kinh ngạc. Tui nhận ra điều này sau lần coi Salt lần thứ 2 (vì lúc đó mới có thời gian để ý nét mặt của các nhân vật), nếu nhìn kỹ trong các góc quay ở những giây phút quan trọng đều có thể thấy rõ những diễn xuất nội tâm trong đó, nhất là cô Angie đó, bao nhiêu lời nói bao nhiêu hận thù yêu thương ai oán đều hiện lên trên mặt hết, thiệt là hay ho một cách rùng rợn.

Nhạc phim cũng hay, nhạc phim này do chú James Newton Howard viết nha, chú này cũng có nhúng tay vô nhạc phim của Dark Night đó nha, há há, cũng ngang ngửa chú Hans Zimmer à.

Roỳ, chương trình nói nhảm đã xong :d Coi như là mùa phim hè này tui đã coi được 3/5 phim mình chờ (Step Up 3D, Salt & Killers) còn 2 phim nữa chưa coi là Charile St. Cloud và Eat Pray Love đang đợi chiếu. Eat Pray Love có nguy cơ không được chiếu hay sao đó mà các rạp đồng loạt gỡ lịch chiếu xún hết rồi. Phim này đợi vậy thôi chứ cũng không mong là nó hay gì lắm nha vì cốt truyện nó hơi chán chán sẵn rồi, truyện này bị mắc cái lời thề “nói sự thật, nói sự thật” đó nên có nhiều đoạn chán vãi lúa, nhưng nhìn tổng thể thì rất hay và rất có ý nghĩa. Trong phim thì chắc là chỉ focus vào Yêu là nhiều thôi chứ Ăn với Cầu nguyện chỉ là món phụ, hy vọng là nó ko đến nỗi nhạt. Còn Charlie St. Cloud tui thích cũng 1 phần là vì bạn Zac xinh zai đó mà, phần còn lại là vị bộ phim nói về tình anh em, một khía cạnh mà rất ít phim nào khai thác ^^ mà coi cái trailer của phim này thấy 2 anh em đó giống 2 anh tui ghia nha, thân nhau lắm đó, hí hí.

Do you wanna dance?

August 19, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Văn hóa và thời đại

Dạo này có thói quen bệnh hoạn ghê gúm là nói nhảm về phin bằng hình đó các bạn, bị làm biếng ngồi lóc cóc gõ qua thôi nói nhảm qua hình cho dzui. Step up 3 rất là hay nha, tui nghĩ mình có thể ra rạp coi nó tới lần thứ…100, còn ví như inception cũng thấy hay thiệt nhưng tui cũng hok có nhã hứng coi đi coi lại chi nhiều cho lắm, nói chung là tốn thời gian, nhức đầu.

http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/04/03/100404CineSU08.jpg

Đây là anh Luke (Rick Malambri) bầu sô của nhóm nhảy Cướp Biển trong phim, dù là nam chính nhưng anh ấy nhảy rất ít, dành hầu hết các scene nhảy cho bạn Moose mất rồi, anh ấy diễn cảnh tình cảm thui. Anh này đóng ít phim, lúc trước có đóng Surrogates nè, nhìn cũng xinh lắm.

http://www.marktbeauty.com/wp-content/uploads/2010/07/RickMalambri1.jpg

http://cdn.buzznet.com/media/jj1//2010/07/malambri-shirtless/rick-malambri-shirtless-01.jpg

http://images.timnhanh.com/tintuc/20100729/Image/1670611164_100729CineD10.jpg

http://ca4.upanh.com/10.825.14963718.ARO0/18404.jpg

Anh này nhìn sắc và có nét hơn Channing Tatum, diễn cũng tình cảm. Một vài góc nhìn rất giống Ashton Kutcher nhưng…manly hơn và xách xỳ hơn (Anh Ashton nhìn baby hơn)

http://tindachieu.com/news/wp-content/uploads/2010/07/615.jpg

Sharni Vinson trong vai Natalie - nữ chính. Dáng rất đẹp, mặt mũi xinh một cách giản dị, Ít đóng phim điện ảnh, chủ yếu đóng phim truyền hình là chủ yếu.

http://stills.movieset.com/s/jwbvio/images/r72wse-560x420.jpg

http://cdn5.mattters.com/photos/photos/3319799/Sharni-Vinson-Photos.jpg

http://www.hoahoctro.vn/upload/20100730/nicole/2/019su3c03220-1jpg.jpg

http://www.contactmusic.com/pics/ld/step_up_premiere_270710/sharni_vinson_2940322.jpg

Tuy nhiên, ở ngoài tui thấy cô này có vẻ hơi già. Chụp hình một vài góc nhìn rất xấu ^^ nói chung giá mà xinh sắc xảo hơn chút nữa thì hay. trong phim Sharni đóng vai nàng gián điệp, nhưng lúc sau gián điệp đã đầu hàng quân địch và theo phe cớp biển giành cúp vàng ^^ Nàng nhảy đẹp, nhưng cũng như nam chính, không phô diễn nhiều.

http://ca00.upanh.com/proxy/v2/0/819/0a8c2a40b34884f3fab2ce699a31d6b1.jpg

http://vzone.vn/Resources/2010_08_03/30624/adam-sevani-alyson-stoner-step-up-3d-28.jpg

http://images2.fanpop.com/image/photos/13600000/Step-Up-3-D-Movie-Stills-2010-upcoming-movies-13632298-680-454.jpg

Phim có một scene lãng mạn rất đỉnh, đỉnh kiểu gì thì bà con coi rồi biết nha. Mặc dù mô tip hơi cũ nhưng coi vẫn rất touching. Điều đáng tiếc là đoạn lãng mạn này không có…múa, cảnh thì giống Step up 1 ghê nhưng Step up 1 thì hai anh chị bưng nhau múa ^^

http://imagebox.cz.osobnosti.cz/foto/adam-g-sevani/N215053-d0843.jpg

Moose - Adam G. Sevani thủ vai. Bạn này đóng từ Step Up 2 đóng lên nè, và là trung tâm của các bước nhảy phần này. Cuối phim bạn Moose nói một câu cũ rích, sến rện mà hay …

http://profile.ak.facebook.com/object3/1006/35/l14423540807_393.jpg

Bạn Moose có mấy clip rất hay ho (step up 2 & 3)

Moose - Stair Dance

Moose - Camille - I wont’ dance (Frank Sinatra)

Anh này (nhe răng) là Joe Slaughter, vai Julien, vai ác, nhưng ko thấy ác lắm, chỉ thấy đẹp thôi

joe slaughter shirtless da man magazine 03

Post vài tấm cho bà kon coi nổ mắt chơi

http://images.digitalspy.co.uk/10/27/550w_gayspy_joe_slaughter.jpg

Cool hem? Quá cool luôn hen?

Nhưng cool nhất phải là anh này…

http://pics.myspaceprofiles.org/620/l/317877620_10.jpg

Daniel ‘Cloud’ Campos - vai “Bóng đêm”, trưởng nhóm nhảy đối thủ. Xuất hiện ít và diễn ít, nhưng anh ấy quá coollllllllllllll

Thích tấm này ghia bây à

Túm lại về phim: phim hay, cực hay cho những bạn nào thích dance và tất cả các thể loại liên quan về âm nhạc, phim dở cho những người thích xét nét cốt truyện (vì cốt truyện dở ẹc), nhưng tui rất khoái. Nói chung là nên coi, có mấy đoạn mấy bạn vũ công múa trỏ trỏ dzô mặt người coi 3D thấy méc cười lắm, hó hó.

http://images2.fanpop.com/image/photos/11700000/Step-Up-3D-step-up-3-d-11724199-633-419.jpg

http://yinnyang.co.uk/wp-content/uploads/2010/04/step-up-3-trailer.jpg

http://images2.fanpop.com/image/photos/11700000/Step-Up-3D-step-up-3-d-11724339-639-417.jpg

http://www.shockya.com/news/wp-content/uploads/step_up_3d_water_poster1a.jpg

http://www.mattfind.com/12345673215-3-2-3_img/movie/s/h/n/step_up_3d_2010_632x950_390408.jpg

Haizz, thiệt là phức tạp…

July 28, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Chuyện phim ảnh

Haizz, thiệt là phức tạp…

http://www.comm.toronto.edu/~frank/guide/figs/fig1.gif

Cuộc sống vốn phức tạp (đứa nào cãi đi oánh bỏ mẹ), nên thực ra nếu muốn sống hạnh phúc thì cứ sống đơn giản thôi: nghĩ đơn giản, làm đơn giản, yêu…đơn giản, được 3 thứ đó rùi thì thanh bình lắm. Nhưng sau này tui mới nhận ra, hóa ra cuộc sống thanh bình quá cũng hông ổn, nó chỉ hợp với mấy ông già, không phải tui, bị tui còn teen mà, cũng “cả thèm chóng chán một chút” (với một vài thứ liên quan đến vật chất, không phải thể loại tinh thần nha), cũng “dại khờ bồng bột một chút (với vài thứ liên quan đến tiền bạc), cũng ngây ngô ngu ngốc một chút (trong đối nhân xử thế), nhưng thế mới là tui. Nên nhiều lúc đời nhạt quá nhạt không chịu nổi, muốn thò tay bốc nắm… muối vẩy lên đời mình ghia, cho bớt nhạt, hé hé…

http://www.wildaboutmovies.com/images_7/ItsComplicatedPoster.jpg

Coi It’s complicated trong một chiều mùa hè buốt giá (sến ghê bây), ta nói, tâm trạng đang yên lành coi phim này xong lòng rối bời luôn, âu đây cũng là một thành công của phim, làm cho người ta phải sống theo nó, hồi hộp vì nó, suy nghĩ về nó.

Phim này có Meryl Streep già cỗi mà xinh đợp của lòng tui đóng, vẫn là một hình tượng hiền lành, dung dị mà biến hóa đến xuất quỷ nhập thân mà tui biết. Meryl Streep đóng phim này ra chất ghê, mặc dù tui đã dè dặt hơn với những phim bà đóng từ sau khi thất vong với Julia & Julie (cũng như tui đã dè dặt hơn với phim của Ashton Kutcher đóng từ sau Killers nhảm ói), nhưng phải công nhận là phim này hay, mặc dù bị bàn ra tán vào và bị chê rất nhiều, điểm trên IMDB cũng thấp tè (cũng không thấp lắm, khoảng 6,7 gì đó), nhưng đây là kiểu phim coi xong mà đọng lại mãi mãi mãi, muốn xóa đi cũng không được, rồi những hình ảnh về nó sẽ vướng mắc ở đâu đó trong lòng bạn từ lúc coi xong tới cuối đời, thỉnh thoảng lại nghĩ về nó như một triết lý sống còn của tình yêu.

http://www.pinkladybug.com/wp-content/uploads/2010/01/Its-Complicated-001.jpg

Tình yêu thiệt phức tạp.

Bắt đầu từ đoạn này có Spoiler nha :d. Phim kể về một góa phụ trên 50 tuổi là Jane, 3 con, thành đạt, luôn cảm thấy cuộc sống thật thanh bình với những điều mình có được. Nhưng đó chỉ là vẻ ngoài, sâu thẳm trong tâm hồn Jane là một sự cô đơn cùng cực, là nỗi sợ hãi khi nhìn về căn nhà rộng rãi nhưng trống hoác, con cái đứa thì đi học, đứa thì ra riêng hết, nhiều lúc ra đường nhìn vợ chồng người ta (cả già lẫn trẻ) sánh đôi nhau mà tủi thân. Nhưng suy cho cùng, tủi thân cũng chỉ là những khoảnh khắc, sẽ không thể nào làm nên một kỳ tích gì hết nếu không có những… nút thắt.

http://media.avclub.com/images/media/movie/10708/Its-Complicated_jpg_595x325_crop_upscale_q85.jpg

Trong ngày dự lễ tốt nghiệp của con trai mình, Jane đã tình cờ bị đẩy đưa vào một cuộc…mây mưa cùng chồng cũ: Jake, đã có vợ mới trẻ đẹp và bốc lửa với 1 đứa con riêng 5 tuổi, mập ú, béo phì (cái này tui nói chứ trong phim ko nhắc gì tới dzụ béo ú của ổng hết), cũng thành đạt nhưng không hạnh phúc trong cuộc sống. Jane, sau 10 năm ly dị chồng, lại lên giường cùng chồng cũ và dính líu vào một cuộc….truy đuổi tận cùng của anh chồng cũ này. Anh này như người chết vớ được áo phao, ráo riết bám đuổi và đòi… yêu lại mặc dù cả hai đã vào tuổi lục tuần, Jane cảm thấy tội lỗi và khó xử, nhưng càng tránh né thì càng… thèm, mà càng thèm thì càng yếu ớt trong những chống cự trước sự “đòi xin” của người chồng cũ kia. Và những bi kịch xảy ra.

Jane đến gặp bác sỹ tâm lý, hỏi coi có nên tiếp tục không. Tui khoái đoạn này, nói chung đoạn nào có bác sỹ tâm lý xuất hiện là tui khoái, Jane hỏi lung tung nhưng cốt để nhận được 1 lời khuyên là có thể tiếp tục không? Liệu điều này có gây đau đớn gì không? Hay Jane tốt nhất là nên dừng lại và đừng bao giờ mơ tưởng về một cuộc tình đã tắt 10 năm lại có thể bùng lên nữa. Bác sỹ tâm lý bảo: Let’s go, it cant’t hurt. Và Jane lao vào cuộc chơi…

http://images.starpulse.com/Photos/Previews/ItsComplicated-121809-0046.jpg

Nhưng Jane quên mất, Jake đã có vợ, nên người thiệt thòi giờ đây là Jane. Và Jane cũng quên mất giờ đây với cuộc đảo ngược vai vế như vậy, Jane lại là kẻ thứ 3 và là người phá hỏng cuộc hôn nhân của người khác như cái cách trước đây mà cô vợ hiện nay của Jake đã làm với cuộc tình của họ khi xưa. Liệu đó có phải là một sự trả thù? Liệu ai sẽ là người cay đắng trước ai trong cuộc tình tay ba không đoạn kết này? Liệu Jane đang tin tưởng vào bản thân mình, yêu trở lại, hay đó chỉ là cảm xúc nhất thời trước một hình bóng quen mà mình từng yêu mến. Jane không biết và Jane bế tắc.

Jake, chồng của Jane, là một mẫu đàn ông điển hình của sự ích kỷ và tham lam. Đàn ông thường là vậy, chỉ nghĩ cho mình, hay giả vờ khóc lóc tội nghiệp bản thân này nọ nhưng thực sự lúc nào cũng cười đắc ý vì chiếm đoạt được người khác. Jake trở lại với Jane chỉ bằng một đêm ân ái, và lại liên tục xuất hiện trước cửa nhà Jane đòi… yêu, rồi gọi đó là yêu, rồi đòi quay trở lại với người phụ nữ mà mình từng dứt bỏ để ra đi cách đó mười năm. Liệu có ích kỷ quá không? Coi phim này tui rất ghét cha Jake này nha, rất muốn dùng dao phay chặt khúc thằng chả cho rồi, mặc dù tui cũng từng là loại người “đểu giả” như vậy, nhưng giờ tui hết rùi, ngoan lúm ^^

http://hollywoodprophets.com/wp-content/uploads/HLIC/c62776954c0fafa064230d6d7e2225b4.jpg

Thoát ra khỏi bộ phim một chút, tui đang tự hỏi liệu một cặp chia tay… 10 năm thì có thể nào yêu lại được không? Chắc là không, tui đoán vậy, dù tình cảm có phát sinh thì đó chỉ là giống tình cảm gi gỉ gì gi đó chứ không thể là tình yêu được. Tui là người cực đoan trong tinh yêu lắm nên tui nghĩ chỉ có yêu 100% mới là yêu, chứ yêu 99% chắc cũng chưa gọi là yêu, làm gì có thể loại tình yêu nào mà yêu người này nhưng lại sống với người yêu, yêu nhưng chỉ yêu sau khi đã lên giường ân ái, yêu nhưng chỉ yêu vì cuộc sống mình khổ hạnh quá với cuộc tình cũ, yêu nhưng chỉ yêu khi mọi chuyện đã quá muộn màng…

Có lẽ tui chưa đủ tuổi, chưa đủ tầm, và chưa đủ kinh nghiệm để phán xét về cái sự “complicated” của cuộc tình trong phim này, nhưng coi xong thấy thương Jane (Meryl Streep đóng) bao nhiêu thì thấy ghét thằng cha kia bấy nhiêu.

Vậy cuối cùng, tui kết luận là nếu 1 người yêu cũ đã chia tay cách đây rất lâu quay trở lại đòi… yêu bạn trở lại, trong khi bạn thì đang cô đơn cùng cực và đang cần một bờ vai để dựa vào, thì có nên yêu không? Câu trả lời là không, hehe, đứa nào dại thì cứ xông vào.

http://gosublogger.com/wp-content/uploads/2009/02/meryl-streep.jpg

Phim có kết thúc nhẹ nhàng nhưng…lửng lơ, không đi về đâu hết, mọi thứ trở về trật tự cũ. Nói cũ vậy chứ thực ra không cũ đâu, vi có những vết thương đã hằn sâu mãi mãi.

Meryl diễn phim này quá đỉnh, không còn từ nào để diễn tả nữa. Còn lại thì bình thường, cảnh sắc bình thường, âm nhạc bình thường, cốt truyện thì như tui đã nói rùi đó: bình thường nhưng lay động và đầy ám ảnh, mà chắc có lẽ một phần do tài năng của Meryl.

Meryl là 1 trong 4 diễn viên mà tui thích nhất, 3 người còn lại là Angie (sao cô này ai cũng khoái vậy trời) sắp có Salt chuẩn bị chiếu rạp nè, nghe đồn ai cũng đang đợi coi, một người khác là Sandra Bullock, Sandra năm nay ko đóng phim nào hết, người cuối cùng là Anne Hathaway, cô này cũng xuất quỷ nhập thần lắm :d

Nói chung là phim năm nay đã ra và đang ra còn nhiều phin tui chưa coi quá, mà cạn cả máu cạn cả time rùi hem biết làm sao nuốt cho hết đây?

Killers (2010)

July 22, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Chuyện phim ảnh

Khi Ashton Kutcher làm sát thủ.

http://www.greysgabble.com/wp-content/uploads/2010/01/KH-on-Killers-Set-2.jpg

Đáng lẽ phải viết entry này lâu rùi mà “bông dưng mất hứng” nên ngâm cho tới bây chừ, thôi kệ, dù sao cũng không quá… nguội.

Killers là một trong 5 bộ phim mà tui mong đợi nhất năm 2010 này, 4 bộ còn lại là Salt, Step Up 3, Eat Pray Love và Charlie St. Cloud. Salt và Eat Pray Love thì sắp ra mắt rùi, Step Up 3 chắc phải đợi đến tháng 8 còn Charlie St. Cloud thì chắc phải gần cuối năm, nói chung Killers là bộ phim đầu tiên tui coi trong chuỗi phim mà tui háo hức mong đợi năm nay.

http://media.daemonsmovies.com/wp-content/uploads/2010/03/killers_ashtonkutcher_poster_thumb.jpg

Thực ra tui đặt niềm tin tưởng vào Killers một cách rất chủ quan vì đơn giản là tại thích anh Ashton Kutcher thui, anh này cũng không xuất sắc gì cho cam, được cái mặt lừa tình, già rồi mà vẫn còn baby và phong độ, đó là chưa kể hầu hết các phim gần đây chú Ashton đều lột đồ show hàng nên tui khoái, há há, mà đúng là cũng y như dự đoán, trong Killers cũng lột đồ show hàng tè lè, mặt nhìn đểu đểu rất là có tà khí..

http://ideagirlconsulting.files.wordpress.com/2010/06/ashton-kutcher-sexy-shirtless-muscles-hot.jpg

Vậy mà Killers, ta nói, nhảm quá mạng. Chuyện kể về một anh chàng làm nghề “sát thủ” là Spencer tình cờ gặp một cô gái vừa bị bồ đá là Jen trên đất Pháp, Jen lúc đó đang rất thảm bại não nề, nói năng thì như gà mắc tóc, hài hước vô duyên, nói chung là có một phong cách rất… loser nhưng không hiểu bằng cách nào đó mà chú này đã bị cô ấy hớp hồn, và thế là anh ấy… bỏ nghề để xây dựng một gia đình hạnh phúc cùng cô Jen. Cả hai trở về Mỹ, và 3 năm sau, Spencer nhận được một lá thư từ người sếp cũ trong công ty sát thủ và mọi chuyện rắc rối đã nổ ra, blah blah blah đủ thứ, nhưng nói chung là cách xây dựng phim hơi bị thiếu logic, có lẽ do quá chú trọng vào các chi tiết hài hước.

Nói thẳng ra là phim hơi vô duyên nên tự nhiên tui thấy thất vọng với chú Ashton quá, cả cô Katherin Heigl nữa, mặc dù không phải là fan nhưng tui cũng thích cái lối diễn xuất tự nhiên và dễ thương của Katherin, nhất là trong phin The Ugly Truth đó, duyên dáng quá mạng, mà không hiểu sao vô phim này thấy cũng lãng òm, lãng từ đầu chí cuối.

http://gossipsucker.com/wp-content/uploads/2009/04/54296eu_kutcher_b_gr_031.jpg

Killers “được” trang IMDB chấm… 4 điểm và bị một số người chê là thiếu tính sáng tạo, cố tình bắt chước Mr. & Mrs. Smith nhưng chưa tới, cá nhân tui thấy phim này cũng không phải là bắt chước gì mỗi phim đó mà chắp vá nhiều kiểu, lượm mỗi chỗ một phong cách mà lắp ghép nên một sản phẩm tệ hại như vậy.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, công bằng mà nhìn thì phim cũng có vài đoạn hay, hài hước và dễ thương, thoại khá thu hút và có vài câu cũng độc lắm à, đáng để nhớ đó. Còn Ashton thì vẫn nổi bật, có một điều đặc biệt ở Ashton là đóng các vai… đẹp trai rất tốt, kiểu như vào vai một nhân vật mà ở đó cái sự “đẹp” nó góp phần quan trọng trong ý đồ của phim đó mà, còn đóng mấy vai bình thường như trong kiểu Valentine’s Day thì tui cũng thấy nhạt nhoà không kém ai, thậm chí là không đẹp. Đỉnh nhất của chú này phải kể tới Spread, sản xuất năm 2009, bạn nào chưa coi thì tìm mà coi đi nha, hết 70% cảnh phim có chú này đều là cởi trần, 30% còn lại là…nude hay sao đó, há há =))

Với lại chú Ashton này cũng có tài, làm producer của rất nhiều phim chứ không chỉ làm actor thôi không, còn model thì khỏi nói rùi.  

Sau khi nhìn lại một đống hình của Ashton Kutcher tui mới phát hiện hồi xưa thấy chú này xấu là vì… tóc dài, há há

Lãng mạn, bạo lực và hài hước.

July 09, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Chuyện phim ảnh

Tạm dẹp vụ Đại Lâm Linh, em lại trở về với tuổi teen hồn nhiên của em bi chừ.

Eclipse là phần 3 của Series phim Chạng Vạng, cũng như 2 phần trước, Eclipse tiếp tục bị imdb oánh giá dưới trung bình (4.6/10), nên khi coi phim này tui cũng không háo hức, rúng động gì cho lắm, đoán trước là sẽ có một số cảnh phải ngáp ngắn ngáp dài , một số cảnh sẽ… hụt hẫng và một số cảnh sẽ chẳng được như mong đợi. Nhưng hoá ra vì cái tâm lý “bàn ra” kiểu đó mà tui thấy Eclipse cũng không đến nỗi dở thảm hại như mình nghĩ.

Cô Bella có biết đánh đấm chi đâu mà cái poster này nhìn y như Nữ chiến binh vậy đó.
Trong tập này cô Bella bị nguyên 1 tập đoàn ma cà rồng sơ sinh săn đuổi . Trước tình hình chiến sự căng thẳng, dòng họ Người sói quyết định bắt tay hợp tác với nhà Cu Len để bảo vệ nàng thánh nữ lăng loàn Bella. Dĩ nhiên kết cục phải là….chiến thắng oanh liệt bởi cái… đẹp bao giờ cũng chiến thắng cái ác,  hoé hoé…

Phần 3 của Twilight tuyển thêm 1 chàng ma-cà-rồng điển trai

Chú ni là Xavier, đóng vai Riley, leader của tập đoàn ma cà rồng sơ sinh. Chú này xuất hiện ngay đầu phim làm tui tưởng đang chiếu trailer chứ ko phải phim thiệt, ai dè một lát sau nó hiện cái tên Eclipse xong cái hết hồn, hoá ra dzô phim nãy giờ rùi. theo tui oánh giá là toàn bộ phim thì đoạn đầu này là hay nhất đó nghen ^^.

Chú này nhìn mặt rất ác, có vài góc quay nhìn trống rất giống…. Hiệp Gà, mới đóng có vài phim thôi nhưng rất có tiềm năng thủ các vai ác lẫn siêu ác đó nghen, há há, mà nhìn cũng đẹp chai ghê bây.

Tuy nhiên, có lẽ cao trào phim ko nằm ở các khúc đánh nhau, bởi như thường lệ, các màn đánh nhau vẫn cứ rất nhạt nhoà và diễn ra chóng vánh.  các chú ma cà rồng bay xẹt xẹt như điện, chỉ trong 5 phút thoy mà gia đình Cu Len với dòng họ nhà sói thanh toán gọn hết đám ma cà rồng sơ sinh ròi, ghê thiệt, vậy mà chú Carlise còn chém gió “lũ ma cà rồng sơ sinh” mạnh hơn tụi mình nhiều =))=))

Cao trào của phim nằm ở chỗ chuyện tình củm tay bà giữa Jacob - Bella - Edward kìa . Ban đầu tui rất khoái em Jacob nha, tại tui khoái cả cái tên Jacob lẫn em Taylor ngoài đời, nhưng coi tới phần này thì ghét luôn cả Jacob lẫn Bella rùi, còn Edward thì vẫn như thường lệ hem thích cũng ko ghét, há há, nhìn mặt chú này tếu tếu và đau khổ sau đó, phần trước nhìn đã thảm rồi phần này còn thảm hơn gấp bội ^^.

Xưa tui cũng mê thể hình của em Taylor này, nhưng hình như bi giờ thấy over quá ròi, nói chung là hem còn thích như trước nữa. trong phim có 1 đoạn Edward chặt chém Jacob mà bà kon cười rần rần: Hình như hắn ko có áo để mặc huh?

Dakota Fanning, vẫn giữ một vai diễn rất quan trọng nhưng nhạt nhoà, Ra đứng và nói lảm nhảm được vài câu xong đi dzô. Nói chung là cũng thông củm vì đóng vai vừa ác vừa có quyền lực nên chỉ ra lệnh thôi là phải rùi, nhưng coi rất thấy ức chế vì chỉ thấy nhỏ này nói mà dek làm gì cả (à, có ra tay 1 xíu xíu)

Tập đoàn Ma Cà Rồng sinh non, cái này gọi là “kiếm củi 3 năm đốt 1 giờ nè”, uổng công em Victoria đi gầy dựng mất bít bao nhiu công sức mà chết trong vòng 5 phút. Ghê hem, gia đình Cu Len thiệt là tài giỏi.

Tui khoái Jacob vì trong phần trước chú nì hiền khô, tới phần này thấy láu cá và ngông cuồng sao đó. Sói non háu đá, há há.

Nhẫn cầu hôn của chú Edward dành cho Bella. Chuyện tình củm ở phần này nói chung là lâm ly bi đát lắm.
Bonus thêm đống hình của em Xavier. Khúc sau oánh nhau bị chó cắn tơi tả.

Nói chung là phần 3 này hay hơn, hồi hộp hơn và đỡ bùn ngủ hơn 2 phần trước. hội tụ đầy đủ các yếu tố lãng mạn, bạo lực, oánh nhau và cả hài hước nữa. Tuy nhiên kết cấu thì vẫn rời rạc và có nhiều chỗ rất nhạt nhoà, cao trào ko đẩy được lên tới đỉnh nên hẻm có gì gọi là nghẹt thở hết.

Thích nhất ở các phim của Series Chạng Vạng vẫn là cảnh quay và các góc quay, đẹp lỗng lẫy, núi rừng bao la hùng vĩ nhìn rất thú vị Nói chung là coi giải stress cũng tốt đó, nhưng sao coi về thấy ghét con nhỏ Bella ghê gúm