Just Dance

October 29, 2009 :: Posted by - admin :: Category - Ghi chép vụn vặt, Khoảng trống tâm hồn, Nhặt nhạnh đời thường
Just Dance

Đang yên đang lành tự nhiên thèm nghe “just dance”, thế là mở ra nghe. Tỉnh hẳn cả ngủ, nước mũi cũng bớt chảy, mắt bớt nhòe. Chẹp, có tác dụng thiệt. Mà dạo này thèm dance lắm rồi, thèm thèm thèm…kinh lắm, nhưng không có dịp. Mà nói không có dịp cũng không phải, vì có những thứ thực chất là “cứ muốn là được” nhưng bản thân ta lại không muốn, kiểu như bị dằn vặt giữa hai bờ khái niệm “đi và ở”, không phải cái gì ta thích cũng có nghĩa là “ta muốn lấy”, mà cũng không phải bất cứ thứ gì “ta muốn” cũng có nghĩa là “ta làm”, mà ở một khái niệm nhất định nào đó, chỉ là suy nghĩ và sự thèm khát trong tư tưởng.

Nhắc “dằn vặt” mới nhớ, sáng nay nhận được một cái mail: “Nếu em đúng là Nguyễn Hà Anh mà anh nghĩ, thì em hay gọi cho anh hoặc chị Hòa nhé. Thân”. Chỉ một dòng mail mà mình phải suy nghĩ cả buổi sáng, rốt cuộc vẫn quyết định không gọi. Sẵn sàng đánh đổi, vì khi ta để vuột qua tay một cơ hội thực sự làm ta nuối tiếc nào đó, có thể đó sẽ là một quyết định làm ta phải ám ảnh ở suốt cuộc đời còn lại sau này, nhưng hiện tại ở đây đơn giản là ta ko thể đối mặt. Ko dám, ngại, sợ sệt, nhưng trạng thái rõ ràng là bản năng một cách vô căn cứ nhưng không sao thay đổi được, như dòng máu nóng đã chảy trong tim suốt 22 năm qua. Dễ gì mà đổi thay…

Ừ thì đã biết, có khi lại bị…kéo đi một lần nữa, như đã từng bị kéo đi và kéo về, nhưng có hề gì, vì mình đã quyết định…Sự dằn vặt đôi khi là bất khả kháng…

Đang ngồi revise lại các mục tiêu ngắn hạn của bản thân, thấy…quá ít trong khi các mục tiêu dài hơi thì nhiều, trong khi deadline lại nằm ngàng nhau. Có lẽ sẽ phải chốt lại lần nữa về mức độ ưu tiên, đảm bảo cho bản thân mình được hoạt động thông suốt trong ngần ấy thời gian, kể từ sau cột mốc thay đổi. Nhắc “thay đổi” mới nhớ (nhắc đâu nhớ đó), có những cái đã đến lúc thế thì phải thế, khó lòng mà “di dịch” được, nên thôi cứ quyết định thế đi, cho nhẹ lòng và cho….phơi phới tâm hồn nhiều hơn. Cuộc sống đôi khi phải bi thương một chút, như những mảng mảu tối của một bức tranh…

À quên, nói lan man một lát hóa ra sực nhớ là mình viết cái blog này là để share những bài nhạc đang nghe, chứ ko phải một mớ nội dung khó hiểu bên trên, hehe…

Like a dog chasing car
[Bài này trong phim Dark Night], nhạc rầm rầm, tê rần rần….[Nhạc không lời]

Cô gái đến từ hôm qua – Đăng Minh
Nhạc chỉn chu, hát sạch, đẹp, đầy cảm xúc….

Trouble is a friend.
Bài này thành hiệu ứng rồi, ngay cả mấy con nhỏ hàng xóm nhà bên nào giờ toàn nghe Hoàng Châu với Bảo Thy giờ cũng nghe bài này nữa.

Everybody in love – JLS
Bài này đẹp, hát tốt, nghe hay. Nhưng nghe nhiều sẽ đâm chán

Beat Again – JLS.
Ra trước Everybody in love nhưng hay hơn Everybody in love [ý kiến chủ quan], vì lạ và ngôn từ đỡ sến hơn, có phong cách riêng.

Đừng – Minh Tuấn (La Thăng)
Quay lại từ đầu – Chí Thiện (La Thăng)
Hai bài này làm thành một cặp nè, mỗi lần nghe bài này là phải nghe bài kia =))=))

3 – Brit
Thỉnh thoảng mới nghe. Đỉnh nhưng mình thấy cũng thường thôi, loại nhạc mới nghe đã thấy hay nhưng nghe vài lần là chán.

Hờ hững – Tim
Chung Album với Điều Em không biết thì phải. Nghe giựt giựt thấy cũng hay. [Nhạc chuông của bạn Moon]

Em vẫn như ngày xưa – Nghi Văn
Hình như Nghi Văn hát được mỗi có 1 bài này [ý kiến chủ quan]. Nhạc chuông của một người…

Tưởng niệm – Khánh Ly…
Nghe cả tháng nay rùi ý ^^

Gu âm nhạc của mình thiệt là lộn xộn =))

Tưởng niệm

October 14, 2009 :: Posted by - admin :: Category - Khoảng trống tâm hồn

Tưởng niệm


Ta nghiêng tai nghe lại cuộc đời
Thì hãi hùng, hoàng hôn chờ tới
Ta nghiêng vai soi lại tình người
Thì bóng chiều chìm xuống đôi môi

Đang mân mê cho đời nở hoa
Chợt bàng hoàng đến kỳ trăn trối
Đang nâng niu cuộc tình lộng lẫy
Bỗng ngỡ ngàng vụt mất trong tay

Ta khổ đau một đời
Để chết trong tình cờ
Ta tìm nhau một thời
Để mất nhau vài giờ
Bàn tay làm sao níu
Một đời vừa đi qua
Bàn tay làm sao giữ
Một thời yêu thiết tha

Mang ơn em trao tình một lần
Là kỷ niệm, dù không đầm ấm
Mang ơn em đau khổ thật đầy
Là nắng vàng, dù nhốt trong mây

Mang ơn trên cho cuộc đời ta
Vài vạn ngày gió cuồng mưa lũ
Trong cơn đau một vừng nhang khói
Kéo ta về, về cõi hư vô

http://khanhly.net/phoxua/upfiles/18/Rp42524.jpg

Nghe 7 Version của Tưởng Niệm, 7 người ca mà vẫn thấy không ai làm mình nhập tâm bằng Khánh Ly. Đấy, ai bảo là mình cố chấp ? Cũng thử cái mới chứ bộ, có điều không ăn thua thôi =))

Dạo này nghe bài này nhiều: mỗi sáng sớm, mỗi buổi trưa, mỗi hoàng hôn, mỗi đêm khuya, sau khi tắm, trước khi đi ngủ, giữa lúc ăn cơm….Cũng chẳng biết để làm gì ? Vì thực sự có nhiều lúc có những “sự vật” không ăn nhập gì với ta lắm mà vẫn cố tìm kiếm chút gì đó trong nó liên quan đến mình….

Dạo này nhiều người hỏi mình “Còn không?”, thì trả lời đây: Còn, nhưng đã khác….

Thì đã vậy, gần cả ngàn ngày thì cục vàng bốn số chín còn khác đi đôi chút nữa là con người ta, nhất là trong cái thế giới nhiễu nhương loạn lạc này, chẳng ai có thể giữ được tấm lòng trong sáng như gương soi mà chiếu thấu cuộc đời mãi mãi được. Rồi tất cả cũng sẽ đi vào hồi kết, vấn đề chỉ là thời gian….

Dạo này thấy mình thiếu kiến quyết hơn xưa, dù vẫn một tâm trạng đó, lý trí đó, chân lý đó, mà hành động thì đã khác. Bớt nhạy cảm hơn với những hiềm khích, bớt kích động hơn trước những vụn vặt, bớt tự tin hơn trước những kẻ xa lạ. Mình đã sống trong thế giới ảo quá nhiều ? Hay tự bản thân mình đang nhốt mình trong chiếc vỏ ốc, mà vĩnh viễn mình không thể thoát ra được bởi nó đang bao phủ bởi vô số tầng lớp những con đường ảo khác. Mình có cảm giác mình không còn là mình nữa rồi….

Bao giờ thì hết ? Mình không phải là đứa yếu đuối đến nỗi phải ngồi chờ những chuyện này xảy ra. Vấn đề là mình không muốn quyết định, như đã từng quyết định. Nhiều khi phó thác số phận vào tay cơ duyên cũng có cái hay, nhưng bất lợi là ở chỗ ta không biết nó sẽ xảy ra thế nào, bao lâu, và hệ lụy của nó ? Mình đã quá cái tuổi hành động liều mạng và nghĩ rằng mình có thể chấp nhận mọi hậu quả. Giờ đã là lúc nhận ra mình cũng mỏng manh lắm, và cảm xúc thì rất khó để kiềm chế….

Nhưng còn được gì khi giữ lại những điều đã cũ ? Một chiếc áo quá chật cho một linh hồn mới. Khi tất cả đã tiêu tan như những giọt sương mai đã đến lúc tàn. Và chắc chắn là chúng ta sẽ trở thành một ai đó khác đi, với mình bây giờ, vào một lúc nào đó…

Vấn đề chỉ còn là thời gian thôi.

Nhớ mãi

July 18, 2009 :: Posted by - admin :: Category - Ghi chép vụn vặt

http://farm1.static.flickr.com/134/318947873_12028f1b66.jpg


Hôm qua, hôm nay, ngày mai, chắc có nhiều chuyện nói. Nhưng thôi không nói, không phải vì buồn, mệt, mà vì chính bản thân mình phải ra tay refresh cuộc đời mình, chứ không phải là ngồi khóc lóc với cái đống lộn xộn đó.


Tự dưng…nhớ tới một diễn đàn www.nhomai.vn không biết bà con có ai vào đây chưa, nếu ai chưa vào thì…thử vào coi. Trong đấy toàn….mộ phần. Những ngôi mộ online được dựng lên và xây lên, với những nút thanks được biến tấu thành một ngọn nến, một nén hương, nơi lưu giữ những điều bình yên và quá khứ của cuộc sống, tự dưng thấy …buồn.

Read more…