CON DẪU LỚN VẪN LÀ CON CỦA MẸ

July 01, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Khoảng trống tâm hồn, Văn thơ lai láng

Bài viết lâu lắc òi, đọc lại vẫn thấy thik, hi hi

CON DẪU LỚN VẪN LÀ CON CỦA MẸ

Con về nhà, gần nửa đêm, mẹ chạy ra khóc, nhớ con quá. Con kêu trời, mới có mấy tháng mà mẹ, chớp mắt cái là qua hà. Mẹ mắng, tao nhớ mày muốn chết mà mày lại…

Mẹ nói con trai thì con trai, cứ phải sạch sẽ con gái mới thích. Mẹ cắt từng móng chân móng tay cho con. Con không mắc cỡ, cứ nằm ngữa giữa nhà cho mẹ chăm sóc, còn mẹ thì tíu tít cứ như là mấy chục năm rồi chưa ở bên con vậy.

Mẹ coi điện thoại của con, thấy tin nhắn :”Anh ngu ngon nha. Thuong anh lam”. Mẹ hỏi đứa nào. Con nói bạn thôi, mẹ nói em nào mà nói thương nghe ngọt lịm vậy, có thương bằng mẹ thương con không?

Có thương bằng mẹ thương con không, con nhói lòng vì câu hỏi đó. Mẹ còm cõi đi làm, chắt chiu từng cắt bạc một. Con thì xài như phá, nhưng mỗi lần về mẹ lại hỏi con mua cái này không, mua cái nọ không, dép đứt chưa, áo chật chưa…

Con nghĩ mình đang sống tốt, sống đủ, và vui. Nhưng giờ con mới nhận ra con sống như vậy chưa bằng một phần tỉ cách sống “cho đi” mà mẹ đã sống với con. Con tự nhủ phải tha thứ người khác 100, 1000 lần thì mẹ không cần tự nhủ gì hết mà cũng tha thứ được cho con đến lần thứ một tỉ.

Con nghĩ chắc giờ mà nói “Cảm ơn” thì hơi bị muộn, “Xin lỗi” cũng không cần thiết, “yêu mẹ” thì dĩ nhiên, “nhớ mẹ” là chuyện thừa. Chỉ đơn giản là nghĩ về mẹ thôi, mẹ ha. Con sẽ cố gắng sống tốt, và càng ít làm mẹ buồn càng tốt, mẹ nha!

Nghề của mẹ

August 12, 2009 :: Posted by - admin :: Category - Khoảng trống tâm hồn

Tấm ảnh này trông có vẻ bình thường, nhưng với mình, hay mẹ, thì nó thực sự khác biệt, và nó làm mình có cảm giác muốn khóc.


Đó là mẹ, đứng đó với những thành tựu của đời mình, với “cái nghiệp” mà mẹ đang mang sau hơn 18 năm ở nhà chăm sóc chồng con, sau hơn 18 năm ở nhà đợi chồng mang tiền về nuôi. Ba không cho mẹ đi làm, ba ghen, dù gia đình mình nghèo, bữa cháo bữa rau, không đủ tiền sắm lấy một thiết bị tiện nghi trong nhà, nhưng quyền lực và sự độc tài của người đàn ông thường thắng thế, nên mẹ không được đi làm. [Mình không có ý “chê trách”, vì mình cũng “quyền lực và độc tài” các bạn ạ]

Năm 23 tuổi mẹ vào Nam theo ba, thời ấy đang là bộ đội ra Bắc đánh trận, xong nhiệm vụ trở về. Ngày ra đi, mẹ bỏ lại chiếc ghế Hiệu Phó một trường Trung Học đang chờ và một buổi lễ Kết Nạp Đảng sắp diễn ra, sự nghiệp của một người con gái bị vỡ vụn để hy sinh cho tình yêu chân chính. Vào Nam tưởng được bình yên, đâu có ngờ mẹ cũng lại cam chịu quá nhiều khổ sở, trải qua bao nhiêu nghèo đói, va chạm và buồn khổ, để bây giờ nhìn lại mới thấy mình thực sự đã can đảm thế nào…

Read more…

Vị quê

August 04, 2009 :: Posted by - admin :: Category - Nhặt nhạnh đời thường

http://thuonghieuhanghoa.com.vn/imgs/product/small/0260087771.jpg

[Bài repost]

Vị quê

Hồi còn ở quê, cứ mỗi khi đến đêm hai chín, ba mươi, mẹ lại đốt lên một nồi bánh chưng…

Mẹ bảo, nếu cho đỡ nhớ nhà. Vì hai mươi năm nay, mẹ theo ba đi hết một miền đất nước, cách xa gia đình cả một quãng đường tổ quốc, chưa bao giờ được ăn tết cùng bà ngoại và em gái. Nấu lên, cho nhớ cái hương vị khói cay cay nồng của những thanh gỗ cứng, nhớ từ cái mùi xanh ngai ngài của đậu xanh đang chín, của nếp đang sôi, của thịt thà béo ngậy phía sau lớp lá chuối, lá dong xanh nghi ngút. Vì mỗi trái tim, đều có một tổ ấm đi cùng…

Read more…