Phía Nam Biên Giới, Phía Tây Mặt Trời
Phía Nam Biên Giới, Phía Tây Mặt Trời
Thấy tội lỗi ghê đó bây, vì tháng này viết về cả chục bộ phim mà sách thì lâu lắm rồi chưa review quyển nào, cơ bản là cũng tại chưa đọc xong cuốn nào luôn, đang đọc cuốn này thì nhảy qua cuốn kia, loạn xạ cả lên chẳng biết đường nào mà lần. Đang đọc Thuyết Phục bằng tâm lý của chú Cialdini chưa xong thì mẹ mượn mất tiêu, mấy buổi tối ở nhà không làm việc thì đọc vài dòng cuốn Phi Lý Trí, trong lớp học thì đọc Axit Sunfuric, mấy buổi cuối tuần thì đọc Thiên Đường Bên Trái, Thẩm Quyến Bên Phải, cuốn này có viết về nó rồi nè bây, mà không phải review, toàn nói nhảm. Nói chung là tại dạo này không có cuốn nào hút hồn mình được hết, nên cứ đọc cà giựt cà giựt, làm não mình cũng cà giựt theo, thấy tội nó ghê….
Nên hôm bữa, vớ đại Phía Nam Biên Giới, Phía Tây Mặt Trời của chú Murakami. Cuốn này mua chắc cũng 1 năm rùi đó, mà đâu có dám đọc, tui vốn sợ văn Murakami như con nít sợ ma, mỗi lần đọc xong là đầu óc choáng váng, cảm giác lâng lâng, kiểu như bị té vào cái khoảng không mơ hồ của quyển sách mà không làm sao thoát ra được. Quyển đầu tiên tui đọc là Rừng na Uy đã làm tui bức bối, khó chịu, PMS, điên cuồng, hoang mang, có cảm giác muốn chết quách đi cho rồi trong hơn 1 tháng trời, mãi về sau khi có quá nhiều sự kiện trọng đại xảy ra mới làm tui thoát ra khỏi ám ảnh của quyển sách đó được.
Quyển thứ hai là Kafka bên bờ biển, tui khoái cuốn này vì nó có liên quan đến phức cảm Oedipe, phân tâm học và chú Freud thần tượng của tui, nhưng tui vẫn ghét nó vì cái kiểu viết văn rất chi là ngông cuồng của chú Murakami, gấp sách lại mà trong lòng hoang mang vô bờ bến, không hiểu mọi chuyện rốt cuộc sẽ đi về đâu, ra sao, thế nào….Cuốn này cũng làm tui buồn 1 dạo, nhưng vì đọc mà có chuẩn bị tinh thần thép sẵn rùi nên nói chung là tai qua nạn khỏi, không là lên chùa ngồi gõ mõ tụng kinh luôn đó bây, bởi vậy ai đang buồn tốt nhất đừng rớ tới cha này, đọc Marc Levy cho đời nó đẹp….
Nhưng cảm giác bái phục Murakami thì không thể chối bỏ, Bằng chứng là sau 1 loạt sách không giữ chân tui nổi thì Phía Nam Biên Giới, Phía Tây Mặt Trời khiến tui phải ngấu nghiến nó sạch trơn trong vòng 2 ngày, cái cách hành văn và xây dựng cốt truyện linh hoạt, biến tấu tài tình của Murakami như sợi dây vô hình trói buộc con người vào quyển sách. Vẫn là một Murakami với Nat King Cole và những giai điệu Jazz trầm buồn trên cái nền của những bản nhạc cũ, vẫn là Murakami với hàng nghìn hàng nghìn câu hỏi bao quanh quyển sách. Rốt cuộc, họ đi về đâu, họ là ai, tai sao họ lại như thế,…blah blah blah. Ngoài ra, tui nhận thấy 1 điều đặc biệt nữa là các nhân vật chính của Murakami đều… lửng lơ giữa cái ác và cái thiện, cái xấu và cái tốt, cuộc đời họ là toàn bộ những chuỗi ngày lửng lơ không có cái gì ra cái gì, hành xử kiểu tự kỷ, đam mê thì điên cuồng còn nội tâm thì phức tạp. Liệu những điều này có giống con người ổng không ta?
Murakami viết cuốn nào cũng hay, nhưng hầu hết đều làm tui khó chịu, trừ cuốn này, phần vì có lẽ nó có cái kết hơi giống với Cô đơn trên mạng của chú Wisniewsky mà tui yêu quý, phần vì những câu chuyện trong cuốn này cũng đa phần giống những gì mà tui trải qua hiện tại, bế tắc trong phương hướng về tình cảm và loay hoay giữa những mối quan hệ mà không biết phải làm thế nào là đúng, thế nào là sai, làm sao mới tốt cho cả hai, cả ba, cả bốn…và chính mình nữa, v.v.v và v.v.v…
Cuốn này cũng là cuốn mà Murakami ít phô diễn kiến thức nhất (Kafka bên bờ biển tràn ngập kiến thức về Phân tâm học, Rừng Na Uy tràn ngập kiến thức về xã hội nước Nhật), nên có vẻ gần giống với thể loại Tiểu Thuyết Diễm Tình mà tui học đọc hơn, và có lẽ nếu để ý kỹ, sẽ tìm thấy phần nào đó có những điểm chung với Marc Levy, người mà bị nhiều fan Murakami bảo là sến, heh. Dĩ nhiên, cũng có nhiều người yêu cả hai thể loại và cả hai nhà văn này, còn tui thì ko, tui chỉ yêu chú Marc Levy, còn Murakami thì tui dành cho ông sự kính phục, vì viết sách thu hút và có chất lượng, nhưng đọc xong muốn đập đầu vào tường vì bế tắc quá.
Tui nhớ đã có lần mình từng nói phải chi những quyển sách của Murakami kết thúc có hậu thì hay biết mấy, vì tui thích thể loại happy ending hơn là sự thật nghiệt ngã trần trụi. Cuốn này cũng vậy, dù đọc gần hết thì đã…nghi nghi rồi vì Murakami thế nào cũng gây shock bằng cách tạo ra bi kịch cho coi, ai dè là thiệt, uổng công tui vừa đọc vừa cầu nguyện cho câu chuyện có được kết thúc tốt đẹp cho tất cả mọi người, hu hu…
Mà giờ gấp sách lại rồi, biết đọc gì để giết thời gian nữa giờ bây?
Sách đang đọc:
-Phi lý trí – đang đọc lỡ dở
-Axit Sunfulric – Đọc được ½ rùi
-Tình yêu kéo dài 3 năm – Đọc được ¼ ùi.
-Moon Palace – Tên nghe hay quớ mà viết về nước Mỹ thập niên 70-80 nên cũng hơi chán, hèm hèm.
-Di sản của mât mát (mới đọc được trang đầu tiên)
P/S: À, quên nói thêm Murakami là nhà văn Nhật duy nhất có tác phẩm mà tui đọc được, có lẽ vì ông đã chịu ảnh hưởng của Văn hóa phương Tây từ nhỏ, còn mấy người kia sao tui nuốt không trôi (Banana là 1 ví dụ - không có ý chê nha, chỉ là ko hợp gu thoy)














