Làm lại từ đầu

August 17, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Khoảng trống tâm hồn
Làm lại từ đầu

Hình như lúc bế tắc, người ta có xu hướng làm lại từ đầu. Nhưng thực ra, không phải cái gì cũng có thể start again hết. Cuộc đời không phải là một trò chơi, nên bạn không thể ấn escape để thoát ra và sign in trở lại như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Cuộc đời cũng không phải là một cuốn băng, có thể tua lại được…

Cuộc đời là một tượng đài đầy vết xước. Thế nên nhiều lúc cái cụm từ “làm lại từ đầu” chỉ mang tính hình tượng, vì thực ra nó không tồn tại, mà người ta vẫn cứ phải tiếp tục sống với hằng hà sa số nỗi đau vây xung quanh mình, không thoát được, đơn giản là chỉ để tạm quên nó đi cho an lòng. Cứ ngỡ mình bình yên vì đã rũ bỏ được nhiều thứ, nhưng không phải, nó vẫn ở đấy, chỉ có điều không tiếp tục nhói lòng nữa mà thoy…

Mình là đứa sống hì hục và gắn bó với quá khứ, kỷ niệm, mình nâng nịu từng mảnh nhỏ nhất của ký ức cho đến những mảng màu xanh tươi nhất của hiện tại. Tha thứ thì dễ, nhưng lãng quên thì không, nên đôi khi nghĩ lại những gì mình phải làm lại từ đầu sao thấy chua chát quá…

Lan man chút thôi, sến súa vậy thôi chứ cái gì rồi cũng qua. Một đồ vật mới cũng giống như một…người yêu mới, một đứa bạn thân mới, đi đâu cũng nghe hỏi tại sao, thế nào, khi nào, ở đâu, v.v. và v.v… Trả lời mệt cả óc. Nói cho vui, vì với xe cộ là vậy, nhưng với người là khác. Đôi khi mất đi một người bạn, chia tay một tình yêu, lúc đó chỉ muốn vùi mình vào chăn và ngủ cho tới sáng, rồi ngủ tiếp cho tới tối, rồi cho tới sáng…chứ chẳng muốn trả lời một câu hỏi tại sao, thế nào, ở đâu, bao giờ…chẳng muốn giải thích một cái gì hết. Chuyện tình cảm, mà nhất là chuyện đời, chẳng thể nào lý giải được chỉ trong vòng 1 vài câu nói như việc có một chiếc xe mới. Mà nó là những mảng màu sáng tối nhập nhọe khác nhau, vĩ thanh khác nhau, phải để bản thân yên tĩnh một thời gian mới có cơ hội định hình lại nó…

Bữa hổm tám với con mèo, nó nhắc đầu tháng 9 này là 4 năm. 4 năm nó biết 123 (và mình), còn với mình thì đó là 5 năm. 5 năm sài gòn với 1 cái ba lô và một bụng… niềm tin, với những lý lẽ và niềm kiêu hãnh hết sức trẻ con rời bỏ quê nhà để tìm kiếm ước mơ nơi đất khách. 5 năm không phải là một quãng thời gian dài, nhưng không ngắn, và nó đủ để mình biết mình là ai, và khôn lớn đến chừng nào….

Tháng 8, cũng như tháng 6, có một nỗi buồn 500 tấn đổ ụp xuống đầu, rồi khoảng một chục cái…chong chóng lớn nhỏ thi nhau kéo mình lên. Buồn đó rồi vui đó, đời mà, nhưng nghĩ bụng không hiểu đời mình cứ chao chác với những chuyện tình cảm như vầy sao. Càng muốn bình yên thì càng nhiều sóng gió, lúc cần sóng gió thì lại thấy cuộc đời quá đỗi nhạt màu…Nói chung là không hiểu mình đã làm gì sai nữa.

À quên, mình không có sai. Thực ra chuyện niềm tin và hạnh phúc trong mỗi đời người thì không có chuyện sai hay đúng, chỉ là mình có hối hận hay không thôi. Mình thì chưa bao giờ hối hận, chưa bao giờ…

Còn cảm giác lúc này, nói hạnh phúc thì không đúng, an lành thì hoàn toàn sai, vui sướng càng không phải, nhưng cũng không là đau khổ, bi ai, cũng chẳng hề là những chuỗi ngày dài tăm tối. Nó là một cái gì đó, u uất và đầy tâm sự, những tâm sự như ly cà phê còn nóng của một buổi sáng đã tràn ra cốc, không ai dọn dẹp và rất đỗi nhuốc nhem. Những tâm sự như giấc mơ, không biết chảy từ đâu và sẽ đổ về đâu….

Có nhng điu đt mãi chng thành tro
Mối tình đầu và trái tim em đó
Để chiều nay kỷ niệm về ngang ngõ
Ngơ ngác nhìn cơn gió chở mùa sang


Có những hôm đưa tay nhặt lá vàng
Bằng chứng muộn màng của một ngày yêu cũ
Chợt nỗi nhớ ào về như thác lũ
Đổ xuống đời đánh vụn những đam mê

Có những khi nghịch mãi sợi tóc thề
Đã biết rằng trói đời nhau không dễ
Chuyện chúng mình vẫn muôn đời như thế
Chẳng thể nào san sẻ hết cho nhau

Em còn gì ? chỉ còn lại nỗi đau
Và vết thương vẫn còn đang rỉ máu
Có nơi nào để buồn và nương náu
Cho nụ cười thơ ấu nở trên môi

Hồi còn con nít, mình khoái bài này lắm, kiểu như chết đuối vớ được phao. Có những thứ muốn bấm delete điên cuồng mà nó vẫn trơ trơ ra đó, như nỗi buồn chẳng hạn. Mà đã không xóa được, không đốt được, rồi lại còn nhân đôi lên mới ghê. Hồi đó mỗi lần buồn, nghe bài nào cũng thấy thân phận mình ở trỏng, mỗi chỗ một ít, mỗi niềm một nơi.

Giờ thì hết roài, hết hẳn, hết cả việc thấy mình trong những bài thơ lẫn những bài hát. Ví dụ như dạo này người ta buồn sẽ hay nghe Tìm Lại Giấc Mơ của Hà Hồ hay Biệt Ly của Noo chẳng hạn, mình thì tìm hoài tìm hoài hổng thấy mình trong đó. Kiểu như đã té ra khỏi đâu đó ngoài cái thế giới này một cách lãng xẹt rồi ở luôn ngoài đó, không thèm trở vô. Nên thành ra tự mình đi kiếm mình, kiềm quài mà hổng có…

Nghe tới nghe lui cũng thấy có Beat Again hợp với mình nè bây…

“Bác sỹ nói tao không còn thời gian nữa rồi, tao nên làm những gì mà tao muốn đi….làm sao tao sống nếu thiếu mày đây… tim tao sẽ không đập nữa nếu không có mày….nếu tao chết mày có tới đám tang của tao hok? Tụi mình không nên chia tay mày à, nên quay lại với nhau đi…” Đại loại vậy. Bài này nghe lại được bữa chạy về quê nè, thấy hay ho và cool ghê đó, hồi đó có thời để nhạc chuông. Còn đoạn trong ngoặc kép lúc nãy là dịch từ bài hát nghen, không phải tiếng lòng của bạn Tùng, tiếng lòng của bạn Tùng đôi khi nó bi đát hơn nhiều…

Nhưng cũng có đôi khi mạnh mẽ hơn nhiều…

Thôi thì có nhiều cái cũng đã trôi qua, có nhiều cái ở lại, có nhiều cái vừa mới xuất hiện, và có nhiều cái đã quay trở về. Nên tận hưởng và sống nốt ngày hôm nay đi đã. Mai tính sau, nhen?

Chiến hữu

June 15, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Ghi chép vụn vặt, Khoảng trống tâm hồn

Chiến hữu

Chiến hữu là bạn, những người cùng kề vai sát cánh (tạm gọi là vậy đi).
Chiến hữu là mấy đứa cùng ta…oánh nhau, cùng ta cà phê cà pháo, cùng xem phim, cùng ăn chơi thác loạn đập phá, cùng chửi đổng về một vấn đề xã hội nhức nhối nào đó…
Chiến hữu là mấy đứa cùng ta im lặng trong bóng đêm, mặc cho nỗi buồn rơi.
Chiến hữu, là cái đứa phải chịu trận ngồi nghe ta lảm nhảm về những điều kinh dị, lúc ta buồn, khi ta vui…

Chiến hữu, mình có chiến hữu không?

Tui từng có một khoảng thời gian “một mình” rất dài, và rất yên bình. Yên bình thực sự, chứ không phải thứ yên bình giả tạo trong cô đơn, không phải là thứ cảm giác chạnh lòng khi nhìn thấy người ta tụm năm tụm ba hạnh phúc. Một mình, tức là lang thang shopping một mình, đi học một mình, đi bơi một mình, dạo nhà sách một mình, đi cắt tóc một mình, đi ăn một mình, cà phê một mình, xem phim một mình…

Khoảng thời gian đó, thực sự rất thanh thản. Không phải tui lập dị, mà tui ngại phải thay đổi bản thân mình cho hợp với người ta.

Tui là đứa rất dễ biến hóa : Bạn vui, tui vui. Bạn buồn, tui buồn. Bạn ghét A, tui cũng giả vờ ghét A cho đẹp trời. Bạn thích B, tui cũng giả vờ thích B cho nó có không khí.

Nói túm lại, tui có thể giả vờ làm chiến hữu của bạn, khiến bạn yêu quý tui, khiến bạn đi xem phim cùng tui, cà phê cùng tui, ngồi vỉa hè tán nhảm cùng tui.

Nhưng tui không thích, vì khi đó tui không còn là mình .

Từ trước giờ, chỉ có một số đứa mà trước mặt nó tui dám là chính bản thân mình. Dám phô bày hết mọi thứ tầm bậy tầm bạ, tào mao mía lao mà không sợ bị chê cười.

Hồi học phổ thông có bạn Ngọc, bạn Nhựt, bạn Đăng. Giờ đã đứt gần hết mọi liên lạc, có lẽ, sợi dây kết nối giữa tui với bọn nó đã không còn nữa. Ko có môi trường học tập yểm trợ, bọn tui thiếu sự gắn bó, nên riết rùi cũng xa nhiều. Mà hồi đó, còn nhỏ, có dám phô bày là bao…

Ở Saigon View có bạn Ngọc, bạn này là người cùng tui nghĩ ra mấy trò quậy phá, cùng ngồi nói nhảm, ăn hàng rất nhiều. Nói chung, trước mặt bạn Ngọc tui hơi mềm mại một chút ^^ ko biết bạn ấy có nhận ra vụ này ko.

Ở 123 ngày xưa, và bây giờ, có con Mều. Con mèo là đứa không bao giờ chê bai và sỉ vả tui. Mấy thứ bệnh hoạn nhảm nhí của tui mà nó biết, nó cũng thường rất ít phê phán, chỉ hỏi và hỏi. Nói chuyện với con mèo, chỉ có chi tiết là quan trọng: ai, làm gì, tại sao, lúc nào, ở đâu. Nó không quan tâm cũng không đánh giá việc tui làm là đúng hay sai, nó không dạy tui phải làm thế này, phải làm thế kia. Nó khiến tui có cảm giác ….vô tội, trong khi tội lỗi thì đầy người.

Con mèo làm tui tin tưởng, mặc dù nhìn mặt nó rất gian, và tui với nó cũng chẳng bao giờ hợp rơ nhau về nhiều chuyện. Cũng ít nói nhảm, chỉ khi nào có chuyện mới kể, mà mỗi lần kể chuyện cho con mèo là trăm lần như một, chỉ có chi tiết mới quan trọng, đúng sai, xấu tốt không thành vấn đề. Nó cũng là đứa chưa bao giờ từ chối tui, trong bất cứ chuyện gì.

Ở CPS hiện tại, có AOD. Tui không biết gì về nó hết? Nó làm cái giề, làm ở đâu, nhà cửa ra sao, học hành dư lào….Biết mỗi thứ một ít, nó là cái đứa nửa phô bày nửa bí ẩn. Mà trước giờ thì tui ghét mấy đứa bí ẩn lắm ^^.

Tui cũng không nghĩ mình sẽ thân, hoặc coi ai đó là bạn thân, chiến hữu chỉ sau mới có 5,6 tháng quen nhau. Bạn thân là đứa phải chia sẻ với ta rất nhiều chuyện, cùng đẳng cấp và cùng nhau trải qua nhiều sóng gió, thời gian kìa. 5,6 tháng không đủ để nói lên hay gầy dựng một cái gì trọn vẹn cả, tất cả đều chỉ mới bắt đầu.

Nhưng nó làm tui có cảm giác tin tưởng. Chơi với nó cũng sợ, dữ quá, lại hết lòng vì bạn bè, nhiều khi dễ gây hiểu lầm cho bản thân, cho mọi người xung quanh, cho người yêu…Nhưng đó cũng chính là điều khiến ta không rời bỏ được.

Tui cũng không quan tâm ai đó có cuộc sống tình cảm cá nhân thế nào, lăng nhăng ra sao, bạc bẽo dư lào (thực ra, nếu là bạn thân thực sự thì phải quan tâm mấy chuyện này, nhưng nó ko ảnh hưởng tới tình bạn, đúng hem?), tui chỉ biết là nó tốt trong tình bạn, tốt trong tập thể nữa, vậy là đủ rồi.

Hình như tui chưa thấy nó đưa ra những ý kiến tiêu cực, bàn lui, hay phản đối tập thể một cách gay gắt bao giờ. Có nhiều người, làm bạn riêng 2 đứa thì rất tốt, nhưng quăng vào tập thể thì như cái mền rách, đanh đá và gai góc. AOD không phải là đứa như vậy. Càng ở chỗ đông người, nó càng tỏa sáng ^^.

AOD nó đã giúp tui rất nhiều, tui cũng không nghĩ là tại chốn này, tui tìm được một người bạn như nó.

Cũng ở CPS hiện tại, tui có babyboy. Thằng nhóc này, mới gặp vài ngày đã kiu tui là anh 2.

Dễ thương thiệt, trước giờ có nhiều người nhận tui làm anh rùi, nhưng cũng ít thấy ai tự nhiên và nhẹ nhàng như nó. Nó cũng là đứa hết mình vì bạn bè, vì tập thể, nhưng hơi nhạy cảm và đôi khi rộn chuyện :d

Rộn chuyện cũng vui, trong tập thể lúc nào cũng cần những người như nó, hai hước, nhẹ nhàng, tinh tế thì….chưa đạt chuẩn nhưng quá đủ cho một cuộc vui cần sự rộn rã. Nhìn nó, người ta nghĩ tới tinh thần làm việc, sự hăng hái. Không có nó, hẳn nhiều người sẽ cảm thấy trống vắng…

Tui chưa nghĩ mình thực sự thân thiết với babyboy (thậm chí với cả AOD), vì với tui, tình bạn khắng khít phải trải qua thời gian và bão giông. Thời gian thì từ từ cũng tới, nếu cứ tiếp tục laàm bạn, sớm muộn gì cũng thân thiết. Còn bão giông, kiểu như phải đi qua nghèo khó, buồn vui, thảm họa….mới có thể nhận ra hết tấm lòng và thực sự trân quý nhau. Dĩ nhiên, hem ai muốn gặp những cảnh này hết, nên cứ để từ từ thời gian sẽ trả lời…

Tui cũng đã từng cảnh cáo nhiều người, chớ vội coi ai đó là bạn thân, nhất là với tui, vì tui sống rất….nhiều mặt. Có thể trong hoàn cảnh tốt đẹp, bạn rất quý tui, nhưng trong hoàn cảnh khắc nghiệt, chưa chắc bạn giữ được cái yêu quý đó. Nên tốt nhất, đừng vội tuyệt đối tin tưởng vào 1 ai đó khi bạn chưa có đủ thời gian dài bên cạnh họ.

Nhưng dù sao, có được những người bạn như Mèo, AOD, Babyboy….thật tốt, vì nó làm cho tui thấy cuộc sống của mình có ý nghĩa hơn nhiều . Nói vậy, không có nghĩa là tui quên hết mấy người bạn khác, chỉ có điều, tui cảm thấy thán phục sự có mặt và nhiệt tình của bọn nó trong tình bạn hơn những người khác. Không chỉ riêng tui, tui thấy ai làm bạn với tụi nó cũng đều là người may mắn.

Trong đám bạn cũ mà tui thân thiết, còn có…Hắn. Nhắc tới Hắn là đau lòng, hỉ? Tui ko muốn nói tên Hắn là ai, chỉ bởi đơn giản Hắn có thể sẽ khó chịu với tui nếu biết tên mình được nhắc trong entry này.

Hắn đã rời bỏ tui. Trùi, một người bạn thực sự lại nỡ rời bỏ nhau sao? Bao nhiêu= ngày rong ruổi chỉ mình tui và Hắn qua từng góc phố, bao nhiêu đêm ngồi tới 2h sáng nhìn trăng lên và phố xá vắng heo cùng nhau, bao nhiêu đêm nói nhảm về cái sự đời một góc quán nước trên đường Pasteur\. Giờ với Hắn, không biết tui còn có ý nghĩa gì không ?

Tui đã từng khẳng định một quan niệm của bản thân mình “Yêu thì có thể đơn phương, nhưng tình bạn thì không thể một chiều”. Tức là một ai đó ko yêu bạn, bạn vẫn có thể yêu họ được. Nhưng một ai đó không coi bạn là bạn, thì bạn không thể nào coi hắn là bạn được, dù cố gắng, thì vẫn cứ khiêng cưỡng lắm.

Nhưng lần này thì khác, tui ko biết liệu Hắn có còn coi tui là bạn thân không, nhưng tui vẫn coi hắn là đứa bạn thân nhất của tui từ trước đến giờ. Thân nhất. Bất kể những điều mà tui và hắn đang và đã gặp phải.

Tui vẫn chờ đợi hắn bình tâm trở lại,và sẽ cứ bình thường như chưa bao giờ có chuyện gì xảy ra. Nhưng sao thấy cuộc chờ đợi này bỗng dưng mong manh quá. Vì hắn là đứa bất cần đời, lạnh lùng, và…chảnh. Với hắn, thì chỉ có người ta quỳ mọp dưới chân hắn, làm gì có chuyện hắn cần ai đó và quay lại để tiếp tục làm bạn?

Thôi ko bàn nữa, tui sợ nói nhiều, mình sẽ xúc phạm đến tình bạn cao quý này mất thôi ^^.

Sở dĩ hôm nay tui nói về bạn bè, chiến hữu, là vì tui đang…nhớ vợ (liên quan quá).

Mà nói sâu xa hơn một chút, là nhờ có hai đứa AOD và Babyboy đứng một bên múa quạt (quạt mo) ủng hộ, tui mới có thể quen được vợ tui nhanh tới vậy.

À mà thực ra, nói vậy ko có nghĩa là, không có 2 đứa này thì tui ko yêu vợ tui. Vẫn yêu, vẫn đi, và vẫn sẽ…tới đích, nhưng có lẽ chậm hơn hiện tại, và biết đâu, nếu ko nhanh tay, có lẽ tui đã để tuột một tình yêu quan trọng nhất trong cuộc đời mình hông chừng.

Và nhắc ra, nói ra đây, hông phải là để cảm ơn, cảm tạ gì hai đứa đó, mà để khẳng định một điều là con người lúc nào cũng cần có chiến hữu. Dĩ nhiên, cảm giác bình yên, một mình, với tui thỉnh thoảng vẫn rất tuyệt vời. Nhưng cái cảm giác có ai đó đứng cạnh mình, ủng hộ cho mình, cổ vũ cho mình, nó cũng rất tuyệt vời.

Có lẽ, nếu hai đứa đó không sốt sắng, lo lắng cho tui, quan tâm tới tui, thì tui đã không thể làm bạn với hai đứa nó. Bởi tui là đứa lạnh lùng, vô tâm và hờ hững. Nhưng cuộc đời quả thật còn nhiều lắm những cơ duyên đẹp đẽ, như cái cách mà cách đây hơn 4 năm tui đã gặp con mèo hay gặp hắn, và rồi trải qua nhiều biến cố, sóng gió như hiện tại. Nếu ko có những chiến hữu như thế này, có lẽ cuộc đời tui đã khác, nhàm chán và vô vị ?

Và điều cuối cùng nghe có vẻ rất “triết lý 3 xu” và “nhàm chán” trong cái entry này, là tui tin vào định mệnh, tuy nhiên, định mệnh chỉ là sự khởi hành, còn hành trình để trở thành bạn thân của nhau phải là do bạn tự quyết định. Một lần nữa, tui lại nhớ về quy luật bất biến của mình, tình bạn thì không thể đơn phương, thế nên, nếu cả 2 bên cùng ko cố gắng, thì đừng mong được làm bạn thân của nhau. Vậy thì, hãy trở thành một người bạn thật tốt trước đã, trước khi đòi hỏi người khác phải tận hiến cho mình bạn nhé ^^.

[Hết – bài diễn văn bữa nay dài quá]

Anh chỉ là người say…

July 23, 2009 :: Posted by - admin :: Category - Bí mật 2h sáng, Ghi chép vụn vặt

http://www.bonparfum.com/images/lolita_lempicka.jpg

Còn 10’ nữa thì tới giờ về ^^ mạng lại rớt, nghĩ đi nghĩ lại chả biết làm gì, thôi thì viết blog ^^.

Có một dạo đọc blog mình thấy…hay kinh khủng, chắc cũng là do thái độ AQ vốn có sẵn, nhưng dù sao cũng đỡ…chạnh lòng. Còn bây giờ tạch, đọc lại chẳng bao giờ thì hay ho nỗi gì, toàn thấy bưng mặt xấu hổ, và tự hỏi điều gì đã làm tài năng sáng choy’ như mình đã bị mai một như dzị. Hậu quả của bao nhiêu năm đứng sau cánh gà ôm loa chạy vặt chăng? Hay áp lực của cuộc sống đã khiến mình trở nên chai sạn một cách khó tin. Mọi thứ romantic đều trở nên xa xỉ một cách quá đáng, lạ lẫm và vô hồn ^^.

Đang đọc song song 2 quyển sách “Nhật ký ngốc xít”“Mọi điều ta chưa nói”. Nhật ký ngốc xít quả là một quyển sách hay, không phải là lần đầu tiên mình đọc sách con nít và cũng không phải là lần đầu tiên bắt gặp mấy quyển thế này. Nicolas, Thuyền trưởng quần lót, Totochan, Pit tất…v.v đầy ra đó, nhưng Nhật Ký Ngốc xít có lẽ hơi….tách biệt một chút, bởi cái chất khùng khùng của một cô bé lập dị, đánh đá mà ngây thơ. Thích đọc lắm luôn, mà dạo này phát hiện tật xấu là thích đọc sách có minh họa hơn. Không biết có phải đang hồi teen và khao khát đọc truyện tranh ko?

Read more…