Haizz, thiệt là phức tạp…

July 28, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Chuyện phim ảnh

Haizz, thiệt là phức tạp…

http://www.comm.toronto.edu/~frank/guide/figs/fig1.gif

Cuộc sống vốn phức tạp (đứa nào cãi đi oánh bỏ mẹ), nên thực ra nếu muốn sống hạnh phúc thì cứ sống đơn giản thôi: nghĩ đơn giản, làm đơn giản, yêu…đơn giản, được 3 thứ đó rùi thì thanh bình lắm. Nhưng sau này tui mới nhận ra, hóa ra cuộc sống thanh bình quá cũng hông ổn, nó chỉ hợp với mấy ông già, không phải tui, bị tui còn teen mà, cũng “cả thèm chóng chán một chút” (với một vài thứ liên quan đến vật chất, không phải thể loại tinh thần nha), cũng “dại khờ bồng bột một chút (với vài thứ liên quan đến tiền bạc), cũng ngây ngô ngu ngốc một chút (trong đối nhân xử thế), nhưng thế mới là tui. Nên nhiều lúc đời nhạt quá nhạt không chịu nổi, muốn thò tay bốc nắm… muối vẩy lên đời mình ghia, cho bớt nhạt, hé hé…

http://www.wildaboutmovies.com/images_7/ItsComplicatedPoster.jpg

Coi It’s complicated trong một chiều mùa hè buốt giá (sến ghê bây), ta nói, tâm trạng đang yên lành coi phim này xong lòng rối bời luôn, âu đây cũng là một thành công của phim, làm cho người ta phải sống theo nó, hồi hộp vì nó, suy nghĩ về nó.

Phim này có Meryl Streep già cỗi mà xinh đợp của lòng tui đóng, vẫn là một hình tượng hiền lành, dung dị mà biến hóa đến xuất quỷ nhập thân mà tui biết. Meryl Streep đóng phim này ra chất ghê, mặc dù tui đã dè dặt hơn với những phim bà đóng từ sau khi thất vong với Julia & Julie (cũng như tui đã dè dặt hơn với phim của Ashton Kutcher đóng từ sau Killers nhảm ói), nhưng phải công nhận là phim này hay, mặc dù bị bàn ra tán vào và bị chê rất nhiều, điểm trên IMDB cũng thấp tè (cũng không thấp lắm, khoảng 6,7 gì đó), nhưng đây là kiểu phim coi xong mà đọng lại mãi mãi mãi, muốn xóa đi cũng không được, rồi những hình ảnh về nó sẽ vướng mắc ở đâu đó trong lòng bạn từ lúc coi xong tới cuối đời, thỉnh thoảng lại nghĩ về nó như một triết lý sống còn của tình yêu.

http://www.pinkladybug.com/wp-content/uploads/2010/01/Its-Complicated-001.jpg

Tình yêu thiệt phức tạp.

Bắt đầu từ đoạn này có Spoiler nha :d. Phim kể về một góa phụ trên 50 tuổi là Jane, 3 con, thành đạt, luôn cảm thấy cuộc sống thật thanh bình với những điều mình có được. Nhưng đó chỉ là vẻ ngoài, sâu thẳm trong tâm hồn Jane là một sự cô đơn cùng cực, là nỗi sợ hãi khi nhìn về căn nhà rộng rãi nhưng trống hoác, con cái đứa thì đi học, đứa thì ra riêng hết, nhiều lúc ra đường nhìn vợ chồng người ta (cả già lẫn trẻ) sánh đôi nhau mà tủi thân. Nhưng suy cho cùng, tủi thân cũng chỉ là những khoảnh khắc, sẽ không thể nào làm nên một kỳ tích gì hết nếu không có những… nút thắt.

http://media.avclub.com/images/media/movie/10708/Its-Complicated_jpg_595x325_crop_upscale_q85.jpg

Trong ngày dự lễ tốt nghiệp của con trai mình, Jane đã tình cờ bị đẩy đưa vào một cuộc…mây mưa cùng chồng cũ: Jake, đã có vợ mới trẻ đẹp và bốc lửa với 1 đứa con riêng 5 tuổi, mập ú, béo phì (cái này tui nói chứ trong phim ko nhắc gì tới dzụ béo ú của ổng hết), cũng thành đạt nhưng không hạnh phúc trong cuộc sống. Jane, sau 10 năm ly dị chồng, lại lên giường cùng chồng cũ và dính líu vào một cuộc….truy đuổi tận cùng của anh chồng cũ này. Anh này như người chết vớ được áo phao, ráo riết bám đuổi và đòi… yêu lại mặc dù cả hai đã vào tuổi lục tuần, Jane cảm thấy tội lỗi và khó xử, nhưng càng tránh né thì càng… thèm, mà càng thèm thì càng yếu ớt trong những chống cự trước sự “đòi xin” của người chồng cũ kia. Và những bi kịch xảy ra.

Jane đến gặp bác sỹ tâm lý, hỏi coi có nên tiếp tục không. Tui khoái đoạn này, nói chung đoạn nào có bác sỹ tâm lý xuất hiện là tui khoái, Jane hỏi lung tung nhưng cốt để nhận được 1 lời khuyên là có thể tiếp tục không? Liệu điều này có gây đau đớn gì không? Hay Jane tốt nhất là nên dừng lại và đừng bao giờ mơ tưởng về một cuộc tình đã tắt 10 năm lại có thể bùng lên nữa. Bác sỹ tâm lý bảo: Let’s go, it cant’t hurt. Và Jane lao vào cuộc chơi…

http://images.starpulse.com/Photos/Previews/ItsComplicated-121809-0046.jpg

Nhưng Jane quên mất, Jake đã có vợ, nên người thiệt thòi giờ đây là Jane. Và Jane cũng quên mất giờ đây với cuộc đảo ngược vai vế như vậy, Jane lại là kẻ thứ 3 và là người phá hỏng cuộc hôn nhân của người khác như cái cách trước đây mà cô vợ hiện nay của Jake đã làm với cuộc tình của họ khi xưa. Liệu đó có phải là một sự trả thù? Liệu ai sẽ là người cay đắng trước ai trong cuộc tình tay ba không đoạn kết này? Liệu Jane đang tin tưởng vào bản thân mình, yêu trở lại, hay đó chỉ là cảm xúc nhất thời trước một hình bóng quen mà mình từng yêu mến. Jane không biết và Jane bế tắc.

Jake, chồng của Jane, là một mẫu đàn ông điển hình của sự ích kỷ và tham lam. Đàn ông thường là vậy, chỉ nghĩ cho mình, hay giả vờ khóc lóc tội nghiệp bản thân này nọ nhưng thực sự lúc nào cũng cười đắc ý vì chiếm đoạt được người khác. Jake trở lại với Jane chỉ bằng một đêm ân ái, và lại liên tục xuất hiện trước cửa nhà Jane đòi… yêu, rồi gọi đó là yêu, rồi đòi quay trở lại với người phụ nữ mà mình từng dứt bỏ để ra đi cách đó mười năm. Liệu có ích kỷ quá không? Coi phim này tui rất ghét cha Jake này nha, rất muốn dùng dao phay chặt khúc thằng chả cho rồi, mặc dù tui cũng từng là loại người “đểu giả” như vậy, nhưng giờ tui hết rùi, ngoan lúm ^^

http://hollywoodprophets.com/wp-content/uploads/HLIC/c62776954c0fafa064230d6d7e2225b4.jpg

Thoát ra khỏi bộ phim một chút, tui đang tự hỏi liệu một cặp chia tay… 10 năm thì có thể nào yêu lại được không? Chắc là không, tui đoán vậy, dù tình cảm có phát sinh thì đó chỉ là giống tình cảm gi gỉ gì gi đó chứ không thể là tình yêu được. Tui là người cực đoan trong tinh yêu lắm nên tui nghĩ chỉ có yêu 100% mới là yêu, chứ yêu 99% chắc cũng chưa gọi là yêu, làm gì có thể loại tình yêu nào mà yêu người này nhưng lại sống với người yêu, yêu nhưng chỉ yêu sau khi đã lên giường ân ái, yêu nhưng chỉ yêu vì cuộc sống mình khổ hạnh quá với cuộc tình cũ, yêu nhưng chỉ yêu khi mọi chuyện đã quá muộn màng…

Có lẽ tui chưa đủ tuổi, chưa đủ tầm, và chưa đủ kinh nghiệm để phán xét về cái sự “complicated” của cuộc tình trong phim này, nhưng coi xong thấy thương Jane (Meryl Streep đóng) bao nhiêu thì thấy ghét thằng cha kia bấy nhiêu.

Vậy cuối cùng, tui kết luận là nếu 1 người yêu cũ đã chia tay cách đây rất lâu quay trở lại đòi… yêu bạn trở lại, trong khi bạn thì đang cô đơn cùng cực và đang cần một bờ vai để dựa vào, thì có nên yêu không? Câu trả lời là không, hehe, đứa nào dại thì cứ xông vào.

http://gosublogger.com/wp-content/uploads/2009/02/meryl-streep.jpg

Phim có kết thúc nhẹ nhàng nhưng…lửng lơ, không đi về đâu hết, mọi thứ trở về trật tự cũ. Nói cũ vậy chứ thực ra không cũ đâu, vi có những vết thương đã hằn sâu mãi mãi.

Meryl diễn phim này quá đỉnh, không còn từ nào để diễn tả nữa. Còn lại thì bình thường, cảnh sắc bình thường, âm nhạc bình thường, cốt truyện thì như tui đã nói rùi đó: bình thường nhưng lay động và đầy ám ảnh, mà chắc có lẽ một phần do tài năng của Meryl.

Meryl là 1 trong 4 diễn viên mà tui thích nhất, 3 người còn lại là Angie (sao cô này ai cũng khoái vậy trời) sắp có Salt chuẩn bị chiếu rạp nè, nghe đồn ai cũng đang đợi coi, một người khác là Sandra Bullock, Sandra năm nay ko đóng phim nào hết, người cuối cùng là Anne Hathaway, cô này cũng xuất quỷ nhập thần lắm :d

Nói chung là phim năm nay đã ra và đang ra còn nhiều phin tui chưa coi quá, mà cạn cả máu cạn cả time rùi hem biết làm sao nuốt cho hết đây?

Julia & Julie - Clash of Titans - Spread

April 11, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Ghi chép vụn vặt

1.Coi Julia & Julie xong thấy hơi bị hụt hẫng. Meryl Streep diễn xuất rất đạt, Amy Adams cũng thế, hai người rất biết cách thoát khỏi cái bóng của chính mình và không đi theo những lối mòn cũ kỹ trong diễn xuất. Nhưng kịch bản phim thì hơi nhạt. Cũng không hẳn là dở, nhưng mạch phim lúc chậm lúc nhanh, lúc cổ điển khi hiện đại nhiều lúc làm người xem bị rối và dễ gây buồn ngủ. Đoạn cuối kết thúc hơi bị nhảm luôn, mặc dù cũng có chút nhân văn, sâu sắc, bài học này nọ nhưng thực sự là không thỏa mãn cho lắm. Mặc dù thích Meryl Streep ghê nhưng chê thì vẫn phải chê hà ^^

2. Tối hôm kia đang rảnh nên lôi Spread trong đống phim mới chép trong ổ cứng của anh bạn ra coi. Coi xong nghẹn ngào ko biết nói sao luôn. Phim này anh Ashton Kutcher đóng mà hết 50% là các cảnh anh ý ở trần, mặc quần short hoặc quần bơi, 20% là cảnh nude rồi, còn lại chắc chừng 30% là có mặc đồ thôi ^^. Spread kể về 1 anh chàng đẹp trai, body chuẩn (thì nhìn Kutcher là biết ròi) sống ở LA chuyên hành nghề…dụ dzỗ phụ nữ đẹp, nhà giàu để sống qua ngày. Ngoài cái mã đẹp trai đó anh ko có gì hết: ko nghề nghiệp, ko nhà cửa, ko gia đình, ko có tương lai…dĩ nhiên là sớm muộn gì rồi ảnh cũng bị chơi khăm 1 vố, rồi trải qua đau đớn dằn vặt cắn rứt lương tâm gì đó ảnh sẽ đem lòng yêu quý thiệt sự một cô gái khác, nhưng tiếc là cô gái này cũng ko thể tin ảnh mãi mãi được nên lại có chuyện lục đục xảy ra…đại loại là vậy. Nói chung motip phim thì cũ, kịch bản bình thường, diễn xuất thì…đạt tại hết 40% là các cảnh make love rùi ko đạt cũng uổng á, có điều kết phim thì hơi bị tàn nhẫn nên cũng tạm gọi là có sáng tạo đi. Hehe ^^. Coi phim này thấy nhớ 1 người ghê à…

3. Chiều qua coi Clash of Titans với bạn Châu, coi xong đưa bạn Châu ra bến xe còn mình về nhà nằm chèm bẹp luôn ^^ bệnh hoạn mệt mỏi ghê rợn. Phim này coi cũng hay nha bây, mới đầu coi trailer tui ko thích chút nào nên hứa với lòng đếch thèm đi coi luôn nhưng vì bạn Châu lâu lâu mới lên Sì Gòn 1 lần nên đi coi chung cho dzui, bị bạn Châu cũng mê phim giống tui. Coi xong thấy nó cũng hông đến nỗi tệ, kỹ xảo thì đẹp rùi đó, mặc dù mạch phim thỉnh thoảng hơi bị cà kê dê ngỗng, khúc cuối thì đánh…chạy giặc nhưng nói chung là 1 phim cũng tạm được.Mà nhìn anh Sam Worthington (anh này đóng avatar luôn nè) đóng vai Perseus nhìn hổng khoái tý nào hết ^^ hổng có đẹp. Phim này làm lại trên kịch bản cũ năm 1981 tui ko biết có chỉnh sửa gì ko chứ vẫn sai theo thần thoại Hy lạp tùm lum, tương tự phim Kẻ đánh cắp tia chớp cũng sai nhưng đó là phim dựa trên truyện viết lại nên không nói, phim này dựa theo thần thoại Hy lạp đúng mà cũng sai thì chán ghê à ^^ Trong phim này có tả con quái vật Kraken là người vũ khí mà Hades dùng để giết các Titans mới ghê chứ ^^ con quỷ này ở dưới nước ko mà làm ăn được gì ta? À coi phim này khoái nhất Hades nha, nhìn quen quen mà ko nhớ là ai, thích mấy cảnh mà chả xuất hiện ghê, tối đen cả bầu trời ^^ Nãy về nhà coi Imdb lại biết biết cha này đóng vai Voldermort trong Harry Potter nè hé hé

Thôi hết rùi, đi ngủ típ đây. Ngủ hơn 12 tiếng rùi mà ko hết bịnh. Là sao ?

Cổ tích giữa đời thường…

April 04, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Chuyện phim ảnh

Cổ tích giữa đời thường….

Trong tất cả các nữ diễn viên nước ngoài, mình kết nhất là 4 người: Angelina Joile (tất nhiên rùi), Meryl Streep, Anne Hatthaway và Sandra Bullock.

http://phimanh.vnexpress.net/News/Tin-tuc/2009/04/3B9B07F1/angelina_jolie.jpg

Thích Jolie vì khoái mấy cảnh hành động, đang buồn mà coi đánh đấm cũng xả stress phết, nhất là mấy phim của nàng phim nào cũng độc đáo, mặt đằng đằng sát khí.Nhưng đó là nói chung thôi, thực ra có mấy phim nàng đóng cũng nhảm bà cố, như cái phim gì đóng vai con quỷ mẹ chẳng hạn (Beowulf thì phải), trồi lên trồi xuống xong biến mất xác…

http://blog.newsok.com/staticblog/files/2009/01/meryl-streep.jpg

Thích Meryl Streep vì bả là…Meryl Streep, diễn có hồn (tất nhiên rùi, từng tuổi này mà), cẩn thận và rất trau chuốt trong từng hình ảnh, và cái quan trọng là gợi lên được trong mình nhửng cảm giác rất thân quen, gần gũi…mà không biết từ đâu ra. Thích nhất Meryl đóng Mamma Mia, vừa cứng rắn vừa yếu đuối, vừa khép kín vừa lạc quan…

http://blog.newsok.com/staticblog/files/2009/01/anne-hathaway-3.jpg

Thích Anne Hatthaway vì khuôn mặt của cổ, cái cách hóa thân rất đạt vào nhiều vai diễn với nhiều màu sắc khác nhau. Ví dụ như trong Alice lạc vào xứ thần tiên vừa rồi, ai chê White queen dẹo quá mức chứ tui thì rất thích, đang nghĩ ko biết cô nàng mà đóng Enchanted thay nàng Amy Adam thì sẽ ra sao, he he. Nhưng kết nhất vẫn là vai của nàng này trong Quỷ cái vận đồ Prada, nói chung chắc là tại mình khoái truyện này, đâm ra khoái luôn cái phim này và nàng Anne này, phim này cũng có Meryl Streep đóng nữa, người ta nói bả đóng đủ ác rùi nhưng tui thấy vẫn chưa đủ, hehe, phải ác hơn nữa mới thú.

http://image3.examiner.com/images/blog/EXID4121/images/Sandy_Bullock.jpg

Cuối cùng là Sandra Bullock, thực ra bà này tui mới biết sau này khi xem Proposal thôi, thấy lúa chưa? Sau đó thích quá nên lục lại mấy phim cũ của bả coi, thấy thích ghê rợn. Sandra Bullock có cái nhìn rất khắc khoải, hút hồn và gần như có khả năng điều khiển tâm trí người khác, cái nhìn mà theo Tim McGraw trong vai Sean nói với cậu con trai: ”Bố đã thấy cái nhìn đó cả ngàn lần rồi. Mẹ con sẽ quyết định theo cách của bà ấy đấy…”

Đó là cảnh trong The Blind Side, một bộ phim mà khi xem xong, mình chỉ có thể nghĩ đến 5 chữ “cổ tích giữa đời thường”, một bộ phim sống động, nhân văn và có khả năng vực dậy bất cứ ai đang chìm trong những nỗi đau khổ của bản thân mình.

http://www.filmofilia.com/wp-content/uploads/2009/10/The-Blind-Side-Sandra-Bullock.jpg

Big Mike, hay Michael, là một cậu bé da đen phải rời xa mẹ mình từ nhỏ, do bà nghiện ma túy và không có khả năng chăm sóc cậu bé. Trải qua một quá trình dài bỏ trốn, ra đi, lăn lộn trong cuộc sống đời thường lẫn xã hội da đen nằm trong lòng nước Mỹ, Big Mike được phác họa như một cậu bé có IQ thấp, tính tình lầm lì, dốt tất cả mọi thứ ngoại trừ….khả năng phòng thủ, bảo vệ và có niềm đam mê mãnh liệt với trái bóng. Dĩ nhiên đó là một dấu hiệu tốt, nhưng chỉ với một chút lợi thế nhỏ nhoi ấy chẳng thể làm thay đổi cuộc đời cậu, nếu cậu không gặp được gia đình nhà Touhy.

Trở về cái nhìn của Sandra Bullock trong vai Leigh Anne như trên, đó là cái nhìn của bà qua khung kính cửa xe, trời đêm rất lạnh, sương khuya giăng đầy, gia đình nhà Touhy bắt gặp Big Mike đang lầm lũi đi 1 mình trên đường. Trong phút chốc, khi Leigh Anne biết được Big Mike không có chỗ ngủ đêm đó, cô đã quyết định đưa một cậu bé da đen, to đồ sộ, gương mặt cô hồn, quần áo rách rưới…về ngôi biệt thự sang trọng của mình để ngủ. Big Mike ngủ trên chiếc ghế bành trị giá…10 ngàn đô, với cô con gái xinh đẹp Collins nhà Touhy trên lầu và vô số đồ đạc quý giá trong phòng khách.

http://www.daemonsmovies.com/wp-content/uploads/2009/11/the-blind-side-22-550x366.jpg

Sáng hôm sau, lúc Leigh Anne xuống nhà để xem tình hình của Big Mike, cô còn nói đùa rằng nếu nghe thấy tiếng hét, anh hãy gọi cấp cứu nhé…

Nhưng dĩ nhiên, vì The Blind Side là phim..cổ tích, nên không có vụ mất mát hay thương tích nào cả, chỉ là Big Mike đã ra đi. Nỗi mặc cảm, những ký ức khó quên thời thơ ấu, sự ruồng rẫy của xã hội biến Mike trở thành một dạng đặc biệt của chứng tự kỷ, luôn luôn thiếu tự tin vào bản thân và không thể mở lòng ra với ai. Cậu ấy là một củ hành, ai muốn hiểu được phải chính tay bóc ra từng lớp từng lớp, một cách thật nhẹ nhàng, mới có thể hiểu và cảm thông một cách hoàn toàn được

http://houseofdelusions.com/blog/wp-content/uploads/2010/01/the-blind-side-21-550x366.jpg

Và sau đó, Big Mike đã có một căn phòng riêng, một chỗ ngủ ấm áp, một gia đình là gia đình nhà Touhy, một gia đình da trắng giàu có và nổi tiếng, nhưng không kiêu ngạo và thân thiện. Mình rất thích cách xây dựng tính cách mà kịch bản dành cho SJ, cậu con út nhà Touhy. Ấm áp, nghịch ngợm, còn nhỏ nhưng hiểu được lòng người và hoàn toàn trong sáng, thứ bản năng mà chỉ trẻ con mới có nhưng lại không bốc đồng, thiếu suy nghĩ như những đứa trẻ mà ta thường gặp. Chính SJ đã là người nói chuyện với Mike đầu tiên ở trường, chính SJ đã cùng Mike luyện tập thể thao hằng ngày để năng cao thể lực và kỹ thuật đấu bóng của cậu, chính tay SJ quay lại trận đấu đầu tiên của Mike để gửi đến các Huấn Luyện Viên Bóng bầu dục ở các trường học, SJ đóng vai trò rất rất quan trọng trong bộ phim này, bởi trẻ con luôn có thể làm nên những điều kỳ diệu.

Tuyệt tác thứ hai của phim chính là Collins, cô con gái cả của gia đình nhà Touhy, người ta vẫn thường thấy những cô nàng hống hách, kiêu ngạo, cậy thế dùng tiền hiếp đáp bạn bè. Nếu ai hứng thú với mẫu nhân vật này thì sẽ hoàn toàn thất vọng với Collins, bởi nàng là một cô bé xinh đẹp, giàu có, học giỏi nhưng không kiêu ngạo, mà ngược lại rất thân thiện, hòa đồng, hiểu tâm lý người khác, luôn biết cách giúp đỡ và động viên Big Mike khi cần thiết.

http://images.allmoviephoto.com/2009_The_Blind_Side/2009_the_blind_side_004.jpg

Gia đình Touhy là gia đình trong mơ: cả nhà đẹp đều, giàu có, sống hạnh phúc, hai đứa con ngoan ngoãn, học giỏi, vợ hiểu chồng, chồng hiểu vợ, cả nhà đều có đức tính nhân ái, thích giúp người, biết cảm thông và hiểu lý lẽ, họ đoàn kết và vững chắc trước mọi tình huống. Và giờ đây họ có Big Mike, người có bản năng phòng thủ thuộc dạng đỉnh cao, người bảo vệ cho cả gia đình…

Dĩ nhiên, một bộ phim với toàn là tiếng hát yêu đời từ đầu đến cuối thì sẽ ko còn là phim, phải có nút thắt, nút thắt ở đây chỉ là một sự hiểu lầm nho nhỏ, nhưng đủ để sau sóng gió ấy, họ bắt đầu hiểu nhau hơn và bắt đầu nghĩ về những bài học nhiều hơn. Big Mike đã tìm lại được mình, từ một cậu bé thiếu IQ đã có thể được…lên lớp và nhận học bổng của một ngôi trường danh giá, gia đình Touhy cảm thấy hạnh phúc hơn khi có một thành viên nữa trong nhà và nhất là cậu ấy lại là một cầu thủ bóng bầu dục rất giỏi ở vị trí phòng thủ, bộ môn thể thao mà cả nhà ưa thích. Câu chuyện cổ tích và như thế đã khép lại, đẹp hơn bất cứ câu chuyện cổ tích nào mà bạn từng thấy, bởi chính tình yêu thương của con người dành cho nhau đã giúp họ khám phá ra được bản thân mình và cảm thây thêm yêu cuộc sống này hơn.

http://www.collider.com/wp-content/image-base/Movies/B/Blind_Side/movie_images/The%20Blind%20Side%20movie%20image%20Sandra%20Bullock%20and%20Tim%20McGraw%20(1).jpg

The Blind Side gần như là một tuyệt tác, dĩ nhiên là phải có sạn nhưng mình không nhắc tới, giờ thì mình chỉ nhớ được cái nhìn của Sandra Bullock, Nụ cười của Tim McGraw, sự nghịch ngợm Jae Head, sự ấm áp của Lily Collins và thân hình đồ sộ của Quinton Aaron trong vai Michael Ohor tức Big Mike. À mà quên mất là cậu ta ko thích bị gọi là Big Mike nhé, cậu ta thích là Michael thôi…

Ở cuối bộ phim, người ta có kể về một cậu bé da đen, giỏi chơi bóng nhưng đã chết ở tuổi 21 vì một cuộc ẩu đả. Một thiên tài đã chết, một ngôi sao đã tắt. Cậu bé ấy có thể là bất cứ ai, có thể sẽ là Big Mike nếu cậu không gặp được gia đình nhà Touhy. Nhưng rốt cuộc cậu đã gặp được, và cùng gia đình nhà Touhy, đặc biệt là Leigh Anne, vẽ nên câu chuyện cổ tích giữa cuộc đời thường….

Link Download

http://megashare.vn/dl.php/350887  6.5 GB

Phụ đề:

http://subscene.com/vietnamese/The-Blind-Side/subtitle-308693.aspx

Hoài nghi về những chân giá trị…

July 25, 2009 :: Posted by - admin :: Category - Chuyện phim ảnh

http://3.bp.blogspot.com/_q0DXFHA7NW4/SWV4Tw8423I/AAAAAAAABk8/tY-1TrLqMQc/s400/Doubt-Streep_l.jpg

Cố gắng lục tung trên mạng với một hy vọng nhỏ nhoi là có ai đó giúp mình thấu hiểu “Doubt” một cách trọn vẹn và viên mãn, nhưng tuyệt nhiên không có gì ngoài một vài đoạn summary nho nhỏ, một vài bài dài hơi bằng English thì khủng quá, đêm hôm khuya khoắt dịch ko nổi, thôi một mình một ngựa, tới đâu hay tới đó….

Hoài nghi về những chân giá trị…

Doubt cũng năm trong danh sách phim có đề cử Oscar của năm rồi, và mình coi phim này chẳng qua là vì Meryl Streep, mình càng ngày càng yêu cô này thì phải, phong cách sắc bén, thần thái uy nghiêm, Meryl đóng phim càng ngày càng hay.

Doubt kể về câu chuyện ở một trường thánh, nơi Meryl đóng vai một nữ tu sĩ – là hiệu trưởng của ngôi trường này, còn Hoffman đóng vai ông cha của ngôi trường đó, coi tới cuối phim tui còn ngẩn tò te ra không biết rốt cuộc trong trường thánh thì ai lớn chức hơn ai nữa nha, tại trong phim hai người cãi nhau nảy lửa quá làm chẳng phân biệt được gì hết.

Read more…