Làm lại từ đầu

August 17, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Khoảng trống tâm hồn
Làm lại từ đầu

Hình như lúc bế tắc, người ta có xu hướng làm lại từ đầu. Nhưng thực ra, không phải cái gì cũng có thể start again hết. Cuộc đời không phải là một trò chơi, nên bạn không thể ấn escape để thoát ra và sign in trở lại như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Cuộc đời cũng không phải là một cuốn băng, có thể tua lại được…

Cuộc đời là một tượng đài đầy vết xước. Thế nên nhiều lúc cái cụm từ “làm lại từ đầu” chỉ mang tính hình tượng, vì thực ra nó không tồn tại, mà người ta vẫn cứ phải tiếp tục sống với hằng hà sa số nỗi đau vây xung quanh mình, không thoát được, đơn giản là chỉ để tạm quên nó đi cho an lòng. Cứ ngỡ mình bình yên vì đã rũ bỏ được nhiều thứ, nhưng không phải, nó vẫn ở đấy, chỉ có điều không tiếp tục nhói lòng nữa mà thoy…

Mình là đứa sống hì hục và gắn bó với quá khứ, kỷ niệm, mình nâng nịu từng mảnh nhỏ nhất của ký ức cho đến những mảng màu xanh tươi nhất của hiện tại. Tha thứ thì dễ, nhưng lãng quên thì không, nên đôi khi nghĩ lại những gì mình phải làm lại từ đầu sao thấy chua chát quá…

Lan man chút thôi, sến súa vậy thôi chứ cái gì rồi cũng qua. Một đồ vật mới cũng giống như một…người yêu mới, một đứa bạn thân mới, đi đâu cũng nghe hỏi tại sao, thế nào, khi nào, ở đâu, v.v. và v.v… Trả lời mệt cả óc. Nói cho vui, vì với xe cộ là vậy, nhưng với người là khác. Đôi khi mất đi một người bạn, chia tay một tình yêu, lúc đó chỉ muốn vùi mình vào chăn và ngủ cho tới sáng, rồi ngủ tiếp cho tới tối, rồi cho tới sáng…chứ chẳng muốn trả lời một câu hỏi tại sao, thế nào, ở đâu, bao giờ…chẳng muốn giải thích một cái gì hết. Chuyện tình cảm, mà nhất là chuyện đời, chẳng thể nào lý giải được chỉ trong vòng 1 vài câu nói như việc có một chiếc xe mới. Mà nó là những mảng màu sáng tối nhập nhọe khác nhau, vĩ thanh khác nhau, phải để bản thân yên tĩnh một thời gian mới có cơ hội định hình lại nó…

Bữa hổm tám với con mèo, nó nhắc đầu tháng 9 này là 4 năm. 4 năm nó biết 123 (và mình), còn với mình thì đó là 5 năm. 5 năm sài gòn với 1 cái ba lô và một bụng… niềm tin, với những lý lẽ và niềm kiêu hãnh hết sức trẻ con rời bỏ quê nhà để tìm kiếm ước mơ nơi đất khách. 5 năm không phải là một quãng thời gian dài, nhưng không ngắn, và nó đủ để mình biết mình là ai, và khôn lớn đến chừng nào….

Tháng 8, cũng như tháng 6, có một nỗi buồn 500 tấn đổ ụp xuống đầu, rồi khoảng một chục cái…chong chóng lớn nhỏ thi nhau kéo mình lên. Buồn đó rồi vui đó, đời mà, nhưng nghĩ bụng không hiểu đời mình cứ chao chác với những chuyện tình cảm như vầy sao. Càng muốn bình yên thì càng nhiều sóng gió, lúc cần sóng gió thì lại thấy cuộc đời quá đỗi nhạt màu…Nói chung là không hiểu mình đã làm gì sai nữa.

À quên, mình không có sai. Thực ra chuyện niềm tin và hạnh phúc trong mỗi đời người thì không có chuyện sai hay đúng, chỉ là mình có hối hận hay không thôi. Mình thì chưa bao giờ hối hận, chưa bao giờ…

Còn cảm giác lúc này, nói hạnh phúc thì không đúng, an lành thì hoàn toàn sai, vui sướng càng không phải, nhưng cũng không là đau khổ, bi ai, cũng chẳng hề là những chuỗi ngày dài tăm tối. Nó là một cái gì đó, u uất và đầy tâm sự, những tâm sự như ly cà phê còn nóng của một buổi sáng đã tràn ra cốc, không ai dọn dẹp và rất đỗi nhuốc nhem. Những tâm sự như giấc mơ, không biết chảy từ đâu và sẽ đổ về đâu….

Có nhng điu đt mãi chng thành tro
Mối tình đầu và trái tim em đó
Để chiều nay kỷ niệm về ngang ngõ
Ngơ ngác nhìn cơn gió chở mùa sang


Có những hôm đưa tay nhặt lá vàng
Bằng chứng muộn màng của một ngày yêu cũ
Chợt nỗi nhớ ào về như thác lũ
Đổ xuống đời đánh vụn những đam mê

Có những khi nghịch mãi sợi tóc thề
Đã biết rằng trói đời nhau không dễ
Chuyện chúng mình vẫn muôn đời như thế
Chẳng thể nào san sẻ hết cho nhau

Em còn gì ? chỉ còn lại nỗi đau
Và vết thương vẫn còn đang rỉ máu
Có nơi nào để buồn và nương náu
Cho nụ cười thơ ấu nở trên môi

Hồi còn con nít, mình khoái bài này lắm, kiểu như chết đuối vớ được phao. Có những thứ muốn bấm delete điên cuồng mà nó vẫn trơ trơ ra đó, như nỗi buồn chẳng hạn. Mà đã không xóa được, không đốt được, rồi lại còn nhân đôi lên mới ghê. Hồi đó mỗi lần buồn, nghe bài nào cũng thấy thân phận mình ở trỏng, mỗi chỗ một ít, mỗi niềm một nơi.

Giờ thì hết roài, hết hẳn, hết cả việc thấy mình trong những bài thơ lẫn những bài hát. Ví dụ như dạo này người ta buồn sẽ hay nghe Tìm Lại Giấc Mơ của Hà Hồ hay Biệt Ly của Noo chẳng hạn, mình thì tìm hoài tìm hoài hổng thấy mình trong đó. Kiểu như đã té ra khỏi đâu đó ngoài cái thế giới này một cách lãng xẹt rồi ở luôn ngoài đó, không thèm trở vô. Nên thành ra tự mình đi kiếm mình, kiềm quài mà hổng có…

Nghe tới nghe lui cũng thấy có Beat Again hợp với mình nè bây…

“Bác sỹ nói tao không còn thời gian nữa rồi, tao nên làm những gì mà tao muốn đi….làm sao tao sống nếu thiếu mày đây… tim tao sẽ không đập nữa nếu không có mày….nếu tao chết mày có tới đám tang của tao hok? Tụi mình không nên chia tay mày à, nên quay lại với nhau đi…” Đại loại vậy. Bài này nghe lại được bữa chạy về quê nè, thấy hay ho và cool ghê đó, hồi đó có thời để nhạc chuông. Còn đoạn trong ngoặc kép lúc nãy là dịch từ bài hát nghen, không phải tiếng lòng của bạn Tùng, tiếng lòng của bạn Tùng đôi khi nó bi đát hơn nhiều…

Nhưng cũng có đôi khi mạnh mẽ hơn nhiều…

Thôi thì có nhiều cái cũng đã trôi qua, có nhiều cái ở lại, có nhiều cái vừa mới xuất hiện, và có nhiều cái đã quay trở về. Nên tận hưởng và sống nốt ngày hôm nay đi đã. Mai tính sau, nhen?

Chiến hữu

June 15, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Ghi chép vụn vặt, Khoảng trống tâm hồn

Chiến hữu

Chiến hữu là bạn, những người cùng kề vai sát cánh (tạm gọi là vậy đi).
Chiến hữu là mấy đứa cùng ta…oánh nhau, cùng ta cà phê cà pháo, cùng xem phim, cùng ăn chơi thác loạn đập phá, cùng chửi đổng về một vấn đề xã hội nhức nhối nào đó…
Chiến hữu là mấy đứa cùng ta im lặng trong bóng đêm, mặc cho nỗi buồn rơi.
Chiến hữu, là cái đứa phải chịu trận ngồi nghe ta lảm nhảm về những điều kinh dị, lúc ta buồn, khi ta vui…

Chiến hữu, mình có chiến hữu không?

Tui từng có một khoảng thời gian “một mình” rất dài, và rất yên bình. Yên bình thực sự, chứ không phải thứ yên bình giả tạo trong cô đơn, không phải là thứ cảm giác chạnh lòng khi nhìn thấy người ta tụm năm tụm ba hạnh phúc. Một mình, tức là lang thang shopping một mình, đi học một mình, đi bơi một mình, dạo nhà sách một mình, đi cắt tóc một mình, đi ăn một mình, cà phê một mình, xem phim một mình…

Khoảng thời gian đó, thực sự rất thanh thản. Không phải tui lập dị, mà tui ngại phải thay đổi bản thân mình cho hợp với người ta.

Tui là đứa rất dễ biến hóa : Bạn vui, tui vui. Bạn buồn, tui buồn. Bạn ghét A, tui cũng giả vờ ghét A cho đẹp trời. Bạn thích B, tui cũng giả vờ thích B cho nó có không khí.

Nói túm lại, tui có thể giả vờ làm chiến hữu của bạn, khiến bạn yêu quý tui, khiến bạn đi xem phim cùng tui, cà phê cùng tui, ngồi vỉa hè tán nhảm cùng tui.

Nhưng tui không thích, vì khi đó tui không còn là mình .

Từ trước giờ, chỉ có một số đứa mà trước mặt nó tui dám là chính bản thân mình. Dám phô bày hết mọi thứ tầm bậy tầm bạ, tào mao mía lao mà không sợ bị chê cười.

Hồi học phổ thông có bạn Ngọc, bạn Nhựt, bạn Đăng. Giờ đã đứt gần hết mọi liên lạc, có lẽ, sợi dây kết nối giữa tui với bọn nó đã không còn nữa. Ko có môi trường học tập yểm trợ, bọn tui thiếu sự gắn bó, nên riết rùi cũng xa nhiều. Mà hồi đó, còn nhỏ, có dám phô bày là bao…

Ở Saigon View có bạn Ngọc, bạn này là người cùng tui nghĩ ra mấy trò quậy phá, cùng ngồi nói nhảm, ăn hàng rất nhiều. Nói chung, trước mặt bạn Ngọc tui hơi mềm mại một chút ^^ ko biết bạn ấy có nhận ra vụ này ko.

Ở 123 ngày xưa, và bây giờ, có con Mều. Con mèo là đứa không bao giờ chê bai và sỉ vả tui. Mấy thứ bệnh hoạn nhảm nhí của tui mà nó biết, nó cũng thường rất ít phê phán, chỉ hỏi và hỏi. Nói chuyện với con mèo, chỉ có chi tiết là quan trọng: ai, làm gì, tại sao, lúc nào, ở đâu. Nó không quan tâm cũng không đánh giá việc tui làm là đúng hay sai, nó không dạy tui phải làm thế này, phải làm thế kia. Nó khiến tui có cảm giác ….vô tội, trong khi tội lỗi thì đầy người.

Con mèo làm tui tin tưởng, mặc dù nhìn mặt nó rất gian, và tui với nó cũng chẳng bao giờ hợp rơ nhau về nhiều chuyện. Cũng ít nói nhảm, chỉ khi nào có chuyện mới kể, mà mỗi lần kể chuyện cho con mèo là trăm lần như một, chỉ có chi tiết mới quan trọng, đúng sai, xấu tốt không thành vấn đề. Nó cũng là đứa chưa bao giờ từ chối tui, trong bất cứ chuyện gì.

Ở CPS hiện tại, có AOD. Tui không biết gì về nó hết? Nó làm cái giề, làm ở đâu, nhà cửa ra sao, học hành dư lào….Biết mỗi thứ một ít, nó là cái đứa nửa phô bày nửa bí ẩn. Mà trước giờ thì tui ghét mấy đứa bí ẩn lắm ^^.

Tui cũng không nghĩ mình sẽ thân, hoặc coi ai đó là bạn thân, chiến hữu chỉ sau mới có 5,6 tháng quen nhau. Bạn thân là đứa phải chia sẻ với ta rất nhiều chuyện, cùng đẳng cấp và cùng nhau trải qua nhiều sóng gió, thời gian kìa. 5,6 tháng không đủ để nói lên hay gầy dựng một cái gì trọn vẹn cả, tất cả đều chỉ mới bắt đầu.

Nhưng nó làm tui có cảm giác tin tưởng. Chơi với nó cũng sợ, dữ quá, lại hết lòng vì bạn bè, nhiều khi dễ gây hiểu lầm cho bản thân, cho mọi người xung quanh, cho người yêu…Nhưng đó cũng chính là điều khiến ta không rời bỏ được.

Tui cũng không quan tâm ai đó có cuộc sống tình cảm cá nhân thế nào, lăng nhăng ra sao, bạc bẽo dư lào (thực ra, nếu là bạn thân thực sự thì phải quan tâm mấy chuyện này, nhưng nó ko ảnh hưởng tới tình bạn, đúng hem?), tui chỉ biết là nó tốt trong tình bạn, tốt trong tập thể nữa, vậy là đủ rồi.

Hình như tui chưa thấy nó đưa ra những ý kiến tiêu cực, bàn lui, hay phản đối tập thể một cách gay gắt bao giờ. Có nhiều người, làm bạn riêng 2 đứa thì rất tốt, nhưng quăng vào tập thể thì như cái mền rách, đanh đá và gai góc. AOD không phải là đứa như vậy. Càng ở chỗ đông người, nó càng tỏa sáng ^^.

AOD nó đã giúp tui rất nhiều, tui cũng không nghĩ là tại chốn này, tui tìm được một người bạn như nó.

Cũng ở CPS hiện tại, tui có babyboy. Thằng nhóc này, mới gặp vài ngày đã kiu tui là anh 2.

Dễ thương thiệt, trước giờ có nhiều người nhận tui làm anh rùi, nhưng cũng ít thấy ai tự nhiên và nhẹ nhàng như nó. Nó cũng là đứa hết mình vì bạn bè, vì tập thể, nhưng hơi nhạy cảm và đôi khi rộn chuyện :d

Rộn chuyện cũng vui, trong tập thể lúc nào cũng cần những người như nó, hai hước, nhẹ nhàng, tinh tế thì….chưa đạt chuẩn nhưng quá đủ cho một cuộc vui cần sự rộn rã. Nhìn nó, người ta nghĩ tới tinh thần làm việc, sự hăng hái. Không có nó, hẳn nhiều người sẽ cảm thấy trống vắng…

Tui chưa nghĩ mình thực sự thân thiết với babyboy (thậm chí với cả AOD), vì với tui, tình bạn khắng khít phải trải qua thời gian và bão giông. Thời gian thì từ từ cũng tới, nếu cứ tiếp tục laàm bạn, sớm muộn gì cũng thân thiết. Còn bão giông, kiểu như phải đi qua nghèo khó, buồn vui, thảm họa….mới có thể nhận ra hết tấm lòng và thực sự trân quý nhau. Dĩ nhiên, hem ai muốn gặp những cảnh này hết, nên cứ để từ từ thời gian sẽ trả lời…

Tui cũng đã từng cảnh cáo nhiều người, chớ vội coi ai đó là bạn thân, nhất là với tui, vì tui sống rất….nhiều mặt. Có thể trong hoàn cảnh tốt đẹp, bạn rất quý tui, nhưng trong hoàn cảnh khắc nghiệt, chưa chắc bạn giữ được cái yêu quý đó. Nên tốt nhất, đừng vội tuyệt đối tin tưởng vào 1 ai đó khi bạn chưa có đủ thời gian dài bên cạnh họ.

Nhưng dù sao, có được những người bạn như Mèo, AOD, Babyboy….thật tốt, vì nó làm cho tui thấy cuộc sống của mình có ý nghĩa hơn nhiều . Nói vậy, không có nghĩa là tui quên hết mấy người bạn khác, chỉ có điều, tui cảm thấy thán phục sự có mặt và nhiệt tình của bọn nó trong tình bạn hơn những người khác. Không chỉ riêng tui, tui thấy ai làm bạn với tụi nó cũng đều là người may mắn.

Trong đám bạn cũ mà tui thân thiết, còn có…Hắn. Nhắc tới Hắn là đau lòng, hỉ? Tui ko muốn nói tên Hắn là ai, chỉ bởi đơn giản Hắn có thể sẽ khó chịu với tui nếu biết tên mình được nhắc trong entry này.

Hắn đã rời bỏ tui. Trùi, một người bạn thực sự lại nỡ rời bỏ nhau sao? Bao nhiêu= ngày rong ruổi chỉ mình tui và Hắn qua từng góc phố, bao nhiêu đêm ngồi tới 2h sáng nhìn trăng lên và phố xá vắng heo cùng nhau, bao nhiêu đêm nói nhảm về cái sự đời một góc quán nước trên đường Pasteur\. Giờ với Hắn, không biết tui còn có ý nghĩa gì không ?

Tui đã từng khẳng định một quan niệm của bản thân mình “Yêu thì có thể đơn phương, nhưng tình bạn thì không thể một chiều”. Tức là một ai đó ko yêu bạn, bạn vẫn có thể yêu họ được. Nhưng một ai đó không coi bạn là bạn, thì bạn không thể nào coi hắn là bạn được, dù cố gắng, thì vẫn cứ khiêng cưỡng lắm.

Nhưng lần này thì khác, tui ko biết liệu Hắn có còn coi tui là bạn thân không, nhưng tui vẫn coi hắn là đứa bạn thân nhất của tui từ trước đến giờ. Thân nhất. Bất kể những điều mà tui và hắn đang và đã gặp phải.

Tui vẫn chờ đợi hắn bình tâm trở lại,và sẽ cứ bình thường như chưa bao giờ có chuyện gì xảy ra. Nhưng sao thấy cuộc chờ đợi này bỗng dưng mong manh quá. Vì hắn là đứa bất cần đời, lạnh lùng, và…chảnh. Với hắn, thì chỉ có người ta quỳ mọp dưới chân hắn, làm gì có chuyện hắn cần ai đó và quay lại để tiếp tục làm bạn?

Thôi ko bàn nữa, tui sợ nói nhiều, mình sẽ xúc phạm đến tình bạn cao quý này mất thôi ^^.

Sở dĩ hôm nay tui nói về bạn bè, chiến hữu, là vì tui đang…nhớ vợ (liên quan quá).

Mà nói sâu xa hơn một chút, là nhờ có hai đứa AOD và Babyboy đứng một bên múa quạt (quạt mo) ủng hộ, tui mới có thể quen được vợ tui nhanh tới vậy.

À mà thực ra, nói vậy ko có nghĩa là, không có 2 đứa này thì tui ko yêu vợ tui. Vẫn yêu, vẫn đi, và vẫn sẽ…tới đích, nhưng có lẽ chậm hơn hiện tại, và biết đâu, nếu ko nhanh tay, có lẽ tui đã để tuột một tình yêu quan trọng nhất trong cuộc đời mình hông chừng.

Và nhắc ra, nói ra đây, hông phải là để cảm ơn, cảm tạ gì hai đứa đó, mà để khẳng định một điều là con người lúc nào cũng cần có chiến hữu. Dĩ nhiên, cảm giác bình yên, một mình, với tui thỉnh thoảng vẫn rất tuyệt vời. Nhưng cái cảm giác có ai đó đứng cạnh mình, ủng hộ cho mình, cổ vũ cho mình, nó cũng rất tuyệt vời.

Có lẽ, nếu hai đứa đó không sốt sắng, lo lắng cho tui, quan tâm tới tui, thì tui đã không thể làm bạn với hai đứa nó. Bởi tui là đứa lạnh lùng, vô tâm và hờ hững. Nhưng cuộc đời quả thật còn nhiều lắm những cơ duyên đẹp đẽ, như cái cách mà cách đây hơn 4 năm tui đã gặp con mèo hay gặp hắn, và rồi trải qua nhiều biến cố, sóng gió như hiện tại. Nếu ko có những chiến hữu như thế này, có lẽ cuộc đời tui đã khác, nhàm chán và vô vị ?

Và điều cuối cùng nghe có vẻ rất “triết lý 3 xu” và “nhàm chán” trong cái entry này, là tui tin vào định mệnh, tuy nhiên, định mệnh chỉ là sự khởi hành, còn hành trình để trở thành bạn thân của nhau phải là do bạn tự quyết định. Một lần nữa, tui lại nhớ về quy luật bất biến của mình, tình bạn thì không thể đơn phương, thế nên, nếu cả 2 bên cùng ko cố gắng, thì đừng mong được làm bạn thân của nhau. Vậy thì, hãy trở thành một người bạn thật tốt trước đã, trước khi đòi hỏi người khác phải tận hiến cho mình bạn nhé ^^.

[Hết – bài diễn văn bữa nay dài quá]

Nhớ…

June 08, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Ghi chép vụn vặt

Gom góp vụn vặt linh tinh…

1.Đọc Moon Palace được 1/3 thì đuối. Văn phong hay, ngôn ngữ cầu kỳ, đầy tính hình tượng, nhưng có sức ru ngủ đáng ngạc nhiên. Đây là quyển sách để đọc vào ban ngày, bên ly cà phê buổi sớm và bãi biển đầy nắng, lòng thanh thản, nhẹ nhàng, không vướng bận lo toan, không deadline, không ăn chơi thác loạn…Vậy mới thấm được. Không phải là quyển sách có thể ngốn ngấu trong 1 ngày hay 1 đêm, càng không phải là quyển sách dành cho một đứa đầu óc lẩn thẩn như mình ^^ Thôi đành….xếp vào tủ vậy, khi nào quởn đọc sau ^^. Chắc chuyển sang đọc Di sản của mất mát, sách đang để trong cặp (để đọc mỗi lúc phải chờ đợi) là Ôi, làm bố, Sách để ở chỗ làm việc là Dấu vết của mẹ, Phi lý trí và Sống Xanh. Chẹp, bao chừ mới đọc hết đây ?

Tờ F-Thời Trang của FTV thiệt là hay, có lời ngưỡng mộ đến bạn nào handle cuốn này. Chú Nathan Lee thấy làm Creative Director mà không biết có làm trò trống gì ko ^^ nhưng design chỉn chu, phong cách tây, ngôn ngữ cường điệu, phù hoa một cách ghê rợn. Chú Lê Hoàng cũng viết trong đây nhiều, nhưng ngôn từ được chắt lọc khá kỹ càng một cách đáng ngờ và ít chợ búa hơn cái kiểu LH mà mình thường thấy. Chẹp, nói chung là…hay, hay hơn Cosmopolitan vừa làm mình thất vọng cách đây không lâu ^^

Báo hay là vậy, còn sách hay thì lâu rùi chưa gặp ^^ Chẳng biết khi nào mới vớ được một quyển làm mình cười sặc sụa như Quỷ cái vận đồ Prada, mê đắm như Mùi Hương hay yêu đương mãnh liệt như mấy cuốn của chú Marc nữa. Haizzz….ham thì ham vậy mà có thời gian đọc đâu ^^.

2. Prince of Persia: The sands of time cũng thiệt là good, kịch bản tốt và chỉn chu hơn mình tưởng. Nói chung là coi phim này nhìn chú Jake y như Aladin, vừa bay vừa nhảy tùm lum tà la, phim đánh…chay nhiều hơn là dùng kỹ xảo, mà chú này thì hay thoát chết một cách kỳ lạ. Nói thiệt là coi phim tui sợ phim nào phủ toàn 1 tông màu lắm, như Clash of Titans thì phủ tông nâu lè, Chạng Vạng thì phủ một màu xám xịt còn phim này thì toàn tông vàng khè, nhìn chói dễ sợ. Tui khoái cái gì có màu sắc, rực rỡ đủ thứ nó mới dzui. Nhưng kỹ xảo phim này đẹp, vừa đủ để ấn tượng chớ không bị over để lấn át kịch bản và một số thứ khác. Em Gemma đúng là có duyên với mấy vai như vầy, đóng trong phim này nhìn đẹp như nàng Seherazat (nói vậy thui chứ tui có biết bà Seherazat bả đẹp cỡ nào đâu ^^). Nhưng nói chung là coi phim này thì không…tập trung cho lắm vì bị phân tán tư tưởng, mặc dù vậy vẫn thưởng thức trọn vẹn 100% nội dung phim à nghen. À quên mất nói thêm là phim này nhìn mặt chú Ben Kingsley gian dễ sợ, mới ngó thôi là đã thấy một trời ám khí rùi mà từ đầu đến gần cuối em hoàng tử Dastan tin sái cổ, hehe, đúng là khờ thiệt mờ ^^ (chết bà, hình như spoiler mẹ nó rùi ^^). Thôi nói chung là bà kon nên đi coi, vậy đi ^^

3. Mua một nùi đĩa phim rùi để ở nhà cũng chưa kịp coi. Vừa chốt xong 2 cái dự án thì lại bị mời làm tiếp. Trùi ui tui sợ làm nhiều lắm rùi ^^ vừa vất vả, vừa mất sức, vừa không có thời gian ăn chơi thác loạn. Kể cũng khổ, không làm thì ko có xiền, mà làm thì ko có thời gian xài xiền, có xài cũng không được thoải mái. Cuộc sống mà, gì chứ khó nhất là cân bằng và điều khiển bản thân mình thoát khỏi những cám dỗ. Đã thề là tháng 6 bớt làm lại để ăn chơi mà giờ thấy tiền mắt vẫn…chớp chớp nè ^^ đúng là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời…

Nói vậy thôi chứ chắc sẽ…từ chối, bạn Tuyết Tùng, bạn nên học cách từ chối nhiều nhiều đi là vừa. Cuộc đời không lúc nào cũng có thể nói yes, có đôi khi một lời từ chối lại là cách giải quyết hay nhất cho những vấn đề phức tạp nhất. Chà, nghĩ cũng rắc rối hen…

4. Cuối tháng này đi chơi đi bây ^^ thật là bấn loạn quá rùi. Không khí thì dở dở ương ương, tinh thần thì lúc lên lúc xuống, sức khỏe thì nằm dưới đáy của đồ thị luôn, nói túm lại là cần có thứ gì đó để vực mình lên. À không, thực ra mấy bữa nay đã được vực lên nhiều lắm rồi à, tâm trạng thì đang lâng lâng như trên mây, mục đích cuối cùng của những ngày vừa qua rồi thì cũng đạt được, dù biết vẫn còn một chặng đường dài phía trước, nhưng đã có thể coi như là tạm ổn rồi, giờ chỉ còn tùy vào cơ duyên. Cơ duyên mà kết hợp với nỗ lực thường sẽ tạo ra một đống fantasy các loại đó bây à, chỉ hy vọng nó không phải là ảo ảnh, cũng hy vọng những thứ này không phải do mình tưởng tượng ra, hè hè…

5. Dạo này ăn ngon, ngủ yên, dù đã 7 ngày kể lúc cái khoảng trống về tình bạn đó xuất hiện. Một khoảng trống lớn, mênh mông, vô cực…dù mình chưa từng nghĩ sẽ có ngày mọi chuyện đến nước này. Bạn à, mình thật là buồn, rất buồn, không phải bởi mình nhớ bạn, mà bởi vì mình không…nhớ bạn. Điều này không có nghĩa là bạn không quan trọng như mình nghĩ, mà nó đồng nghĩa với sự vô tâm, sắt đá trong mình. Dù sao đi chăng nữa, lời hứa mà mình nói với bạn cách đây 7 ngày vẫn cứ vẹn nguyên, mình vẫn ở đây, như một người bạn thực sự, chờ đợi bạn bình tâm trở lại sau những cơn sóng gió…Rồi tình bạn chúng ta lại đẹp như xưa, phải không ?

6. Nhớ vợ quá nè…

Phía sau một ô cửa đóng…

June 04, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Khoảng trống tâm hồn, Nhặt nhạnh đời thường

Phía sau một ô cửa đóng…


Những ngày này thiệt tình không muốn blogging, vì những ý nghĩ cứ vận hành rời rạc sao đó, không kết nối đựoc, thiếu điều chỉ muốn chấm hai chấm rồi gạch đầu dòng ra từng cái để nhớ. Như những mảnh note nho nhỏ dán trên mặt bàn, để đó, rồi lãng quên. Chắp vá cảm xúc, một phong cách rất chi là…cái bang.

Thường thì lúc một ô cửa đóng, thì ắt sẽ có một ô cửa nào khác mở ra. Đó là xét về mặt tình cảm, bởi tim con người, hay nói dễ hiểu là những cảm xúc, rất khó làm rỗng, chỉ là thay đổi trạng thái từ yêu thành thù hận, hoặc ngược lại, hoặc từ đỉnh cao xuống đáy sâu, hoặc nhạt nhoà. Những ngày này thật vui, vui nhưng cũng thật buồn, bởi những gì mình đã từng tưởng tượng ra trong tình bạn đã không còn nguyên vẹn như những gì mình thấy, thứ cảm xúc đáng được mong đợi nhất đã vỡ đi, mong manh như một cơn gió…

Phải mà không có mấy đứa xung quanh mình, giúp đỡ mình, củng cố lòng tin mình như hiện tại, không biết cuộc đời sẽ đi về đâu? Ngõ tối chăng, hay vẫn cứ như thế, tại chỗ đó, mà lòng thì buồn tênh, nhẹ tênh. Mùa mưa, đi đâu cũng gặp chuyện buồn, đi café nghe kể chuyện buồn, lên forum cũng đọc toàn chuyện buồn, buồn não lòng…mưa làm ngừoi ta hồi tửong về những ký ức không đẹp đẽ chăng, hay tự bản thân chúng ta tự làm khổ mình bởi những suy nghĩ chắp vá như vậy vào mỗi cơn mưa tới…

Đã 3 năm rồi không gặp lại cảm giác này, nguyên vẹn và đầy phấn khích, định mệnh đôi khi đẹp một cách lạ lùng, bởi phía sau một ô cửa đóng toàn là niềm đau, là một ô cửa khác đã bắt đầu mở ra với rất nhiều những những niềm hy vọng. Say nắng là một cảm giác đẹp, thỉnh thoảng gây “chết người” nhưng tổng quan thì vẫn là một cảm giác đẹp, dù hơi mong manh và khó níu giữ…

Chat với mấy đứa nhóc, thấy mình như con nít, rụt rè và thiếu tự tin, cảm xúc chạy lộn xộn từ này sang nọ, từ nọ sang kia, sợ đủ thứ từ niềm vui đến nỗi buồn, quên đủ thứ từ những điều nhỏ nhặt đến những điều lớn lao, nhưng dĩ nhiên, mục tiêu quan trọng nhất thì không thể nào quên được, và còn biết bao nhiêu dự định trước mặt nữa.

Viết nãy giờ xong đọc lại chỉ muốn Ctrl A rồi delete nó đi cho đỡ nhục ^^ blog gì mà chắp vá ghê quá, ai không là bạn mình chắc đọc dek hiểu =)) mà mình cũng chẳng hiểu mình đang viết gì nữa là. Thôi kệ, tới đâu hay tới đó hen, ngừơi đang lan man nên cảm xúc cũng đang lãng đãng đó mà. Chỉ thấy tiếc một thứ là mình đã nhặt đựoc một điều kỳ diệu ở tháng 4, rồi đánh rơi nó ở tháng 5 mà mãi mãi, vĩnh viễn mình không thể nào lấy lại đựơc. Và dù là có, cũng đã chẳng còn nguyên vẹn như xưa…

Mà thôi quên đi, giờ thì đã và đang rất viên mãn với những cảm xúc mới, con người mới, bạn bè mới…Có lắm thứ để cùng ngồi lại với nhau và bàn bạc trong những ngày này, nhưng định mệnh đôi khi phải để “tự nhiên” mới lên men hạnh phúc. Cứ từ từ, người còn đó chớ có chạy đi đâu mất…

Bỗng thấy nhớ những điều giản dị, như mình của vài năm về trước, cứ yêu và sẽ yêu mà chẳng hề lo sợ…

P/S: Sáng thức dậy lòng phơi phới, làm linh ta linh tinh rất nhiều thứ rồi mới nhớ ra hôm nay mình….thi, mà chưa học bài hu hu hu

Quá nhiều mộng mị…

May 30, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Khoảng trống tâm hồn

Quá nhiều mộng mị…

Có những người bước vào cuộc đời ta, rồi lại ra đi như chưa từng xuất hiện. Biệt tăm, không một dấu vết. Cũng có những người lướt qua như những khuôn mặt quen, gây ra đôi chút khó chịu, hạnh phúc, nhưng rồi cũng tan biến như hư vô trong cái vòng quay vô định của cuộc đời.

Và có những người, bước vào, và dẫn cuộc đời ta đến một bước ngoặt nào đó, làm xáo trộn mọi thứ vốn dĩ đã được sắp xếp theo một trật tự nhất định. Xáo trộn, ngay cả khi nó đã….lộn xộn lắm rồi, cũng giống như đau thương, rồi lại đau thương nữa, có những điều ngỡ đã lên đến đỉnh, nhưng hóa ra chỉ mới ở triền dốc của một con núi thật cao…

Ngày hôm kia trăng thật đẹp, tròn và sáng, ngồi với bạn Moon vẫn ở chỗ cũ, nghĩ về cuộc đời, về “confine tra amore e amicizia”, thấy mình bất lực trước quá nhiều cảm xúc. Có những câu hỏi, đôi khi chỉ hỏi mà không cần nhìn nhau đã biết câu trả lời, nhưng cũng có câu hỏi, hỏi mãi, mà không biết đâu là đáp án đúng. Chỉ có sự lửng lơ giữa đúng và sai, bấn loạn giữa những ngày dài lưng chừng giữa trưởng thành và trẻ con, ích kỷ và rộng lượng, trung thực và dối trá, yêu và ghét, nhớ và quên, say và tỉnh, sống bằng niềm tin hay thực dụng đời thường…

Có những thứ quá mong manh, mà bản thân mình, có níu kéo mấy cũng không níu giữ được.

Ngày hôm qua thì trăng rất xám, xám xịt. Vẫn tròn, nhưng màu xám và có viền đen ngang đầu, giống như đang bị treo cổ. Điềm gì chăng? Mặc dù hôm qua rất vui, thỏa mãn trong hầu hết mọi giác quan, xúc cảm đầy đủ. Và cũng có 2 sự kiện trong đại xảy ra, có khi nó rất đỗi bình thương, nếu xảy ra vào một lúc khác, ở một chỗ khác, với một người khác. Còn lần này thì không, nó đặc biệt, bởi mình đã mất khả năng chống chọi với những áp lực…

Tháng 5 dường như dài hơn, tự nhiên bấn loạn với những cảm xúc cuối cùng của những ngày cuối cùng. Mình biết, mình là đứa thiếu kiên quyết, mình chẳng thể giận ai quá 2 phút. Mình không biết nổi nóng, mình không biết tức giận, trái tim mình không có chỗ cho sự hận thù…

Nhưng nó có chỗ cho những vết xước, nỗi đau và những hố sâu đầy máu. Nếu thích, bạn cứ làm tổn hại nó, tùy, nhưng cái gì cũng có cái giá của nó. Đừng làm nỗi đau thêm dài….

Bởi cuộc đời, vốn dĩ đã quá nhiều mộng mị…

Un giorno, ti dimentichi. Ti sarei offeso, vorrei la rabbia, mi lascerà e noi non rivedremo più. Ma io so, non è questo il tempo, perché ti amo ancora. Ti amo ancora ….