Tưởng niệm

October 14, 2009 :: Posted by - admin :: Category - Khoảng trống tâm hồn

Tưởng niệm


Ta nghiêng tai nghe lại cuộc đời
Thì hãi hùng, hoàng hôn chờ tới
Ta nghiêng vai soi lại tình người
Thì bóng chiều chìm xuống đôi môi

Đang mân mê cho đời nở hoa
Chợt bàng hoàng đến kỳ trăn trối
Đang nâng niu cuộc tình lộng lẫy
Bỗng ngỡ ngàng vụt mất trong tay

Ta khổ đau một đời
Để chết trong tình cờ
Ta tìm nhau một thời
Để mất nhau vài giờ
Bàn tay làm sao níu
Một đời vừa đi qua
Bàn tay làm sao giữ
Một thời yêu thiết tha

Mang ơn em trao tình một lần
Là kỷ niệm, dù không đầm ấm
Mang ơn em đau khổ thật đầy
Là nắng vàng, dù nhốt trong mây

Mang ơn trên cho cuộc đời ta
Vài vạn ngày gió cuồng mưa lũ
Trong cơn đau một vừng nhang khói
Kéo ta về, về cõi hư vô

http://khanhly.net/phoxua/upfiles/18/Rp42524.jpg

Nghe 7 Version của Tưởng Niệm, 7 người ca mà vẫn thấy không ai làm mình nhập tâm bằng Khánh Ly. Đấy, ai bảo là mình cố chấp ? Cũng thử cái mới chứ bộ, có điều không ăn thua thôi =))

Dạo này nghe bài này nhiều: mỗi sáng sớm, mỗi buổi trưa, mỗi hoàng hôn, mỗi đêm khuya, sau khi tắm, trước khi đi ngủ, giữa lúc ăn cơm….Cũng chẳng biết để làm gì ? Vì thực sự có nhiều lúc có những “sự vật” không ăn nhập gì với ta lắm mà vẫn cố tìm kiếm chút gì đó trong nó liên quan đến mình….

Dạo này nhiều người hỏi mình “Còn không?”, thì trả lời đây: Còn, nhưng đã khác….

Thì đã vậy, gần cả ngàn ngày thì cục vàng bốn số chín còn khác đi đôi chút nữa là con người ta, nhất là trong cái thế giới nhiễu nhương loạn lạc này, chẳng ai có thể giữ được tấm lòng trong sáng như gương soi mà chiếu thấu cuộc đời mãi mãi được. Rồi tất cả cũng sẽ đi vào hồi kết, vấn đề chỉ là thời gian….

Dạo này thấy mình thiếu kiến quyết hơn xưa, dù vẫn một tâm trạng đó, lý trí đó, chân lý đó, mà hành động thì đã khác. Bớt nhạy cảm hơn với những hiềm khích, bớt kích động hơn trước những vụn vặt, bớt tự tin hơn trước những kẻ xa lạ. Mình đã sống trong thế giới ảo quá nhiều ? Hay tự bản thân mình đang nhốt mình trong chiếc vỏ ốc, mà vĩnh viễn mình không thể thoát ra được bởi nó đang bao phủ bởi vô số tầng lớp những con đường ảo khác. Mình có cảm giác mình không còn là mình nữa rồi….

Bao giờ thì hết ? Mình không phải là đứa yếu đuối đến nỗi phải ngồi chờ những chuyện này xảy ra. Vấn đề là mình không muốn quyết định, như đã từng quyết định. Nhiều khi phó thác số phận vào tay cơ duyên cũng có cái hay, nhưng bất lợi là ở chỗ ta không biết nó sẽ xảy ra thế nào, bao lâu, và hệ lụy của nó ? Mình đã quá cái tuổi hành động liều mạng và nghĩ rằng mình có thể chấp nhận mọi hậu quả. Giờ đã là lúc nhận ra mình cũng mỏng manh lắm, và cảm xúc thì rất khó để kiềm chế….

Nhưng còn được gì khi giữ lại những điều đã cũ ? Một chiếc áo quá chật cho một linh hồn mới. Khi tất cả đã tiêu tan như những giọt sương mai đã đến lúc tàn. Và chắc chắn là chúng ta sẽ trở thành một ai đó khác đi, với mình bây giờ, vào một lúc nào đó…

Vấn đề chỉ còn là thời gian thôi.

Tại sao?

August 05, 2009 :: Posted by - admin :: Category - Khoảng trống tâm hồn

http://thinkingwithpurpose.files.wordpress.com/2009/07/why.jpg

Có những cảm xúc bất chợt không thể trốn tránh được, là khi ta ngồi đây, chiêm nghiệm về những tiên đoán bất an của một buổi sáng trời lành, gió lồng lộng thổi tung những tiếng lanh canh của chiếc chuông gió trôi ra ngoài cửa, đường phố vắng bóng những tiếng rền rú chân ga, nơi góc nhà, chiếc modem lặng lẽ tẩu thoát khỏi những dòng chảy của đường truyền băng thông rộng, đèn thôi cháy, loa thôi kêu. Mất điện.

Là những lúc chần chừ mân mê chiếc điện thoại bé nhỏ, lòng đặc quánh bởi sự xâu xé cùng cực của những cơn thịnh nộ kết hợp với sự tha thứ nhân từ đầy tàn nhẫn. Không biết phải ấn những phím gì, suy nghĩ thế nào và chọn tên ai trong danh bạ hơn ba trăm năm mươi người để chia sẻ, chẳng biết phải làm thế nào để giải tỏa những cảm xúc được đóng đinh trên mảng tường trắng, thơm mùi vôi và trống rỗng, lặng yên. Là những khi biết mình cũng bất lực, cả lời nói lẫn thanh âm của chiếc đàn Violin nằm lặng yên nơi góc tối không đủ để minh chứng một điều gì, hành động như một gã khờ cứ mỗi chiều lại ngồi trước cửa đón thu sang, nhìn những quả chò nâu rơi mà thèm lắm một cú bay ngoạn mục từ đâu đó trên không trung xuống đất, rồi bị giật căng một một sợi dây vô hình hay hữu hình, để khựng lại giữa buổi chiều lồng lộng gió và khao khát được đứng yên thế này mãi mãi, trên đỉnh của hạnh phúc và những cơn mân mê mù lòa không hồi kết.

Chẳng ai có lỗi trong một cuộc tình, cũng không ai có thể quên những cảm giác mất mát đằng sau sự chia ly, tất cả đều đến và đi với một lý do cho riêng mình, chỉ những khoảng trống để lại bởi những giao thoa đầy ý nghĩa đó là đọng nhiều nươc mắt. Người ta có thể lựa cho để quên đi, để được quên đi, để bị quên đi hay là ghi dấu mãi mãi trong tim một ai đó, nhưng người ta tuyệt đối không bao giờ có lấy mảy may một quyền hạn nho nhỏ là điều khiển được bản thân mình, như loài thiêu thân lao vào ánh sáng, mà quên mình là ai…

Tôi là ai? Câu hỏi của những sự trống rỗng căng lên trong lồng ngực, là những khi phập phồng nỗi nhớ lúc 12h đêm, tim đập thình thích vì sợ nghe một tiếng gõ cửa hay một tiếng gọi tên, là sự hoảng loạn của những điều mình đang trốn tránh và vấp phải. Người ta thường hay chạm mặt định mệnh khi đang trên đường chạy thoát khỏi nó, sự bao phủ của cảm xúc lên toàn bộ thân xác như những phiến gai độc đầy sắc nhọn, đâm vô hình vào những nỗi đau đã nằm yên ở đó tự bao giờ. Như những con xúc xắc rơi leng keng trong chiếc ly pha lê vỡ lạnh, và những con bài thôi rớt xuống mặt bàn tàn nhẫn và vô tâm….

Hôm qua treo status “Tôi cần một lời khuyên” rồi bất thần nhận ra chẳng ai khuyên được mình, vì không ai xỏ vừa đôi giày rách nát của mình, đôi giày của những nỗi thống khổ và dằn vặt giữa hạnh phúc tạm thời, vĩnh cửu ảo và những giấc mơ không hồi kết. ta phải làm sao? Quăng một câu hỏi vào thinh không băng giá, để nhận lấy những bẽ bàng chua xót không thể tránh khỏi của đời mình.

ta phải làm sao?….