Tưởng niệm
Tưởng niệm
Ta nghiêng tai nghe lại cuộc đời
Thì hãi hùng, hoàng hôn chờ tới
Ta nghiêng vai soi lại tình người
Thì bóng chiều chìm xuống đôi môi
Đang mân mê cho đời nở hoa
Chợt bàng hoàng đến kỳ trăn trối
Đang nâng niu cuộc tình lộng lẫy
Bỗng ngỡ ngàng vụt mất trong tay
Ta khổ đau một đời
Để chết trong tình cờ
Ta tìm nhau một thời
Để mất nhau vài giờ
Bàn tay làm sao níu
Một đời vừa đi qua
Bàn tay làm sao giữ
Một thời yêu thiết tha
Mang ơn em trao tình một lần
Là kỷ niệm, dù không đầm ấm
Mang ơn em đau khổ thật đầy
Là nắng vàng, dù nhốt trong mây
Mang ơn trên cho cuộc đời ta
Vài vạn ngày gió cuồng mưa lũ
Trong cơn đau một vừng nhang khói
Kéo ta về, về cõi hư vô

Nghe 7 Version của Tưởng Niệm, 7 người ca mà vẫn thấy không ai làm mình nhập tâm bằng Khánh Ly. Đấy, ai bảo là mình cố chấp ? Cũng thử cái mới chứ bộ, có điều không ăn thua thôi =))
Dạo này nghe bài này nhiều: mỗi sáng sớm, mỗi buổi trưa, mỗi hoàng hôn, mỗi đêm khuya, sau khi tắm, trước khi đi ngủ, giữa lúc ăn cơm….Cũng chẳng biết để làm gì ? Vì thực sự có nhiều lúc có những “sự vật” không ăn nhập gì với ta lắm mà vẫn cố tìm kiếm chút gì đó trong nó liên quan đến mình….
Dạo này nhiều người hỏi mình “Còn không?”, thì trả lời đây: Còn, nhưng đã khác….
Thì đã vậy, gần cả ngàn ngày thì cục vàng bốn số chín còn khác đi đôi chút nữa là con người ta, nhất là trong cái thế giới nhiễu nhương loạn lạc này, chẳng ai có thể giữ được tấm lòng trong sáng như gương soi mà chiếu thấu cuộc đời mãi mãi được. Rồi tất cả cũng sẽ đi vào hồi kết, vấn đề chỉ là thời gian….
Dạo này thấy mình thiếu kiến quyết hơn xưa, dù vẫn một tâm trạng đó, lý trí đó, chân lý đó, mà hành động thì đã khác. Bớt nhạy cảm hơn với những hiềm khích, bớt kích động hơn trước những vụn vặt, bớt tự tin hơn trước những kẻ xa lạ. Mình đã sống trong thế giới ảo quá nhiều ? Hay tự bản thân mình đang nhốt mình trong chiếc vỏ ốc, mà vĩnh viễn mình không thể thoát ra được bởi nó đang bao phủ bởi vô số tầng lớp những con đường ảo khác. Mình có cảm giác mình không còn là mình nữa rồi….
Bao giờ thì hết ? Mình không phải là đứa yếu đuối đến nỗi phải ngồi chờ những chuyện này xảy ra. Vấn đề là mình không muốn quyết định, như đã từng quyết định. Nhiều khi phó thác số phận vào tay cơ duyên cũng có cái hay, nhưng bất lợi là ở chỗ ta không biết nó sẽ xảy ra thế nào, bao lâu, và hệ lụy của nó ? Mình đã quá cái tuổi hành động liều mạng và nghĩ rằng mình có thể chấp nhận mọi hậu quả. Giờ đã là lúc nhận ra mình cũng mỏng manh lắm, và cảm xúc thì rất khó để kiềm chế….
Nhưng còn được gì khi giữ lại những điều đã cũ ? Một chiếc áo quá chật cho một linh hồn mới. Khi tất cả đã tiêu tan như những giọt sương mai đã đến lúc tàn. Và chắc chắn là chúng ta sẽ trở thành một ai đó khác đi, với mình bây giờ, vào một lúc nào đó…
Vấn đề chỉ còn là thời gian thôi.









