Ghi chép vụn vặt.

August 06, 2009 :: Posted by - admin :: Category - Ghi chép vụn vặt

Ghi chép vụn vặt.

♥ Coffee and oreo by Yen♥socute♥.

  1. Định mua điện thoại. Lướt một vòng 5s thì lở dại chạm mặt em Cocoon. Ngay lập tức lũ phiến loạn adrenallin lại xồng xộc lên não. Thằng bán hàng trưng ra một bộ full box đầy đủ bao gồm cả hộp, cocoon nest và giá thì bằng khoảng ½ cái giá cách đây gần 2 năm mình mua. Mà hồi đó kiếm Cocoon trầy trật lắm, lại thiếu cáp zin và Cocoon nest. Giờ nhìn thấy lại trỗi lòng tham, dù em ấy rất dở người, tính năng lại thiếu…haiz…
  2. Trời nóng nên đâm ra thần kinh mình có vấn đề, nhớ trước quên sau, rồi quên trước nhớ sau. Nãy pha café không biết nghĩ gì mà múc 2 muỗng đường bỏ luôn vào phin, sau đó lại chế nước sôi vào hũ đường, rồi tiếp tục lấy nước đá đập xong quăng cả vào sàn nước. Nhớ ra thì đã tan hết ^^ Sau đó bắt đầu tự thề thốt với lòng là việc nào ra việc đấy, không vừa lao động chân tay vừa động não nữa, nhưng vừa quay tít đi cái là bắt đầu vừa gọt dưa vừa tính chuyện gì đấy, xắt trái dưa nhìn như trái khóm ^^
  3. Mình lại bắt đầu rơi vào trạng thái cuồng nhiệt, quá khích, dễ phẫn nộ và bấn loạn từng cơn. Những cơn mưa mùa hè tháng 8 không đủ xua đi bất cứ thứ gì u ám trên bầu trời này. Trời vẫn đầy mây mà nắng vẫn nắng. Tháng 7, tháng 8, rồi tháng 9, rồi sẽ tới tháng 10, hy vọng qua khỏi những con số này thì mình sẽ bình thường trở lại. Bớt cảm thấy mệt mỏi vào lúc 1 h chiều và 8h tối hơn, chịu chạy xe ngoài đường hơn, siêng xem phim hơn, siêng đọc sách hơn, siêng làm hơn…
  4. Chiều nay bị…ép nói dối. Nói trắng ra là bị rơi vào hoàn cảnh phải nói dối. Suy cho cùng, nói dối ko phải là điều gì đó quá to tát đối với mình. Mình nói dối thường xuyên. Đứng trước những hoàn cảnh khó xử mình thường xếp ưu tiên lựa chọn: trước hết là nói dối cho yên chuyện, nếu đã hết lý do để nói ^^ vì đối tượng đã bị mình nói dối quá nhiều -> chuyển sáng option 2 là lảng tránh, nếu lảng tránh không xong thì option 3 là…xì ra sự thật đau lòng. Nhưng làm đau lòng người khác là điều mình không hề muốn, vì mình hiền lành ngây thơ không muốn làm tổn thương ai.
  5. Vậy mà mình biết, và nhớ, mình đã làm tổn thương nhiều người. Và chắc chắn sẽ còn nhiều người nữa. Mình thiệt là hối hận, và mình cũng thật là bế tắc.
  6. Lại một lần nữa không kiềm chế được cảm xúc. Thấy rất mệt mỏi. Mình nên làm gì ?
  7. Những ngày cuối tuần dạo này thật tươi đẹp, ko còn thảm cảnh sống cho qua ngày như cách đây vài tháng. Những ngày cuối tuần có thức ăn ngon, cà phê thơm, phim hay, sách quý và …người đẹp.Những chuyện này thậm chí đã đưa mình lên còn cao hơn cả thiên đường, đơn giản chỉ là để bù lại những mất mát hụt hẫng mà mình đã tự trút cho bản thân mình gánh chịu. Thì đó là cuộc đời, có trả có vay.
  8. Trời nóng, thiệt là nóng quá.
  9. Mai là thứ sáu rồi, ngày rất đẹp. rất xinh. Và là cuối tuần.
  10. Miss u, baby!

Tại sao?

August 05, 2009 :: Posted by - admin :: Category - Khoảng trống tâm hồn

http://thinkingwithpurpose.files.wordpress.com/2009/07/why.jpg

Có những cảm xúc bất chợt không thể trốn tránh được, là khi ta ngồi đây, chiêm nghiệm về những tiên đoán bất an của một buổi sáng trời lành, gió lồng lộng thổi tung những tiếng lanh canh của chiếc chuông gió trôi ra ngoài cửa, đường phố vắng bóng những tiếng rền rú chân ga, nơi góc nhà, chiếc modem lặng lẽ tẩu thoát khỏi những dòng chảy của đường truyền băng thông rộng, đèn thôi cháy, loa thôi kêu. Mất điện.

Là những lúc chần chừ mân mê chiếc điện thoại bé nhỏ, lòng đặc quánh bởi sự xâu xé cùng cực của những cơn thịnh nộ kết hợp với sự tha thứ nhân từ đầy tàn nhẫn. Không biết phải ấn những phím gì, suy nghĩ thế nào và chọn tên ai trong danh bạ hơn ba trăm năm mươi người để chia sẻ, chẳng biết phải làm thế nào để giải tỏa những cảm xúc được đóng đinh trên mảng tường trắng, thơm mùi vôi và trống rỗng, lặng yên. Là những khi biết mình cũng bất lực, cả lời nói lẫn thanh âm của chiếc đàn Violin nằm lặng yên nơi góc tối không đủ để minh chứng một điều gì, hành động như một gã khờ cứ mỗi chiều lại ngồi trước cửa đón thu sang, nhìn những quả chò nâu rơi mà thèm lắm một cú bay ngoạn mục từ đâu đó trên không trung xuống đất, rồi bị giật căng một một sợi dây vô hình hay hữu hình, để khựng lại giữa buổi chiều lồng lộng gió và khao khát được đứng yên thế này mãi mãi, trên đỉnh của hạnh phúc và những cơn mân mê mù lòa không hồi kết.

Chẳng ai có lỗi trong một cuộc tình, cũng không ai có thể quên những cảm giác mất mát đằng sau sự chia ly, tất cả đều đến và đi với một lý do cho riêng mình, chỉ những khoảng trống để lại bởi những giao thoa đầy ý nghĩa đó là đọng nhiều nươc mắt. Người ta có thể lựa cho để quên đi, để được quên đi, để bị quên đi hay là ghi dấu mãi mãi trong tim một ai đó, nhưng người ta tuyệt đối không bao giờ có lấy mảy may một quyền hạn nho nhỏ là điều khiển được bản thân mình, như loài thiêu thân lao vào ánh sáng, mà quên mình là ai…

Tôi là ai? Câu hỏi của những sự trống rỗng căng lên trong lồng ngực, là những khi phập phồng nỗi nhớ lúc 12h đêm, tim đập thình thích vì sợ nghe một tiếng gõ cửa hay một tiếng gọi tên, là sự hoảng loạn của những điều mình đang trốn tránh và vấp phải. Người ta thường hay chạm mặt định mệnh khi đang trên đường chạy thoát khỏi nó, sự bao phủ của cảm xúc lên toàn bộ thân xác như những phiến gai độc đầy sắc nhọn, đâm vô hình vào những nỗi đau đã nằm yên ở đó tự bao giờ. Như những con xúc xắc rơi leng keng trong chiếc ly pha lê vỡ lạnh, và những con bài thôi rớt xuống mặt bàn tàn nhẫn và vô tâm….

Hôm qua treo status “Tôi cần một lời khuyên” rồi bất thần nhận ra chẳng ai khuyên được mình, vì không ai xỏ vừa đôi giày rách nát của mình, đôi giày của những nỗi thống khổ và dằn vặt giữa hạnh phúc tạm thời, vĩnh cửu ảo và những giấc mơ không hồi kết. ta phải làm sao? Quăng một câu hỏi vào thinh không băng giá, để nhận lấy những bẽ bàng chua xót không thể tránh khỏi của đời mình.

ta phải làm sao?….

Đêm 29.07.2009

July 29, 2009 :: Posted by - admin :: Category - Khoảng trống tâm hồn

Thề.

Đây là lần cuối cùng mình nhắc về điều này, rằng tất cả mọi mắt xích trong cuộc sống đều phải được tháo gỡ một cách suôn sẻ trước khi mọi chuyện kết thúc. Everything will be Ok at the end, if it’s not Ok, it’s not the end. Remember saying that I always believe in something “forever”, so I must to trust it strongly and forget everything which is so “hard” with my life….

Mấy nay ngủ ít nên cổ cứ vẹo sang một bên, mỏi ơi là mỏi ^^ nhưng lên giường lúc 12h đêm thì chả bao giờ ngủ được ngay, cứ phải gọi là lăn tít thò lò trên giường đến nhăn nhúm cả hết mới lịm đi ^^ Giờ thì đầu đang nhức vì hôm nay mới ún có 3 ly café, lại tọng vào bụng một ly sinh tố nho toàn sữa. Vãi thật …

Mấy nay mình thảm quá. Be strong, baby! Sắp hết tháng 7 hoang đường ròi

P/S: Tháng 7 năm nào mình cũng gặp đại nạn, nhỉ?

Be careful what you wish for

July 28, 2009 :: Posted by - admin :: Category - Chuyện phim ảnh

Be careful what you wish for

Slogan bộ phim y như một lời cảnh tỉnh với mình lúc này nói riêng và cho bạn nào đang ảo tưởng về bất cứ thứ gì nói chung, hem phải cái ước mơ nào thành sự thiệt cũng đều là điều kỳ diệu hết, có khi nó là một cơn “ác mộng” cũng ko chừng, nên nói chung là “tham thì thâm”, biết vậy đi cho lành.

Coraline là một bộ phim hay, dễ thương, được so sánh với “Alice lạc vào xứ sở thần tiên” là một bộ phin hoạt hình hồi nhỏ tui rất mê nhưng hem có dịp coi full, toàn coi từng khúc từng khúc nhỏ ko hà làm bây giờ hok nhớ gì ráo trọi, nhưng đúng là tui thấy Coraline nó giống phim này thiệt.

Read more…

Anh chỉ là người say…

July 23, 2009 :: Posted by - admin :: Category - Bí mật 2h sáng, Ghi chép vụn vặt

http://www.bonparfum.com/images/lolita_lempicka.jpg

Còn 10’ nữa thì tới giờ về ^^ mạng lại rớt, nghĩ đi nghĩ lại chả biết làm gì, thôi thì viết blog ^^.

Có một dạo đọc blog mình thấy…hay kinh khủng, chắc cũng là do thái độ AQ vốn có sẵn, nhưng dù sao cũng đỡ…chạnh lòng. Còn bây giờ tạch, đọc lại chẳng bao giờ thì hay ho nỗi gì, toàn thấy bưng mặt xấu hổ, và tự hỏi điều gì đã làm tài năng sáng choy’ như mình đã bị mai một như dzị. Hậu quả của bao nhiêu năm đứng sau cánh gà ôm loa chạy vặt chăng? Hay áp lực của cuộc sống đã khiến mình trở nên chai sạn một cách khó tin. Mọi thứ romantic đều trở nên xa xỉ một cách quá đáng, lạ lẫm và vô hồn ^^.

Đang đọc song song 2 quyển sách “Nhật ký ngốc xít”“Mọi điều ta chưa nói”. Nhật ký ngốc xít quả là một quyển sách hay, không phải là lần đầu tiên mình đọc sách con nít và cũng không phải là lần đầu tiên bắt gặp mấy quyển thế này. Nicolas, Thuyền trưởng quần lót, Totochan, Pit tất…v.v đầy ra đó, nhưng Nhật Ký Ngốc xít có lẽ hơi….tách biệt một chút, bởi cái chất khùng khùng của một cô bé lập dị, đánh đá mà ngây thơ. Thích đọc lắm luôn, mà dạo này phát hiện tật xấu là thích đọc sách có minh họa hơn. Không biết có phải đang hồi teen và khao khát đọc truyện tranh ko?

Read more…