Trăng muộn…
Giữa những khoảng trống của những điều cuối cùng
Em tìm thấy anh…
Vẹn nguyên sau giông bão
Và những ngày dài trong ký ức thanh tân…
Nỗi nhớ của chúng mình còn thơm mùi ánh trăng
Như buổi ban mai, như đêm tràn nỗi nhớ
Bởi những điều vô nghĩa trong em đang vỡ
Nên cuộc tình buồn…
Nên ngọn nến hư hao…
Nên giữa chúng ta là muôn ngàn nét vẽ
Vết mực nào anh chấm phá đời em?
Còn đâu những buổi sáng thấy mình như que kem
Ướt át
Lướt vòng môi mềm lên những cơ thể thân quen
Chẳng có gì ngoài ….thú tính – bóng đêm
Để em quên anh, quên anh….
Quên anh….
Bởi ta thuộc về nhau giữa những khoảng đời xanh
Bởi không thuộc về nhau nên cuộc đời bất tận
Bởi lỡ yêu nhau trong những ngày trăng muộn…
Bởi cồ tích buồn kết thúc phải lửng lơ?
Phải không anh?
Như vết mực trên tay em nay sẽ còn mãi mãi
Như cơn mưa vĩnh viễn khóc bầu trời
Như hạt nắng cuối cùng trên dốc cát
Trôi qua đời những tràn bụi mong manh…
Bởi những buổi sáng của em không có anh
Nên khi cơn đau trải dài trên bệ cửa
Em bỗng dưng thấy mình mắc nợ
Một con trăng hát muộn giữa trời đêm….
Và khi bóng tối đã tràn ngập hơi men
Dòng cuồng lưu nỗi buồn lên rực lửa
Trăng đã khát vẫn vẹn nguyên lời hát…
Đến bao giờ…
Đến bao giờ ta sẽ thuộc về nhau?
Khoảng …800 năm rồi mới làm một bài thơ. Tưởng mình mất luôn khả năng này rồi chứ, hóa ra vẫn nặn được một cái gì đó khả dĩ gọi là…lãng mạn để viết. Mặc dù buổi sáng nay rất bận, deadline thì đang bị dí, việc thì đang đùm đề, bài thì chưa học (tối nay thi), xe thì hư đang chuẩn bị đem sửa, nhưng vẫn dành tặng riêng mình 15 phút nhỏ nhoi để làm thơ, cuộc đời nhiều lúc thật tuyệt, đẹp từ trong đẹp ra, đẹp từ ngoài đẹp dzô….
Bài thơ này làm tặng cho…không ai cả. Thế nào cũng có đứa đọc thơ mà tưởng bở rồi suy diễn này nọ cho coi. Thôi kệ, đời mà, thỉnh thoảng cũng phải giả vờ hiểu sai về nhau, nhất là mấy chuyện quan trọng, bởi đã là biển thì phải có sóng, còn lửa thì phải có khói, hehe ^^
Đang rất “bối rối” về cuộc đời của chính mình, “bối rối” y như bài “bối rối” của em Đông Nhi vậy đó, tự nhiên thèm ngồi ở một nơi rất cao, ngó xuống phía dưới coi mình có dám nhảy không. Biết đâu nhảy thiệt, giống như mình đã dám bấm lỗ tai và xăm hình vào hôm thứ hai vậy đó. Tuổi trẻ nhiều lúc phải cuồng loạn, điên quá thì chết, không điên được cũng chết, điên vừa vừa chắc không sao, đủ để xả stress và đủ để thấy mình còn sống. Bà mẹ đứa nào xăm rồi dám nói xăm hình ko đau, bản thân mình thấy xăm đau muốn té đái ^^ chẹp, tính sợ đau từ nhỏ, không ngờ cũng có ngày mình dám làm điều này…
Bởi mới nói, không có gì là không thể, sông còn cạn, núi còn mòn, huống chi là lòng người, phải hem?











