Trăng muộn…

April 08, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Khoảng trống tâm hồn
Trăng muộn…

Bởi chúng ta là cứu cánh đời nhau…


Giữa những khoảng trống của những điều cuối cùng
Em tìm thấy anh…

Vẹn nguyên sau giông bão
Và những ngày dài trong ký ức thanh tân…
Nỗi nhớ của chúng mình còn thơm mùi ánh trăng
Như buổi ban mai, như đêm tràn nỗi nhớ
Bởi những điều vô nghĩa trong em đang vỡ
Nên cuộc tình buồn…
Nên ngọn nến hư hao…

Nên giữa chúng ta là muôn ngàn nét vẽ
Vết mực nào anh chấm phá đời em?

Còn đâu những buổi sáng thấy mình như que kem
Ướt át
Lướt vòng môi mềm lên những cơ thể thân quen
Chẳng có gì ngoài ….thú tính – bóng đêm
Để em quên anh, quên anh….
Quên anh….

Bởi ta thuộc về nhau giữa những khoảng đời xanh
Bởi không thuộc về nhau nên cuộc đời bất tận
Bởi lỡ yêu nhau trong những ngày trăng muộn…
Bởi cồ tích buồn kết thúc phải lửng lơ?

Phải không anh?

Như vết mực trên tay em nay sẽ còn mãi mãi
Như cơn mưa vĩnh viễn khóc bầu trời
Như hạt nắng cuối cùng trên dốc cát
Trôi qua đời những tràn bụi mong manh…

Bởi những buổi sáng của em không có anh
Nên khi cơn đau trải dài trên bệ cửa
Em bỗng dưng thấy mình mắc nợ
Một con trăng hát muộn giữa trời đêm….

Và khi bóng tối đã tràn ngập hơi men
Dòng cuồng lưu nỗi buồn lên rực lửa
Trăng đã khát vẫn vẹn nguyên lời hát…
Đến bao giờ…
Đến bao giờ ta sẽ thuộc về nhau?

Khoảng …800 năm rồi mới làm một bài thơ. Tưởng mình mất luôn khả năng này rồi chứ, hóa ra vẫn nặn được một cái gì đó khả dĩ gọi là…lãng mạn để viết. Mặc dù buổi sáng nay rất bận, deadline thì đang bị dí, việc thì đang đùm đề, bài thì chưa học (tối nay thi), xe thì hư đang chuẩn bị đem sửa, nhưng vẫn dành tặng riêng mình 15 phút nhỏ nhoi để làm thơ, cuộc đời nhiều lúc thật tuyệt, đẹp từ trong đẹp ra, đẹp từ ngoài đẹp dzô….

Bài thơ này làm tặng cho…không ai cả. Thế nào cũng có đứa đọc thơ mà tưởng bở rồi suy diễn này nọ cho coi. Thôi kệ, đời mà, thỉnh thoảng cũng phải giả vờ hiểu sai về nhau, nhất là mấy chuyện quan trọng, bởi đã là biển thì phải có sóng, còn lửa thì phải có khói, hehe ^^

Đang rất “bối rối” về cuộc đời của chính mình, “bối rối” y như bài “bối rối” của em Đông Nhi vậy đó, tự nhiên thèm ngồi ở một nơi rất cao, ngó xuống phía dưới coi mình có dám nhảy không. Biết đâu nhảy thiệt, giống như mình đã dám bấm lỗ tai và xăm hình vào hôm thứ hai vậy đó. Tuổi trẻ nhiều lúc phải cuồng loạn, điên quá thì chết, không điên được cũng chết, điên vừa vừa chắc không sao, đủ để xả stress và đủ để thấy mình còn sống. Bà mẹ đứa nào xăm rồi dám nói xăm hình ko đau, bản thân mình thấy xăm đau muốn té đái ^^ chẹp, tính sợ đau từ nhỏ, không ngờ cũng có ngày mình dám làm điều này…

Bởi mới nói, không có gì là không thể, sông còn cạn, núi còn mòn, huống chi là lòng người, phải hem?

Ức chế chấm com

September 20, 2009 :: Posted by - admin :: Category - Văn thơ lai láng
Ức chế chấm com.
Tuyết Tùng
DSCN1593, photo, hinh anh, upload, download

Cuộc sống chỉ toàn là những cơn mơ “cùi bắp”
Không có nỗi đau nào tồn tại được lâu
Rồi cũng sẽ vỡ tan như bong bóng ngang đầu
Ly trà đá lăn dài trên góc phố…

Ngựa phi đường xa, chim không nơi làm tổ
Thành phố này người ta (đã) chặt hết cây
Chỉ trơ trọi mặt trời cùng những cọng dây
Treo ngang mặt đường như thòng lọng của ban mai sớm sáng
Trói bất cứ ai
Lạng quạng
Hay xỉn say giữa con phố thiếu bóng người
Toàn là những hình hài chạy theo khói bụi tươi
Hít khí độc của ống bô nằm phía trước
Lặng lẽ rồ xe từng xentimet vô hồn
Cho những ngày trước mặt sẽ gần hơn….

Có lẽ những người lớn cứ ngày một lơn tơn
Còn con nít chẳng ham mình trẻ mãi
10x lên ngôi ông già đành thất bại
Bó gối ngồi buồn nhìn lũ nhỏ bon chen
Và nhủ thầm cuộc sống vậy đó hen ?

Để đi đâu cũng gặp những khuôn mặt quen
Và y xì cũ những điều lạ lẫm
Những chiếc gương soi tắm ánh trời thấm đẫm
Nhân bản mấy trăm nghìn nhân loại mấy trăm năm
Cũng chẳng được gì hơn khi buổi tối đi nằm
Chong mắt ngắm bóng đêm dìm trong ánh sáng
Của sợ hãi vô biên con ma chạy đầu giường

Có bao nhiêu người biết rủ chút lòng thương
Để nhìn xuống bằng con tim thực sự
Mà khi ngẩng lên cũng mỉm cười ý tứ
Học được nỗi đau và hạnh phúc phải dính liền

Có bao nhiêu người thoát khỏi được cơn điên
Của thuốc lắc, cần sa, bồ đà, ma túy
Của nicotine, caffein, henessy rượu chuối
Bàn tiệc này tàn, lập tức tiệc khác lên
Và cứ thế cuộc sống mãi chông chênh
Đứng lò cò một chân trên trò chơi số phận
Muốn an bài thì cứ việc sắp đặt đi
Vì con người cũng như con “thiên di”
Khoái bay từ nơi này sang vùng đất khác

Như những bãi tha ma sinh sôi từ cái chết
Ly rượu muôn năm đổ xuống vệt bùn lầy
Trà đá ngoi lên từ góc phố hây hây

Những gương mặt bủa vây
Bắt đầu tìm về cội nguồn xa xôi của sự thật
Kéo nhau đi pose hình với cỏ lau, gạch đá, lề đường
Và mãi một đẹp xinh bằng những lời tự mị yêu thương
Vết cọ quẹt ngang một gương mặt hẹn thề như thế

Thế giới này đầy rẫy những bùa mê
Anh uống cạn ly rượu của riêng mình giữ
Quăng trả lại em cuộc đời quỷ sứ
Có đẹp không những nét mặt thiên thần ?
Cao cung lên khi đêm thiếu vầng trăng
Còn buổi sáng thì đầy mây xám xịt
Bão trong lòng người cháy nhớ một trời điên.

Ai rủ ai làm tình, làm tiền
Làm mọi thứ để thỏa ghiền cơn khát nhớ
Khi khoảng cách không còn hứng làm thơ
Vì những chiếc webcam cứ tối ngày gục đầu xuống khóc
Thì hạnh phúc đã trở nên đầy nhóc
ức chế bùng ra trong túi gã giang hồ
gào rách quần rách áo thứ hư vô
tiếng hát bay sang những nhà bên cạnh
nghe ồn ào như một buổi sớm sương
hay đêm 4h ở lúc lắc vũ trường
những chàng trai uống B52 cúi đầu nhìn gái
thấy trước mặt mình toàn những thứ thân quen

Ngửa đầu gào Ồ dé mai men…
Ước gì được cởi truồng đi bát phố
Tắm cho nhau nghe những ước muốn điên rồ
Dù biết cuộc đời cũng lắm lúc quá phô
Nhưng ai thèm để ý khi chỉ là hạt bụi

Hạt cát tầm thường trong vũ trụ vô biên
Thì gáo thét đi cho thiên hạ biết mình điên
Đập đầu vào tường cho sập nhà nỗi nhớ
Rồi một mai sẽ biết rằng mình nợ
Trăm ngàn lần những giây phút vừa qua.

Ánh Trăng Rơi

August 03, 2009 :: Posted by - admin :: Category - Văn thơ lai láng

http://www.astropix.com/IMAGES/G_MOON/MOON_VEN.JPG

Ánh Trăng Rơi

Gấu Bông For Moon’s Prince

17/12/2006

Xoè bàn tay cho em chút nắng xanh

Của màu tối, giản đơn, hiền dịu

Nơi thời gian đi qua, đứng lại

Ngại ngùng cười mùa gió bâng quơ.

Xoè bàn tay em gửi một chút mơ,

Vào ánh trăng đang lạnh lùng ẩn nấp

Bình yên ơi, đêm vàng anh đã lấp !

Bằng tình yêu gai góc cuộc đời.

Xoè bàn tay ánh sáng của trăng rơi,

Em cúi nhặt nâng niu về rất khẽ

Giữ trên môi một mình em lặng lẽ

Để đêm trôi như rất dịu dàng.

Xoè bàn tay thanh khiết, miên man,

Trăng bí ẩn vạn ngàn lấp lánh.

Có bao giờ ánh trăng tròn vành vạnh

Rọi yên bình khoảnh khắc trăng mơ !

Để em về viết một bài thơ !

Coffee Love

August 03, 2009 :: Posted by - admin :: Category - Văn thơ lai láng

Bài này cũ rồi, nhưng có “kỷ niệm” nên post lại để lưu dấu!

http://www.singleservecoffee.com/images/isp_CoffeeLove.jpg

Coffee Love

Gấu Bông For Cá Voi

17/12/2006

Cà fê đắng dịu hiền em cho ngọt

Cà fê cay nơi hốc mắt cuộc đời

Cà fê mưa giữa phố xá thảnh thơi

Hơi thở vắng một mùa em vẫy gọi…

Cà fê ngọt là cà fê biết khóc

Cà fê chua lặng lẽ đã lâu rồi

Cà fê lạt bỏ đường càng thêm lạt

Đã hết rồi hương vị yêu đương

Cà fê xưa anh đi hết đoạn đường

Mưa và nắng giữa hai bờ vẫn tối

Giờ có em tinh khôi cà fê nhói

Đau một đời khóc một tình trai

Rồi xa em cà fê hoang thai

Tình yêu nhớ mỏi mòn và hát

Hát về em khói chiều tím nhạt

Đâu mất rồi, vị ngọt cà fê ?

Cạn chén

July 22, 2009 :: Posted by - admin :: Category - Văn thơ lai láng

Cạn chén



Một con đường vắng
Một cụm dã quỳ
Thêm một tia nắng
Của ngày chia ly

Một ly rượu đắng
Một lời phai phôi
Ai kia xin gửi
Cuối ngày chung đôi

Một vai áo ướt
Một vầng trăng tan
Một đêm say khướt
Chuyện mình riêng mang

Một hôm quạnh vắng
Một dòng tim trôi

Nhớ sao là nhớ

Buồn vui nơi này.

Một trò chơi cũ
Những gương mặt quen
Một hình phạt cũ
Cả đời lên men…

Em về cạn chén
Ta về cạn ly
Tình yêu cạn giọt
Đời ta còn gì ?