Làm lại từ đầu

August 17, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Khoảng trống tâm hồn
Làm lại từ đầu

Hình như lúc bế tắc, người ta có xu hướng làm lại từ đầu. Nhưng thực ra, không phải cái gì cũng có thể start again hết. Cuộc đời không phải là một trò chơi, nên bạn không thể ấn escape để thoát ra và sign in trở lại như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Cuộc đời cũng không phải là một cuốn băng, có thể tua lại được…

Cuộc đời là một tượng đài đầy vết xước. Thế nên nhiều lúc cái cụm từ “làm lại từ đầu” chỉ mang tính hình tượng, vì thực ra nó không tồn tại, mà người ta vẫn cứ phải tiếp tục sống với hằng hà sa số nỗi đau vây xung quanh mình, không thoát được, đơn giản là chỉ để tạm quên nó đi cho an lòng. Cứ ngỡ mình bình yên vì đã rũ bỏ được nhiều thứ, nhưng không phải, nó vẫn ở đấy, chỉ có điều không tiếp tục nhói lòng nữa mà thoy…

Mình là đứa sống hì hục và gắn bó với quá khứ, kỷ niệm, mình nâng nịu từng mảnh nhỏ nhất của ký ức cho đến những mảng màu xanh tươi nhất của hiện tại. Tha thứ thì dễ, nhưng lãng quên thì không, nên đôi khi nghĩ lại những gì mình phải làm lại từ đầu sao thấy chua chát quá…

Lan man chút thôi, sến súa vậy thôi chứ cái gì rồi cũng qua. Một đồ vật mới cũng giống như một…người yêu mới, một đứa bạn thân mới, đi đâu cũng nghe hỏi tại sao, thế nào, khi nào, ở đâu, v.v. và v.v… Trả lời mệt cả óc. Nói cho vui, vì với xe cộ là vậy, nhưng với người là khác. Đôi khi mất đi một người bạn, chia tay một tình yêu, lúc đó chỉ muốn vùi mình vào chăn và ngủ cho tới sáng, rồi ngủ tiếp cho tới tối, rồi cho tới sáng…chứ chẳng muốn trả lời một câu hỏi tại sao, thế nào, ở đâu, bao giờ…chẳng muốn giải thích một cái gì hết. Chuyện tình cảm, mà nhất là chuyện đời, chẳng thể nào lý giải được chỉ trong vòng 1 vài câu nói như việc có một chiếc xe mới. Mà nó là những mảng màu sáng tối nhập nhọe khác nhau, vĩ thanh khác nhau, phải để bản thân yên tĩnh một thời gian mới có cơ hội định hình lại nó…

Bữa hổm tám với con mèo, nó nhắc đầu tháng 9 này là 4 năm. 4 năm nó biết 123 (và mình), còn với mình thì đó là 5 năm. 5 năm sài gòn với 1 cái ba lô và một bụng… niềm tin, với những lý lẽ và niềm kiêu hãnh hết sức trẻ con rời bỏ quê nhà để tìm kiếm ước mơ nơi đất khách. 5 năm không phải là một quãng thời gian dài, nhưng không ngắn, và nó đủ để mình biết mình là ai, và khôn lớn đến chừng nào….

Tháng 8, cũng như tháng 6, có một nỗi buồn 500 tấn đổ ụp xuống đầu, rồi khoảng một chục cái…chong chóng lớn nhỏ thi nhau kéo mình lên. Buồn đó rồi vui đó, đời mà, nhưng nghĩ bụng không hiểu đời mình cứ chao chác với những chuyện tình cảm như vầy sao. Càng muốn bình yên thì càng nhiều sóng gió, lúc cần sóng gió thì lại thấy cuộc đời quá đỗi nhạt màu…Nói chung là không hiểu mình đã làm gì sai nữa.

À quên, mình không có sai. Thực ra chuyện niềm tin và hạnh phúc trong mỗi đời người thì không có chuyện sai hay đúng, chỉ là mình có hối hận hay không thôi. Mình thì chưa bao giờ hối hận, chưa bao giờ…

Còn cảm giác lúc này, nói hạnh phúc thì không đúng, an lành thì hoàn toàn sai, vui sướng càng không phải, nhưng cũng không là đau khổ, bi ai, cũng chẳng hề là những chuỗi ngày dài tăm tối. Nó là một cái gì đó, u uất và đầy tâm sự, những tâm sự như ly cà phê còn nóng của một buổi sáng đã tràn ra cốc, không ai dọn dẹp và rất đỗi nhuốc nhem. Những tâm sự như giấc mơ, không biết chảy từ đâu và sẽ đổ về đâu….

Có nhng điu đt mãi chng thành tro
Mối tình đầu và trái tim em đó
Để chiều nay kỷ niệm về ngang ngõ
Ngơ ngác nhìn cơn gió chở mùa sang


Có những hôm đưa tay nhặt lá vàng
Bằng chứng muộn màng của một ngày yêu cũ
Chợt nỗi nhớ ào về như thác lũ
Đổ xuống đời đánh vụn những đam mê

Có những khi nghịch mãi sợi tóc thề
Đã biết rằng trói đời nhau không dễ
Chuyện chúng mình vẫn muôn đời như thế
Chẳng thể nào san sẻ hết cho nhau

Em còn gì ? chỉ còn lại nỗi đau
Và vết thương vẫn còn đang rỉ máu
Có nơi nào để buồn và nương náu
Cho nụ cười thơ ấu nở trên môi

Hồi còn con nít, mình khoái bài này lắm, kiểu như chết đuối vớ được phao. Có những thứ muốn bấm delete điên cuồng mà nó vẫn trơ trơ ra đó, như nỗi buồn chẳng hạn. Mà đã không xóa được, không đốt được, rồi lại còn nhân đôi lên mới ghê. Hồi đó mỗi lần buồn, nghe bài nào cũng thấy thân phận mình ở trỏng, mỗi chỗ một ít, mỗi niềm một nơi.

Giờ thì hết roài, hết hẳn, hết cả việc thấy mình trong những bài thơ lẫn những bài hát. Ví dụ như dạo này người ta buồn sẽ hay nghe Tìm Lại Giấc Mơ của Hà Hồ hay Biệt Ly của Noo chẳng hạn, mình thì tìm hoài tìm hoài hổng thấy mình trong đó. Kiểu như đã té ra khỏi đâu đó ngoài cái thế giới này một cách lãng xẹt rồi ở luôn ngoài đó, không thèm trở vô. Nên thành ra tự mình đi kiếm mình, kiềm quài mà hổng có…

Nghe tới nghe lui cũng thấy có Beat Again hợp với mình nè bây…

“Bác sỹ nói tao không còn thời gian nữa rồi, tao nên làm những gì mà tao muốn đi….làm sao tao sống nếu thiếu mày đây… tim tao sẽ không đập nữa nếu không có mày….nếu tao chết mày có tới đám tang của tao hok? Tụi mình không nên chia tay mày à, nên quay lại với nhau đi…” Đại loại vậy. Bài này nghe lại được bữa chạy về quê nè, thấy hay ho và cool ghê đó, hồi đó có thời để nhạc chuông. Còn đoạn trong ngoặc kép lúc nãy là dịch từ bài hát nghen, không phải tiếng lòng của bạn Tùng, tiếng lòng của bạn Tùng đôi khi nó bi đát hơn nhiều…

Nhưng cũng có đôi khi mạnh mẽ hơn nhiều…

Thôi thì có nhiều cái cũng đã trôi qua, có nhiều cái ở lại, có nhiều cái vừa mới xuất hiện, và có nhiều cái đã quay trở về. Nên tận hưởng và sống nốt ngày hôm nay đi đã. Mai tính sau, nhen?

Giờ chẳng biết phải làm gì?

August 12, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Ghi chép vụn vặt, Khoảng trống tâm hồn

Giờ sợ nhất là bị ai hỏi một cái gì đó. Kiểu như cảm xúc bị cào bằng rồi, không có khả năng phân biệt thật giả trắng đen nữa, nhìn đâu cũng chỉ thấy toàn là… ánh sáng.

Thèm viết.

Viết thì nhiều, nhưng ý nghĩ không tụ nổi lại một chỗ. Nhiều lúc đang viết dở chừng một cái gì đó gọi là tình cảm, sướt mướt, sau đó lại sực nhớ ra lát nữa phải viết về viên nén gỗ, hiện tượng ấm lên toàn cầu và… cách làm món cổ hủ dừa thì bỗng dưng lại cụt cả hứng. Cả đời mình viết để kiếm sống, giờ muốn sống để viết thì lại không được. Bi kịch quá.

Đọc.

Đọc cũng nhiều, đọc từ sáng đến tối. Giờ nhạy cảm với lỗi chính tả như một lưỡi dao, nhìn đâu cũng thấy tướm máu. Có lúc đọc 10 000 trang sách xong không đọng lại một cái gì, ngoài một nỗi buồn dai dẳng và hư vô, một cơn gió lạnh lẽo mà khủng khiếp tràn qua khung cửa sổ. Nhớ hôm chủ nhật nằm dài ở hồ bơi đọc Conan đã thấy có gì đó không ổn trong cuộc đời của mình rồi, mà không biết không ổn chỗ nào…

Xem

Giờ chẳng xem được gì hết. tối qua bật đi bật lại 3 cái đĩa: một hành động, một tình cảm, một hài hước, coi được xíu rồi tắt và vùi mình vào chăn và ngủ. Ngủ được một lát thì bị điện thoại… đòi tiền đánh thức, xong lại coi tiếp và ngủ tiếp, mắt thì nhòm chữ mà tâm trí cứ bay đâu đâu, haizz, như cánh diều đứt dây, những nơ ron thần kinh chạy như một bầy vịt trời trong cơn loạn lạc, giờ có thánh cũng không gom lại nổi.

Ám ảnh.

Tất cả những chuyện này lại nhắc mình nhớ về “Cô đơn trên mạng”, một nỗi ám ảnh da diết, day dứt và hoàn toàn mang tính khoa học chứ không phải tâm linh. Bạn đã bao giờ có cảm giác nhìn bất cứ thứ gì, nghĩ bất cứ cái gì thì mọi hình ảnh của nó đều quy chiếu về một khái niệm không? Đây phải chăng là chứng ám thị, hay sâu sắc hơn nữa, nó ở một tầng cao siêu hơn của tâm lý con người mà mình không với hay chạm tới được. Chỉ có thời gian mới làm lãng quên tất cả…

Chuyện cũ

Sáng nay nhận được một tin nhắn. Cũng là chuyện cũ. Cũng là những chuyện từng làm mình vật vã, đau đớn và tự hỏi lòng rất nhiều. Nhưng rồi cũng qua. Kinh nghiệm cho thấy là tất cả mọi nỗi đau đều có thể vượt qua được. Nỗi đau không phải là cái gì đó mang tính “chết người”, nó chỉ làm bạn “sống không được, chết không xong”, và khi đó, nếu đủ yếu đuối bạn sẽ chọn sự chết, và đủ can đảm thì sẽ chọn sự sống. Còn không đủ gì cả thì cứ để tự thân nó trôi qua…

Trùng lặp

Nhớ, nhớ, nhớ quá là nhớ….

Những nỗi buồn hình hộp

Thực ra cuộc đời không tồn tại hai chữ giá như. Chỉ có sự tiếp nối. Hết cái này lại tới cái khác. Những thứ lâu dài thường đều có khởi đầu và kết thúc, nhưng những khoảnh khắc thì không bao giờ kết thúc. Không bao giờ. Nó vĩnh cửu.

Giờ chẳng biết phải làm gì?

Cho anh giữ em trong trái tim anh nhé!

August 10, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Khoảng trống tâm hồn, Nhặt nhạnh đời thường

Cho anh giem trong trái tim anh nhé!

http://www.justbecuzzinc.com/Pics/box-bottom-of-my-heart-box.jpg

Cho anh giem trong trái tim anh nhé! Dù gì đi nữa thì anh vẫn cần một điểm tựa, nói khác hơn là một động lực để anh vin vào đó và thấy cuộc sống mình còn đủ đầy, viên mãn (mặc dù nó không thực sự vậy). Bao nhiêu năm đưa ra lời khuyên cho người khác phải yêu thế nào, sống ra sao, làm gì để bớt đau khổ và không… yếu thế trong tình yêu, và giờ đây anh không giữ được em, tình yêu lớn nhất của cuộc đời mình. Âu có lẽ đó cũng là định mệnh. Nhưng anh vẫn giữ em trong trái tim anh, dù sao đi nữa thì những rạn nứt ấy cũng chỉ là những vết xước nhỏ. Nhỏ thật nhỏ, nhưng sâu hun hút. Anh đã từng nghĩ, và luôn luôn nghĩ mình sẽ chỉ dành tình yêu cho những người thực sự xứng đáng, và em biết không, em thực sự xứng đáng gấp 100, 1000, 1 000 000 lần những gì mà anh có thể có. Nhưng anh chỉ có bấy nhiêu đây thôi, tình cảm của anh chỉ có bấy nhiêu đây thôi…

Cho anh giem trong trái tim anh nhé! Một góc nhỏ thôi. Có thể nó sẽ chẳng thể nào làm phiền được em đâu. Nhưng em chỉ cần biết nó luôn tồn tại và không ngừng hy vọng. Hy vọng về mọi thứ: sự kết hợp, vững bền, niềm tin vĩnh cửu và tất cả những thứ tốt đẹp. Không ai đánh thuế ước mơ nên anh phải… mơ ước, vì với anh giờ đây em đã trở thành một khái niệm sống còn, một định lý sâu sắc.

Cho anh giem trong trái tim anh nhé! Dù giờ đây chúng ta đã bước ra khỏi đời nhau. Vẫn ở cạnh nhau, đi bên nhau ( hy vọng là vậy), nhưng không con giao nhau thêm một lần nào nữa. Có những khoảnh khắc được ghi tên là “định mệnh”, và anh luôn biết ơn nó, cái khoảnh khắc anh nhìn thấy ảnh em trên avatar của diễn đàn mình, khoảnh khắc lần đầu tiên em bước vào căn phòng 16 mét vuông ở quán trà sữa hôm ấy, khoảnh khắc lần đầu tiên anh nghe em nói, khoảnh khắc lần đầu tiên chúng ta chạm mắt nhau, khoảnh khắc em đeo chiếc nhẫn vào tay, khoảnh khắc chúng ta hôn nhau trước biển. tất cả, sẽ mãi mãi ở lại trong trái tim anh….

Cho anh giem trong trái tim anh nhé! Anh có thể ngồi kể ra hàng giờ những gì chúng ta đã có với nhau, anh có thể viết đến 2000 trang giấy những điều khác nhau mà anh yêu quý ở em. Anh có thể nghĩ được hàng triệu hàng triệu lý do để anh yêu em (chứ không phải là những tình yêu không có lý do vô danh và hạn hẹp), dẫu điều đó chẳng còn ý nghĩ gì trong mối quan hệ của hai chúng ta nữa, nhưng anh tin em vẫn nhớ nó, trân trọng nó, như anh đã từng và sẽ nhớ nó, trân trọng nó, đúng không?

Cho anh giem trong trái tim anh nhé! Một chút, một chút thôi. Khẽ khàng, khẽ khàng thôi. Dẫu đã đến lúc chúng ta kết thúc để trở về một sự nguyên vẹn mới, bắt đầu một mối quan hệ mới, một vị thế mới, một khoảnh khắc mới. Dẫu chẳng biết những điều mới mẻ ấy sẽ cuốn chúng ta về đâu, cuốn em xa anh, cuốn em rời anh, cuốn em đi vào vòng tay kẻ khác, hay em vẫn cứ đứng đó, nguyên vẹn và rạng ngời, chỉ có điều không thuộc về anh. Nhưng dù có ra sao đi chăng nữa, anh vẫn tin và hy vọng rằng đó là những thay đổi đem lại điều tốt lành cho em.

Cho anh giem trong trái tim anh nhé! Cho anh làm kẻ yếu đuối, ngốc nghếch, ích kỷ và tham lam. Nhưng đó sẽ chỉ là một góc nhỏ trong tâm hồn anh thôi, giấu đi và không ai thấy. Cho anh có được cái cảm giác sở hữu em 100% dù đó chỉ là tưởng tượng. Cho anh dại khờ, cho anh nông cạn….

Cho anh giem trong trái tim anh nhé! Để chúng ta còn gặp lại nhau và tiếp tục song hành trong cuộc đời này, bằng một vị thế khác. Em của anh sẽ luôn luôn thành công và đáng yêu như thuở nào…

Cho anh giem trong trái tim anh nhé! Để anh luôn sẵn sàng một bờ vai, một vòng tay, một trái tim dành sẵn cho em. Để luôn che chở em nếu cần thiết, giúp đỡ em khi mệt mỏi và ở bên em để chia sẻ những buồn vui.

Cho anh giem trong trái tim anh nhé! Dù em đã không còn thuộc về anh…

Cho anh giem trong trái tim anh nhé! Để còn được nhắn tin chúc em ngủ ngoan vào mỗi buổi tối, chúc em một ngày bình yên vào mỗi nsớm nắng lên, tặng em một bản nhạc mỗi khi hạnh phúc, chia sẻ cùng em mỗi khi gặt được thành công…

Cho anh giem trong trái tim anh nhé…

Giá mà mình teen hơn một chút!

August 02, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Ghi chép vụn vặt

Tui đặc biệt khoái mặc mấy cái áo có chữ, càng nhiều chữ càng tốt, ngồi buồn buồn xé áo đọc chơi cũng đỡ buồn hen. Khoái hơn nữa là ngồi tám với ai mặc áo có nhiều chữ, lỡ mà nó nói chuyện buồn ngủ quá thì mình cũng có cái để dòm, thay vì dòm vào mắt nó thì mình dòm vào bụng nó chẳng hạn, đỡ mang tiếng bất lịch sự vì ko lắng nghe người khác lại tiện thể đọc thêm được một cái gì hay ho.

Mà mấy cái câu in trên áo thường là dễ thương ko à, mặc dù nhiều khi cũng sai chính tả tè le. Nhưng nói chung là chấp nhận được đi.

“Em ứ còn ngốc nghếch đâu nhé”

Câu hay, áo đẹp, rất có ý nghĩa mà không quá bị xì tin.

Có một dạo giới teen SG rộ lên phong trào mặc áo in slogan, giờ thì cũng hết ruì, vì slogan có hay và có độc đó, nhưng ý nghĩa thì ít, chất áo thì xấu, mặc vào như mặc… đồ ngủ, đồ lại mau xuống sắc và sờn vải, mà giá cả cũng hông ngon chút nào.

Muốn mua đồ rẻ, mà bền, đẹp, lại teen mà không quá quái dị thì hàng Thái là một trong những lựa chọn tốt nhất. Không biết bọn Thái nó ăn gì mà thiết kế áo đẹp và sáng tạo dữ, chả bù với người VN mình toàn sản xuất áo đóng mác “hàng VN xuất khẩu” mà quanh đi quẩn lại có 1 kiểu nhái cá sấu thôi à, coi mà chán muốn sụp 2 cái mi mắt luôn


Shop XTeen - 427 Cách Mạng Tháng tám - Gần Lan Anh

Shop bán đồ Thái cho Teen thì ở TP HCM có quá nhiều, đặc biệt là 2 con đường Nguyễn Trãi với CMT8, nhưng để chọn được một shop giá vừa rẻ lại vừa hợp nhãn, không bị mua hớ thì quả là trần ai. Nhiều chỗ bán đồ đẹp nhưng hét giá cao, nhiều chỗ giá vừa phải thì nhân viên mắc dịch, nhiều chỗ nhân viên dễ thương nhưng hàng thì ít, chủ shop lười về hàng nên tới đó 10 năm trước 10 năm sau thấy đống đồ vẫn như cũ. Nản luôn.

Đồ ở XTeen - 427 CMTT thì nhiều nè, hàng chất, lại rẻ, nhân viên dễ thương, nhìn đống đồ mà chỉ muốn kêu xe tải tới mua hết chở về nha thôi. Già già như bạn Tùng chắc cũng vớt vát mặc được phân nửa trong số này, còn bạn nào từ 16-20 chắc ôm vừa hết đống quần áo này luôn nha. Mà giá rẻ ghê đó, khoảng 80-120 cái áo thui. Đời thiệt nghiệt ngã ghê, hồi mình nghèo thì chẳng thấy áo nhập đâu toàn quanh đi quẩn lại có mỗi PT với Ninomax mà đắt lòi ra, tới lúc có xiền roài thì đồ nhiều mà đã mãn teen roài ko mặc được, kui hận.

IMG_0656
IMG_0655
IMG_0654
IMG_0653
Đồ ở đây thì có vẻ đồ nữ nhiều hơn nam, các bé gái có vẻ chịu săn đồ và chịu ăn diện hơn. Nói chung là cái nào cũng đẹp lung linh, tui mà có em gái chắc hốt hết nguyên đống đồ này về cho nó mặc quá. Không quá quậy phá mà có vẻ rất cá tính, năng động và hợp thời.
IMG_0649
IMG_0641
IMG_0636
IMG_0628
IMG_0627
IMG_0626
IMG_0625
Áo Thái kiểu này bán có lời nhiều hông hen? Tui thấy đồ đẹp, bền mà giá rẻ quá trời. Không biết bao giờ VN mình mới sản xuất được những bồ đồ bắt mắt, hợp thời trang mà giá lại rẻ kiểu này nữa. Thôi thì trong thời gian chờ đợi chúng ta chịu khó mua áo Thái vậy. Chỉ riêng cái shop Xteen 427 CMTT này cũng đủ làm mí bé phê lòi mắt và tha hồ lựa rùi.
IMG_0623
IMG_0624
IMG_0622
Hàng chất thiệt đó. Giá mà tui teen hơn một chút…
IMG_0670
IMG_0669
Chủ shop nè. Dễ thương, vui tính và đáng yêu. Nhưng không phải để bán, há há.

Lật lại ký ức

August 01, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Khoảng trống tâm hồn
Lật lại ký ức
Viết rồi xóa. Viết rồi xóa. Không biết bao nhiêu lần.


1. Hồi nhỏ có một dạo mình khoái hút thuốc. 12 tuổi. Biết đủ thứ trên đời, nhất là mấy chuyện người lớn. Đọc sạch sành sanh một tủ sách về Ssx ở nhà có sẵn, rồi ra nhà sách đọc cọp thêm mấy cuốn. Đó là cái hồi mà ngay cả Mực Tím, Hoa Học Trò cũng chưa dám nói thẳng nói thật về giới tính cho tụi nhỏ bây giờ. Cái thời mà mình đọc sách vẫn phải trùm mền rọi đèn pin đọc, ko những vậy lại phải trùm 2,3 lớp mền, đèn pin thỉnh thoảng hết pin tối thui, yếu dần dần đi nhưng vẫn cố căng mắt đọc. Dĩ nhiên, vụ trùm mền đọc sách thì không chỉ có một loại đó, mình cũng còn đọc nhiều thứ trong sáng khác lắm.

Nói khoái hút thuốc chứ không phải là ghiền, vì thực sự là mình không ghiền. Nhưng thỉnh thoảng cứ lén ngậm một điếu, ra vẻ ta đây lắm. Trước đó cứ hay thắc mắc sao papa thích hút, papa bảo hút thuốc cho ấm bụng, nhưng là mấy bữa trời lạnh. Hút thử vô thì thấy ấm thiệt, nhưng không phải cái ấm thể chất mà cái ấm tinh thần. Điếu thuốc giống như ly cà phê vậy, sẵn lòng “chiều bạn hết mình” mà không suy nghĩ gì hết, luôn có mặt dù ở bất cứ nơi đâu mỗi khi bạn thấy cô đơn. Nhiều khi hút thuốc, uống cà phê chỉ đơn giản là để bớt rảnh rang, tay và miệng được hoạt động đôi chút, thấy mình bớt lẻ loi trong cuộc sống này.

Vậy rồi tự nhiên mà bỏ. Song hành với những phát triển khác về thể chất và tinh thần, nỗi đau và sự cô đơn cùng cực cứ trải dài ra như ngọn sóng. Mình nghĩ hút thuốc không còn là cách. Nên mình bỏ.

Giờ tự nhiên muốn hút lại. Một điếu thôi. Cho ấm bụng.


2. Tháng 8, tháng 9, tháng 10. Trong ký ức của mình có tới 3 tháng cô hồn lận chứ không phải có mỗi tháng 7 âm lịch. Mùa thu thì lúc nào cũng buồn da diết, buồn mãnh liệt, buồn rúng động tâm can mà không biết lý do chi. Buổi sáng chủ nhật trễ nải và lười hoạt động, điện thoại tắt ngóm, nằm nghe Ngọc Anh hát Khúc Mùa Thu, bảo “biết rằng ta giờ không trẻ nữa…”, thấy lòng buồn vời vợi, rồi nghe Bằng Kiều than “em nhớ cho mùa thu đã chít roài”, thấy như cả thế giới đang sụp đổ, hoặc không sụp đổ thì quay lưng đi, cũng vậy.

Mình không biết tâm trạng của mấy đứa mượn rượu giải sầu, hoặc là bợm nhậu, hoặc là say xỉn với nhau nó vui cỡ nào, nhưng mình chắc nó cũng không cứu vãn được gì. Mình vốn dĩ ứng với những gì lên men và được chế biến từ những thứ cũ mốc, ẩm xịt và lâu ngày (trừ sữa chua), mình chỉ thích những cái mới, hiện đại, sang trọng và chớm nhoáng. Rượu bia với mình như những thứ nằm ngoài tầm tay với, ở một sân chơi khác, của một đứa nào khác chứ không phải của mình.

Nên hai chai rượu trên đầu tủ lạnh còn bỏ ngỏ. Chẳng bao giờ nghĩ mình có thể dẹp được nỗi buồn bằng nó. Hay kỳ diệu hơn, là băng qua 3 tháng quái dị sắp tới này với một tâm trạng yên lành.


3. Giờ mà có gì đó để thác loạn thì hay biết mấy. Tự nhiên nhớ tới con mèo và lũ bạn cùi bắp hồi còn ở chung, hay dắt nhau đi qua những quán bar tồi tàn, phục vụ tồi tàn, cả lũ gọi Ken ra uống, mình ngồi nốc Oragina nhìn đời trôi qua kẽ tay, ngắm những đứa diêm dúa mù mịt nhảy từ giờ này qua giờ khác dưới ánh đèn lấp lóa và những câu từ cũ kỹ, kích thích…”once again I’m longing, for your hungry touch, picturing you on me, I am missing you so much..”, Inez hát vậy đó, kích thích chưa, rúng động chưa, mê mệt chưa?

Giờ thèm cắn một viên thuốc lắc, để mặc cho Dopamine tràn trề lên não, rồi có khi nó sẽ chẳng thèm tiết ra nữa, còn mình thì bắt đầu say xỉn với những thứ ảo tưởng của riêng mình mà nó gây ra. Nhiều khi mình tự hỏi, một đứa hay mơ mộng như mình, sẽ thấy ảo ảnh gì khi đang say mê với những ảo giác ectassy đó. Câu trả lời vẫn mãi là một bí mật, bởi suy cho cùng thì mình cũng chỉ là một thằng nhát gan.

Nhạy cảm có hại cho sức khỏe.


4. Dạo này trở lại thói quen cũ: không bắt những số máy lạ. Tin nhắn từ những số máy lạ đôi khi cũng del đi chả buồn đọc. Những thứ lạ lẫm kiểu đó đôi khi chẳng mang lại một tin tức gì vui vẻ, thỉnh thoảng là quảng cáo, đôi khi là “có ai đó tặng bạn một bài hát…” nghe sặc mùi lừa tình và mất dạy, đôi khi là tin tức hỏi thăm việc mua 1 chiếc điện thoại mà mình rao bán trên 1 trang web cách đây 3 năm rồi, đôi khi hỏi một lớp học nhảy mà mình nghỉ làm cách đây cũng xưa lắc rồi, toàn những thứ mới nhưng khơi lại toàn những điều đã cũ. Hem có gì vui, hem có gì vui đâu…

Hồi đó mình hay tin vào thuật chiêm tinh do mấy cuốn sách vớ vẩn mà ở nhà có sẵn, kiểu như mơ thấy rắn thì hên và mơ thấy tiền là xui chẳng hạn, blah blah blah. Nói không phải khoe chứ giờ thậm chí mình còn điều khiển được giấc mơ của bản thân, mỗi ngày nằm ngủ đều dự đoán được bữa nay mình mơ gì, thường là không mơ nhưng thỉnh thoảng lại có cảm giác biết chắc hôm nay mình sẽ mơ chuyện đó, dù nó chẳng liên quan gì với bản thân hiện tại.

Nên đôi khi ta phải chấp nhận ta thôi, dù ta không muốn ta là ta.


5. Chốt hạ. Một ngày chủ nhật biếng nhác và nhạt nhẽo, mưa giăng mù mịt ngoài cửa sổ, đọc một quyển sách về ngoại tình mà muốn chui vào sách xé xác con nhỏ ngoại tình làm dơ bẩn tình yêu trong sách ra, nghe những bản nhạc cũ, đón một tháng mới, làm một công việc nhàm chán và tự kỷ với bản thân vì tương lai.

Nhiều lúc mình cứ ngỡ đời chẳng có gì vui đâu, vì những phút hoang hoải như vậy. Nhưng dù sao thì cũng một kiếp người, có lúc này lúc khác, nên đành chịu thôi.