Lâu lâu mới được làm thượng đế

August 25, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Nhặt nhạnh đời thường, Văn hóa và thời đại

Lâu lâu mới được làm thượng đế

http://www.insidesocal.com/bargain/customer-is-always-right-quote-unknown-8876.jpg

Thời buổi này hình như khái niệm “thượng đế” đang bị bỏ quên ở một hốc hác ký ức nào đó bây à, vì hiếm khi tìm được một chỗ nào có được một thứ “dịch vụ khách hàng” coi được được lắm, nhiều chỗ không dính cái này cũng dính cái kia, không hư khâu này cũng hư khâu nọ. Rầu nhất là mấy bác làm ăn lớn, cơ sở vật chất đầy đủ sang trọng lịch lãm, nhân viên đẹp trai xinh gái cong môi cong mông lừa tình  nhưng chả hiểu qué gì về cái gọi là chiều lòng khách hàng cả, nên người dân hay người tiêu dùng tụi mình cứ phải than phiền miết.

Vậy mà thỉnh thoảng tui cũng tìm ra được một bạn làm ăn rất tốt đó chứ, còn bạn nào thì xin đọc… từ từ rồi biết. Chuyện là tui có rất nhiều thẻ nhựa. Xài thẻ đang là mốt mà, với lại hồi đó làm ăn lung tung mỗi bạn xài một thẻ, tui không biết xài thẻ nào để làm vừa lòng tám phương mười hướng, nên cứ chừng vài tuần lại phải xách đít đi làm thẻ ATM một lần, riết rồi có gần hết thẻ của mí ngân hàng luôn. Thành ra giờ bóp tui nó cứ dày cộm cả lên, tiền thì không có mà thẻ cũng không có tiền, chỉ có thẻ là thẻ. Hôm nọ đi siêu thị móc bóp ra mà cái bóp bị rách, xong chừng 20 cái thẻ nó rơi loảng xoảng xuống đất, mấy em thu ngân với các bạn đứng xung quanh nhìn tui bằng cặp mắt rất kinh hãi , xong về lần đó tui mua luôn cái bóp mới với quăng chừng chục cái thẻ đã lâu không xài (hầu hết là các loại thẻ membership và thẻ Vip của các quán, shop tặng cho này nọ, nói quăng vậy thôi chứ vẫn giữ ở nhà), còn thẻ ATM thì vẫn để trong bóp cho chắc ăn vì lỡ hết tiền mà xe thủng bánh thì còn đường mà lết được về tới nhà.

Có nhiều thẻ vậy nên tui rất hay quên này quên nọ, số tài khoản, rồi mật khẩu truy cập sms banking, rồi tài khoản truy cập online, ngặt cái là mỗi bác chơi một kiểu nên loạn cào cào cả lên, thành ra chuyện tui phải gọi điện thoại hỏi han + đến nơi xin cấp lại mật khẩu hoặc sửa cái này, rút cái kia ở tận nơi là chuyện bình thường. Nên cũng có nhiều chuyện để nói lắm…

http://www.portlandmercury.com/images/blogimages/2010/01/19/1263941771-bad-customer-service.jpg

Ớn nhất là dịch vụ khách hàng của các bạn Techombank, điện thoại tới thì chừng 10 cuộc mới bắt máy một cuộc, hỏi một câu phải đợi chừng 5 phút mới được trả lời, xong lại phải đợi tiếp 5 phút cho câu hỏi thứ 2, rồi cứ vậy mà lấn tới. Ra ngân hàng thì nhân viên mặt lạnh mày lùng, tui đi 3 chi nhánh rùi chỗ nào cũng vậy hết, có một chỗ có mấy chị kia rất xinh nhưng rất xấu nết, ngồi nhắn tin với tám điện thoại ko hà , nhiều lúc tui chờ râu mọc dài tới rún không thấy ai hỏi han chi hết, mà ngân hàng nó vắng hoe chớ có đông chi cam. Sau vài lần như rứa thì tui cạch không thèm ra ngân hàng của các bạn Tech nữa, mặc dù phải công nhận một điều là thẻ của các bạn Tech xài ổn định,  ATM dễ nhận diện, bố trí các khu vực rút tiền trong thành phố hợp lý, máy chạy cũng tốt, nên nói chung là chơi với các bạn này thì tui chỉ chơi bên ngoài thui, không lấn sâu bên trong, không chỉ mất công rước bực vào thân.

Chê quá trời chứ thực ra tui đang xài Techcombank là thẻ chính trong hệ thống Smartlink đó, hu hu.

Các bạn Đông Á thì hên xui, đa phần là hên nhiều hơn xui vì dịch vụ tốt, xử lý tình huống nhanh nhưng cũng nhiều chỗ luống cuống và lộn xộn lắm, Đông Á là ngân hàng đầu tiên tui làm thẻ ATM và tới giờ vẫn xài thẻ này như thẻ chính trong liên minh VNBC. Các máy ATM của mấy bạn Đông Á cũng good như các bạn Tech, bố trí hợp lý và dễ nhận diện, có điều thẻ mỏng hơn các ngân hàng khác (dễ gãy), nhưng mà đẹp hơn. Nói chung là nói về Customer Service của các bạn Đông Á thì tui ko chê cũng ko khen, vì ko có gì xuất sắc lắm mà cũng ko có gì phiền lòng lắm.

Đa số các bạn ngân hàng còn lại: Vietcombank, Viettinbank, Agribank, Sacombank…. đều chỉ phục vụ ở mức độ vừa phải, theo kiểu tiền trao cháo múc, mặt có tươi nhưng vẫn lạnh hay nói chung là thiếu niềm nở với khách hàng, dù không gây bực cho họ. Thực ra đây cũng chỉ là ý kiến cá nhân của tui thôi vì mỗi chỗ tui chỉ mới tới chừng 2,3 lần ở 2,3 chi nhánh nên không thể nào đánh giá chính xác cả một hệ thống được, nhưng chúng ta nên nhớ là công ty nào cũng có văn hoá của công ty đó, đến 1 lần mà gặp vậy thì ko nói chứ đến 2,3 lần ở 2,3 chỗ khác nhau mà không có tiến triển gì thì quả là rất đáng để đặt câu hỏi.

http://www.trainingupdate.org/industry-news/PublishingImages/customer-service.jpg

Và cuối cùng, ngân hàng làm tui hài lòng nhất: ACB . Đó là một buổi sáng trời lạnh (thực ra là hôm nay, nói vậy cho nó lãng mạn), tui tới ACB để lấy lại mật khẩu (lần thứ 2) vì đã quên (lần thứ 2), đồng thời cũng để gửi tiền vào tài khoản năm ba chục ngàn mua hàng online chơi. Nói chung là lòng tui rất khấp khởi vì 2 lần trước đó đến ACB đều được phục vụ rất tốt, phải nói là phục vụ tận răng luôn. Điện thoại tới thì bạn điện thoại viên nói chuyện nhỏ nhẹ nhẹ nhàng, giọng êm như ru, tới ngân hàng thì từ anh gửi xe cho tới chú bảo vệ lẫn các chị thu ngân, dịch vụ khách hàng đều làm rất tốt. Một dạ thưa anh, hai dạ thưa anh, ba cũng dạ thưa anh làm gai ốc tui nó nổi rần rần trong người.

Đây quả là một sự ngạc nhiên khá lớn, đúng ra là ngân hàng thì phải vầy mới phải nhưng vì đa số các bạn ngân hàng khác đều làm ăn thí ớn quá nên tui ngạc nhiên với ACB tột độ, 2 lần trước thấy thích nhưng nghĩ mình hên thôi, lần này tới một chi nhánh khác thì nghĩ chắc ko như vậy đâu nhưng hoá ra các bạn ý vẫn y như thế, vẫn một dạ thưa anh hai dạ thưa anh, mặc dù các chị ấy chắc lớn hơn tui chừng dăm ba tuổi, nghe mà mát lòng mát dạ lắm…

Kiểu này chắc tui còn quên mật khẩu của mấy bạn ACB dài dài, rất thích cái cảm giác “thượng đế” hiếm hoi như vầy. Các bạn ACB trả tiền PR cho tui đê….

Nhưng đỉnh cao của dịch vụ khách hàng thì phải nói tới các quán… cà phê vỉa hè ạ. Sáng nay vẫn như mọi ngày khi đang bước phăm phăm về phía quán nước ông già, còn cách chừng trăm mét đã thấy ông già cười móm mém, đứng dậy và làm cà phê cho mình, vừa tới nơi thì ly cà phê đã xong, nhiều đường (như mọi khi), đá nhuyễn và cột lại chỉn chu, ông già còn cẩn thận banh 2 cái quai bọc ra cho mình thọt ngón tay dzô cầm cho dễ nữa chứ. Nhiêu đó là đủ thấy người ta trân trọng các khách hàng cỡ nào rồi, còn hơn khối em xinh tươi trong cách quán cà phê sang trọng, nhìn khách hàng như nhìn thú lạ lắm tiền chỉ muốn vòi vĩnh mà thoy…

Bạn có biết điểm chung của những người bán cà phê vỉa hè và những cô gái “một dạ thưa anh, hai dạ thưa anh” ở ngân hàng ACB lúc sáng nay tui gặp là gì không? Đó là họ yêu công việc và hạnh phúc với những gì họ làm, chứ không phải làm qua loa cho qua tháng, qua ngày đâu ạ…

Thứ… bải.

August 21, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Khoảng trống tâm hồn

Thứ… bải.

Sáng. Mưa. Chạy ù ra đường mua nửa ký đường, 6 trái cà chua. Trong lúc đó thì cà phê đang nhỏ giọt tong tong trong phin. Vào nhà. Lạnh. Quăng cà chua vào tủ lạnh, đường vào hộp đường. Lên lầu trùm chăn. Chăn rách.

Tivi ồn ào, nhạt thếch. Cà phê pha xong, đá đập nhuyễn, đường thật nhiều. Thơm lừng cả căn phòng. Năng lên. Mưa vẫn rỉ rả. Xụt xịt mũi.

Bánh mỳ sandwich. Phô mai con bò cừi. Thơm thơm, ngon ngon. Chống chọi với cơn ám ảnh. Ngủ. ám ảnh. Thức. Ám ảnh. Ăn. Ám ảnh. Cà phê. Ám ảnh…

Lấy xe chạy ù ra đường đi công việc.

Mưa. Mũi xụt xịt. Nước mũi chảy tong tong. Chạy từ đầu này sang đầu kia thành phố. Lý Thường Kiệt. Nguyễn Trãi. Chợ Xóm Củi. Đỗ Quang Đẩu. Trường Sơn. Mưa. Bùn văng tung tóe lên áo mưa vàng. Ám ảnh. Thấy chỗ nào cũng như chỗ nào. Việc nào cũng như việc nào. Muốn bỏ quách cho xong.

Về. nhạt nắng. Vẫn mưa. Mua 25 000 cóc, 5 cái đĩa. Vào nhà. Đĩa ko bật được. điên tiết quăng vào góc phòng. Mở đĩa khác. Trùm chăn ngủ. Vẫn cứ ám ảnh.

Nhớ. Tiếc. Thương. Ăn hết 25 000 cóc vàng. Lại sandwich, lại phô mai con bò cừi. Lại lạnh và muốn đập nát cái laptop vì làm mình ám ảnh.

Thay sim điện thoại 2 lần. Tin nhắn nhấp nhá. Sign in sign out yahoo cả triệu lần. SMS dồn dập, 150 cuộc gọi từ các số máy lạ, 25 cái sms lạ hoắc chưa kịp lưu. 6 trái cà chua vẫn còn trong tủ lạnh. Cái mền bị xé rách teng beng (mai phải mua cái mới). Mũi đỏ lên vì sưng và xụt xịt.

Vẫn chưa hiểu cả ngày nay mình làm gì. Bận. Có lúc mơ làm đại gia. Nhiều khi giá như là kiều nữ. Muốn được lột xác. Buông bỏ. Buông xả. Buông thả. Thèm được soi mói và cấu xé. Nhưng ko thích bước ra đường…

Trời vẫn mưa. Lỳ cà phê thứ 3 trong ngày đã cạn. Bọc sandwich mua từ tối qua chưa hết. Cà chua thì còn. Trời thì lạnh. Muỗi thì bay…

Đó. Ngày thứ bải của iem là vậy ^^

Do you wanna dance?

August 19, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Văn hóa và thời đại

Dạo này có thói quen bệnh hoạn ghê gúm là nói nhảm về phin bằng hình đó các bạn, bị làm biếng ngồi lóc cóc gõ qua thôi nói nhảm qua hình cho dzui. Step up 3 rất là hay nha, tui nghĩ mình có thể ra rạp coi nó tới lần thứ…100, còn ví như inception cũng thấy hay thiệt nhưng tui cũng hok có nhã hứng coi đi coi lại chi nhiều cho lắm, nói chung là tốn thời gian, nhức đầu.

http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/04/03/100404CineSU08.jpg

Đây là anh Luke (Rick Malambri) bầu sô của nhóm nhảy Cướp Biển trong phim, dù là nam chính nhưng anh ấy nhảy rất ít, dành hầu hết các scene nhảy cho bạn Moose mất rồi, anh ấy diễn cảnh tình cảm thui. Anh này đóng ít phim, lúc trước có đóng Surrogates nè, nhìn cũng xinh lắm.

http://www.marktbeauty.com/wp-content/uploads/2010/07/RickMalambri1.jpg

http://cdn.buzznet.com/media/jj1//2010/07/malambri-shirtless/rick-malambri-shirtless-01.jpg

http://images.timnhanh.com/tintuc/20100729/Image/1670611164_100729CineD10.jpg

http://ca4.upanh.com/10.825.14963718.ARO0/18404.jpg

Anh này nhìn sắc và có nét hơn Channing Tatum, diễn cũng tình cảm. Một vài góc nhìn rất giống Ashton Kutcher nhưng…manly hơn và xách xỳ hơn (Anh Ashton nhìn baby hơn)

http://tindachieu.com/news/wp-content/uploads/2010/07/615.jpg

Sharni Vinson trong vai Natalie - nữ chính. Dáng rất đẹp, mặt mũi xinh một cách giản dị, Ít đóng phim điện ảnh, chủ yếu đóng phim truyền hình là chủ yếu.

http://stills.movieset.com/s/jwbvio/images/r72wse-560x420.jpg

http://cdn5.mattters.com/photos/photos/3319799/Sharni-Vinson-Photos.jpg

http://www.hoahoctro.vn/upload/20100730/nicole/2/019su3c03220-1jpg.jpg

http://www.contactmusic.com/pics/ld/step_up_premiere_270710/sharni_vinson_2940322.jpg

Tuy nhiên, ở ngoài tui thấy cô này có vẻ hơi già. Chụp hình một vài góc nhìn rất xấu ^^ nói chung giá mà xinh sắc xảo hơn chút nữa thì hay. trong phim Sharni đóng vai nàng gián điệp, nhưng lúc sau gián điệp đã đầu hàng quân địch và theo phe cớp biển giành cúp vàng ^^ Nàng nhảy đẹp, nhưng cũng như nam chính, không phô diễn nhiều.

http://ca00.upanh.com/proxy/v2/0/819/0a8c2a40b34884f3fab2ce699a31d6b1.jpg

http://vzone.vn/Resources/2010_08_03/30624/adam-sevani-alyson-stoner-step-up-3d-28.jpg

http://images2.fanpop.com/image/photos/13600000/Step-Up-3-D-Movie-Stills-2010-upcoming-movies-13632298-680-454.jpg

Phim có một scene lãng mạn rất đỉnh, đỉnh kiểu gì thì bà con coi rồi biết nha. Mặc dù mô tip hơi cũ nhưng coi vẫn rất touching. Điều đáng tiếc là đoạn lãng mạn này không có…múa, cảnh thì giống Step up 1 ghê nhưng Step up 1 thì hai anh chị bưng nhau múa ^^

http://imagebox.cz.osobnosti.cz/foto/adam-g-sevani/N215053-d0843.jpg

Moose - Adam G. Sevani thủ vai. Bạn này đóng từ Step Up 2 đóng lên nè, và là trung tâm của các bước nhảy phần này. Cuối phim bạn Moose nói một câu cũ rích, sến rện mà hay …

http://profile.ak.facebook.com/object3/1006/35/l14423540807_393.jpg

Bạn Moose có mấy clip rất hay ho (step up 2 & 3)

Moose - Stair Dance

Moose - Camille - I wont’ dance (Frank Sinatra)

Anh này (nhe răng) là Joe Slaughter, vai Julien, vai ác, nhưng ko thấy ác lắm, chỉ thấy đẹp thôi

joe slaughter shirtless da man magazine 03

Post vài tấm cho bà kon coi nổ mắt chơi

http://images.digitalspy.co.uk/10/27/550w_gayspy_joe_slaughter.jpg

Cool hem? Quá cool luôn hen?

Nhưng cool nhất phải là anh này…

http://pics.myspaceprofiles.org/620/l/317877620_10.jpg

Daniel ‘Cloud’ Campos - vai “Bóng đêm”, trưởng nhóm nhảy đối thủ. Xuất hiện ít và diễn ít, nhưng anh ấy quá coollllllllllllll

Thích tấm này ghia bây à

Túm lại về phim: phim hay, cực hay cho những bạn nào thích dance và tất cả các thể loại liên quan về âm nhạc, phim dở cho những người thích xét nét cốt truyện (vì cốt truyện dở ẹc), nhưng tui rất khoái. Nói chung là nên coi, có mấy đoạn mấy bạn vũ công múa trỏ trỏ dzô mặt người coi 3D thấy méc cười lắm, hó hó.

http://images2.fanpop.com/image/photos/11700000/Step-Up-3D-step-up-3-d-11724199-633-419.jpg

http://yinnyang.co.uk/wp-content/uploads/2010/04/step-up-3-trailer.jpg

http://images2.fanpop.com/image/photos/11700000/Step-Up-3D-step-up-3-d-11724339-639-417.jpg

http://www.shockya.com/news/wp-content/uploads/step_up_3d_water_poster1a.jpg

http://www.mattfind.com/12345673215-3-2-3_img/movie/s/h/n/step_up_3d_2010_632x950_390408.jpg

Làm lại từ đầu

August 17, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Khoảng trống tâm hồn
Làm lại từ đầu

Hình như lúc bế tắc, người ta có xu hướng làm lại từ đầu. Nhưng thực ra, không phải cái gì cũng có thể start again hết. Cuộc đời không phải là một trò chơi, nên bạn không thể ấn escape để thoát ra và sign in trở lại như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Cuộc đời cũng không phải là một cuốn băng, có thể tua lại được…

Cuộc đời là một tượng đài đầy vết xước. Thế nên nhiều lúc cái cụm từ “làm lại từ đầu” chỉ mang tính hình tượng, vì thực ra nó không tồn tại, mà người ta vẫn cứ phải tiếp tục sống với hằng hà sa số nỗi đau vây xung quanh mình, không thoát được, đơn giản là chỉ để tạm quên nó đi cho an lòng. Cứ ngỡ mình bình yên vì đã rũ bỏ được nhiều thứ, nhưng không phải, nó vẫn ở đấy, chỉ có điều không tiếp tục nhói lòng nữa mà thoy…

Mình là đứa sống hì hục và gắn bó với quá khứ, kỷ niệm, mình nâng nịu từng mảnh nhỏ nhất của ký ức cho đến những mảng màu xanh tươi nhất của hiện tại. Tha thứ thì dễ, nhưng lãng quên thì không, nên đôi khi nghĩ lại những gì mình phải làm lại từ đầu sao thấy chua chát quá…

Lan man chút thôi, sến súa vậy thôi chứ cái gì rồi cũng qua. Một đồ vật mới cũng giống như một…người yêu mới, một đứa bạn thân mới, đi đâu cũng nghe hỏi tại sao, thế nào, khi nào, ở đâu, v.v. và v.v… Trả lời mệt cả óc. Nói cho vui, vì với xe cộ là vậy, nhưng với người là khác. Đôi khi mất đi một người bạn, chia tay một tình yêu, lúc đó chỉ muốn vùi mình vào chăn và ngủ cho tới sáng, rồi ngủ tiếp cho tới tối, rồi cho tới sáng…chứ chẳng muốn trả lời một câu hỏi tại sao, thế nào, ở đâu, bao giờ…chẳng muốn giải thích một cái gì hết. Chuyện tình cảm, mà nhất là chuyện đời, chẳng thể nào lý giải được chỉ trong vòng 1 vài câu nói như việc có một chiếc xe mới. Mà nó là những mảng màu sáng tối nhập nhọe khác nhau, vĩ thanh khác nhau, phải để bản thân yên tĩnh một thời gian mới có cơ hội định hình lại nó…

Bữa hổm tám với con mèo, nó nhắc đầu tháng 9 này là 4 năm. 4 năm nó biết 123 (và mình), còn với mình thì đó là 5 năm. 5 năm sài gòn với 1 cái ba lô và một bụng… niềm tin, với những lý lẽ và niềm kiêu hãnh hết sức trẻ con rời bỏ quê nhà để tìm kiếm ước mơ nơi đất khách. 5 năm không phải là một quãng thời gian dài, nhưng không ngắn, và nó đủ để mình biết mình là ai, và khôn lớn đến chừng nào….

Tháng 8, cũng như tháng 6, có một nỗi buồn 500 tấn đổ ụp xuống đầu, rồi khoảng một chục cái…chong chóng lớn nhỏ thi nhau kéo mình lên. Buồn đó rồi vui đó, đời mà, nhưng nghĩ bụng không hiểu đời mình cứ chao chác với những chuyện tình cảm như vầy sao. Càng muốn bình yên thì càng nhiều sóng gió, lúc cần sóng gió thì lại thấy cuộc đời quá đỗi nhạt màu…Nói chung là không hiểu mình đã làm gì sai nữa.

À quên, mình không có sai. Thực ra chuyện niềm tin và hạnh phúc trong mỗi đời người thì không có chuyện sai hay đúng, chỉ là mình có hối hận hay không thôi. Mình thì chưa bao giờ hối hận, chưa bao giờ…

Còn cảm giác lúc này, nói hạnh phúc thì không đúng, an lành thì hoàn toàn sai, vui sướng càng không phải, nhưng cũng không là đau khổ, bi ai, cũng chẳng hề là những chuỗi ngày dài tăm tối. Nó là một cái gì đó, u uất và đầy tâm sự, những tâm sự như ly cà phê còn nóng của một buổi sáng đã tràn ra cốc, không ai dọn dẹp và rất đỗi nhuốc nhem. Những tâm sự như giấc mơ, không biết chảy từ đâu và sẽ đổ về đâu….

Có nhng điu đt mãi chng thành tro
Mối tình đầu và trái tim em đó
Để chiều nay kỷ niệm về ngang ngõ
Ngơ ngác nhìn cơn gió chở mùa sang


Có những hôm đưa tay nhặt lá vàng
Bằng chứng muộn màng của một ngày yêu cũ
Chợt nỗi nhớ ào về như thác lũ
Đổ xuống đời đánh vụn những đam mê

Có những khi nghịch mãi sợi tóc thề
Đã biết rằng trói đời nhau không dễ
Chuyện chúng mình vẫn muôn đời như thế
Chẳng thể nào san sẻ hết cho nhau

Em còn gì ? chỉ còn lại nỗi đau
Và vết thương vẫn còn đang rỉ máu
Có nơi nào để buồn và nương náu
Cho nụ cười thơ ấu nở trên môi

Hồi còn con nít, mình khoái bài này lắm, kiểu như chết đuối vớ được phao. Có những thứ muốn bấm delete điên cuồng mà nó vẫn trơ trơ ra đó, như nỗi buồn chẳng hạn. Mà đã không xóa được, không đốt được, rồi lại còn nhân đôi lên mới ghê. Hồi đó mỗi lần buồn, nghe bài nào cũng thấy thân phận mình ở trỏng, mỗi chỗ một ít, mỗi niềm một nơi.

Giờ thì hết roài, hết hẳn, hết cả việc thấy mình trong những bài thơ lẫn những bài hát. Ví dụ như dạo này người ta buồn sẽ hay nghe Tìm Lại Giấc Mơ của Hà Hồ hay Biệt Ly của Noo chẳng hạn, mình thì tìm hoài tìm hoài hổng thấy mình trong đó. Kiểu như đã té ra khỏi đâu đó ngoài cái thế giới này một cách lãng xẹt rồi ở luôn ngoài đó, không thèm trở vô. Nên thành ra tự mình đi kiếm mình, kiềm quài mà hổng có…

Nghe tới nghe lui cũng thấy có Beat Again hợp với mình nè bây…

“Bác sỹ nói tao không còn thời gian nữa rồi, tao nên làm những gì mà tao muốn đi….làm sao tao sống nếu thiếu mày đây… tim tao sẽ không đập nữa nếu không có mày….nếu tao chết mày có tới đám tang của tao hok? Tụi mình không nên chia tay mày à, nên quay lại với nhau đi…” Đại loại vậy. Bài này nghe lại được bữa chạy về quê nè, thấy hay ho và cool ghê đó, hồi đó có thời để nhạc chuông. Còn đoạn trong ngoặc kép lúc nãy là dịch từ bài hát nghen, không phải tiếng lòng của bạn Tùng, tiếng lòng của bạn Tùng đôi khi nó bi đát hơn nhiều…

Nhưng cũng có đôi khi mạnh mẽ hơn nhiều…

Thôi thì có nhiều cái cũng đã trôi qua, có nhiều cái ở lại, có nhiều cái vừa mới xuất hiện, và có nhiều cái đã quay trở về. Nên tận hưởng và sống nốt ngày hôm nay đi đã. Mai tính sau, nhen?

Giờ chẳng biết phải làm gì?

August 12, 2010 :: Posted by - admin :: Category - Ghi chép vụn vặt, Khoảng trống tâm hồn

Giờ sợ nhất là bị ai hỏi một cái gì đó. Kiểu như cảm xúc bị cào bằng rồi, không có khả năng phân biệt thật giả trắng đen nữa, nhìn đâu cũng chỉ thấy toàn là… ánh sáng.

Thèm viết.

Viết thì nhiều, nhưng ý nghĩ không tụ nổi lại một chỗ. Nhiều lúc đang viết dở chừng một cái gì đó gọi là tình cảm, sướt mướt, sau đó lại sực nhớ ra lát nữa phải viết về viên nén gỗ, hiện tượng ấm lên toàn cầu và… cách làm món cổ hủ dừa thì bỗng dưng lại cụt cả hứng. Cả đời mình viết để kiếm sống, giờ muốn sống để viết thì lại không được. Bi kịch quá.

Đọc.

Đọc cũng nhiều, đọc từ sáng đến tối. Giờ nhạy cảm với lỗi chính tả như một lưỡi dao, nhìn đâu cũng thấy tướm máu. Có lúc đọc 10 000 trang sách xong không đọng lại một cái gì, ngoài một nỗi buồn dai dẳng và hư vô, một cơn gió lạnh lẽo mà khủng khiếp tràn qua khung cửa sổ. Nhớ hôm chủ nhật nằm dài ở hồ bơi đọc Conan đã thấy có gì đó không ổn trong cuộc đời của mình rồi, mà không biết không ổn chỗ nào…

Xem

Giờ chẳng xem được gì hết. tối qua bật đi bật lại 3 cái đĩa: một hành động, một tình cảm, một hài hước, coi được xíu rồi tắt và vùi mình vào chăn và ngủ. Ngủ được một lát thì bị điện thoại… đòi tiền đánh thức, xong lại coi tiếp và ngủ tiếp, mắt thì nhòm chữ mà tâm trí cứ bay đâu đâu, haizz, như cánh diều đứt dây, những nơ ron thần kinh chạy như một bầy vịt trời trong cơn loạn lạc, giờ có thánh cũng không gom lại nổi.

Ám ảnh.

Tất cả những chuyện này lại nhắc mình nhớ về “Cô đơn trên mạng”, một nỗi ám ảnh da diết, day dứt và hoàn toàn mang tính khoa học chứ không phải tâm linh. Bạn đã bao giờ có cảm giác nhìn bất cứ thứ gì, nghĩ bất cứ cái gì thì mọi hình ảnh của nó đều quy chiếu về một khái niệm không? Đây phải chăng là chứng ám thị, hay sâu sắc hơn nữa, nó ở một tầng cao siêu hơn của tâm lý con người mà mình không với hay chạm tới được. Chỉ có thời gian mới làm lãng quên tất cả…

Chuyện cũ

Sáng nay nhận được một tin nhắn. Cũng là chuyện cũ. Cũng là những chuyện từng làm mình vật vã, đau đớn và tự hỏi lòng rất nhiều. Nhưng rồi cũng qua. Kinh nghiệm cho thấy là tất cả mọi nỗi đau đều có thể vượt qua được. Nỗi đau không phải là cái gì đó mang tính “chết người”, nó chỉ làm bạn “sống không được, chết không xong”, và khi đó, nếu đủ yếu đuối bạn sẽ chọn sự chết, và đủ can đảm thì sẽ chọn sự sống. Còn không đủ gì cả thì cứ để tự thân nó trôi qua…

Trùng lặp

Nhớ, nhớ, nhớ quá là nhớ….

Những nỗi buồn hình hộp

Thực ra cuộc đời không tồn tại hai chữ giá như. Chỉ có sự tiếp nối. Hết cái này lại tới cái khác. Những thứ lâu dài thường đều có khởi đầu và kết thúc, nhưng những khoảnh khắc thì không bao giờ kết thúc. Không bao giờ. Nó vĩnh cửu.

Giờ chẳng biết phải làm gì?